Trọng Sinh Chi Thủy Tựa Lưu Niên

Chương 234. Lần Trình Diễn Tệ hại

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tề Lỗi không quan tâm, mặc dù mẹ vợ cũng đến, nhưng chuyện đã đến nước này rồi, cứ thế mà làm thôi.

Tuy nhiên, Đường Dịch và Ngô Ninh lại cảm thấy không ổn, vốn dĩ trong lòng bọn họ đã hơi căng thẳng, bây giờ nhìn thấy cả phòng toàn là người như thế này, bản thân lại càng lo lắng hơn.

Mọi người cũng không nhiều lời, chỉ có cô Dương khích lệ một câu:

- Trông cũng được đấy, chơi thử một bài xem sao! Chọn bài sở trường của mấy đứa ấy.

Rốt cuộc, Tề Lỗi trả lời một câu:

- Bài Hai con hổ có được không ạ?

Phụt!! Tất cả mọi người đều bật cười.

Chương Nam còn trừng mắt nhìn Tề Lỗi, không đứng đắn một chút nào.

Ấy vậy mà thầy Mã lại trả lời: 

- Được thôi! Nếu như trình độ của các em chỉ chơi được bài Hai con hổ thì chúng tôi không có ý kiến gì.

Tề Lỗi:

"..."

Cậu nhạy bén nhận ra rằng, trong câu nói của vị giáo viên này có sát khí.

Quay đầu bàn bạc với bọn Dương Hiểu:

- Muốn chơi bài nào?

Dương Hiểu nghĩ ngợi một chút, nghĩ đến Đường Dịch và Ngô Ninh, đáp:

-《 Năm tháng vàng son 》?

- Được!

Đây chính là một trong những bài mà ba anh em bọn họ quen thuộc nhất.

Nhưng, Tề Lỗi không ngờ được rằng, ngay cả bài bọn họ quen thuộc nhất, vậy mà cũng xảy ra vấn đề.

Đường Dịch và Ngô Ninh vẫn còn quá non nớt, ở nhà cho dù có nhắm mắt cũng đánh được, vậy mà đến khi cần nghiêm túc, bản thân lại căng thẳng, rất khó để có thể không phạm sai lầm.

Ngô Ninh vừa mới vào đã đánh loạn cả lên, Đường Dịch nghe không ổn cũng không biết dừng lại, gảy một cái, gây ra một âm thanh chói tai, suýt chút nữa thì khiến cho cả bốn người bọn họ đi chệch hướng.

Mặc dù Dương Hiểu rất có phong độ của một đại tướng, nhanh chóng dùng một tay chỉ huy dàn nhạc giúp Ngô Ninh và Đường Dịch tìm lại tiết tấu. bắt lại nhịp điệu, thế nhưng phần đầu tiên của đoạn nhạc đó không thể nào chấp nhận được.

Đoạn sau xem như cũng được, nhưng tinh thần của Ngô Ninh và Dường Dịch đã hoàn toàn sụp đổ. Ngô Ninh không phải bị chậm nhịp thì là bị nhanh nhịp. Đường Dịch nếu không bắt được nhịp thì là đánh sai hợp âm.

Cho dù đó chỉ là một chút sơ sót nhỏ. Thế nhưng cả bài hát chỉ có thể dùng chữ nát để hình dung.

Đừng nói đến những vị giáo viên âm nhạc chuyên nghiệp, mà ngay cả ban giám hiệu nhà trường cũng nhận thấy có điều gì đó không đúng.

Bài hát kết thúc, mặt mũi Đường Dịch trắng bệch, thật xấu hổ!!!

Nhìn các vị giáo viên trước mặt, Đường Dịch nói: 

- Năng lực của em không chỉ như vậy, do em lo lắng mà thôi.

Đường Dịch không cam lòng:

- Thưa các thầy cô, chúng em có thể làm lại một lần nữa hay không?

Lại là cái tên giáo viên họ Mã kia, vẻ mặt dọa người, trả lời:

- Chẳng lẽ khi các em lên sân khấu cũng bảo rằng mình căng thẳng sao!?

Đường Dịch nhất thời nói không nên lời.

Tên giáo viên họ Mã kia còn chưa nói xong, nhìn về phía cô giáo Dương:

- Đây chính là người do các cô đề cử? Cứ như một trò đùa vậy, tôi nhất định sẽ không đồng ý! Lỡ như phần trình diễn xảy ra sai sót, vậy thì không phải là được nở mày nở mặt đâu, mà phải là mất mặt mới đúng!

Cô giáo Dương cũng không nghĩ mọi thứ lại tệ đến mức này, nhìn Tề Lỗi, trong lòng cũng không thoải mái:

- Tề Lỗi, mấy đứa à!!!

Cô giáo Dương thở dài thườn thượt, Đường Dịch lại càng khẩn trương hơn:

- Cô Dương, cô cho tụi em thêm một cơ hội nữa đi!!

Tên giáo viên họ Mã kia đáp:

- Lên sân khấu, cũng chỉ có một cơ hội mà thôi!

Ngô Ninh cũng sốt ruột:

- Trách em, trách em này, do lúc đầu em làm lệch nhịp, nếu không thì...

Bọn họ có quen biết với cô Dương và cô Tào, Ngô Ninh nhìn cô Dương bằng ánh mắt gần như cầu xin, nhờ hai người giúp đỡ.

Cô giáo Dương mềm lòng, vốn dĩ còn định cho bọn họ thêm một cơ hội.

Thế nhưng lại là vị giáo viên Mã kia, có lẽ ông ta cảm thấy học sinh đã nói như thế rồi, không cho bọn họ thêm một cơ hội cũng không được:

- Được thôi! Có thể cho các em một cơ hội nữa!

Vừa nói vừa lấy chìa khóa, cầm bốn bản nhạc phổ từ bên trong tủ hồ sơ ở góc tường ra đưa cho bọn họ.

- Lại đây, các em thử bài này xem.

Bốn người đến xem, 《 Hoàng Hà đại hợp xướng 》!!

Khuôn mặt Đường Dịch và Ngô Ninh trở nên tái nhợt, m* nó, bài hát này!! Cố ý làm khó bọn họ à?

Thật ra bài này không khó, nhưng bình thường ai lại luyện bài này để làm gì? Căn bản là không biết.

Hơn nữa, Đường Dịch và Ngô Ninh cũng không biết đọc khuông nhạc.

Hai người bọn họ có thể miễn cưỡng đọc được 6 hợp âm cơ bản của ghita nhưng các cậu không biết đọc khuông nhạc.

Ngược lại để Dương Hiểu và Tề Lỗi nhìn vào bản nhạc này đánh thì không có vấn đề gì.

Dù sao trình độ của Dương Hiểu đã đạt đến mức đưa bài nào cũng có thể đánh được. Tề Lỗi từ nhỏ theo ba học, hợp âm ghita hay khuông nhạc đều không thành vấn đề.

Nhưng mà hai người bọn họ không được, nhìn khuông nhạc cứ như nhìn thiên thư vậy.

Mắt thấy hai tên oắt con lắm mồm kia đen mặt, thấy giáo Mã chậm rãi cười lạnh: 

- Đây chính là ca khúc trình diễn trong cuộc thi lần này, mấy em không chơi được sao?

Đường Dịch cắn răng đáp:

- Tụi em có thể từ từ học!

Thầy giáo Mã khẽ cười:

- Còn hơn nửa tháng là đến hội diễn rồi, từ từ học? Các em định từ từ học như thế nào? Em có thể đảm bảo được rằng khi lên sân khấu sẽ không phạm phải sai lần như lúc nãy nữa hay không?

Đường Dịch:

- Em có thể!!

Thầy giáo Mã:

- Nhưng tôi không tin em! Trình độ của em chỉ ở mức bình thường, không có tư cách để đứng ra cam đoan.

Dứt lời, không để ý đến khuôn mặt đang đỏ bừng của Đường Dịch, quay người lại nói với các vị lãnh đạo trong trường:

- Các vị lãnh đạo, thà rằng chúng ta không làm chuyện này, chứ không thể mạo hiểm như vậy được, kiến nghị của tôi đó là phải lấy sự ổn định làm chủ.

"..."

"..."

Từ đầu đến cuối, các vị lãnh đạo không hề lên tiếng, thật ra bọn họ không muốn can thiệp vào sự bất đồng ý kiến trong nội bộ của tổ âm nhạc.

Dựa trên ý kiến cá nhân cũng được, mọi người đều có thể nhận ra rằng tên giáo viên họ Mã này có hơi quá khích, thậm chí còn trút sự tức giận do công việc không được như ý lên người học sinh.

Lý do khiến cho ông ta có tâm lý tìm sự ổn định như vậy là vì ông ta cũng đã già rồi, không có chuyện gì mới là tốt nhất.

Khoảng chừng hai năm nữa ông ấy sẽ phải nghỉ hưu, cần gì phải mạo hiểm chỉ để tranh một chút danh dự nhỏ nhoi? Chúng ta có thể không lên mặt, nhưng tuyệt đối không thể bị mất mặt.

Chỉ là những giáo viên trẻ lại không nghĩ như thế, có cơ hội để đưa ban nhạc của trường lên trước đội hợp xướng, cho dù không phải là do bọn họ tự mình dạy dỗ, nhưng đó cũng là học sinh của bọn họ mà, chẳng phải sao?

Thật đáng tiếc, đám Tề Lỗi lại không đạt được sự mong đợi của mọi người!!!