Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lúc này đây, sau khi nghe lời nói của thầy giáo Mã, bên phía lãnh đạo trường học, cả thầy giám thị cũng như hiệu phó Đổng đều không khỏi cau mày.

Lão Mã có phần thái quá, nội bộ tổ bộ môn bất đồng với nhau, sao lại đổ lên đầu các học sinh, định biến chuyện này thành cái gì? Đúng là làm xấu mặt cho ngành giáo dục.

Gây hấn với học sinh như thế càng khiến cho bản thân đáng bị coi thường hơn.

Ngay cả Chương Nam cũng cau mày, nhìn lão Mã một lúc lâu không nói lời nào, đột nhiên bà ấy bật cười, ai cũng không thể đoán ra được rằng bà ấy đang nghĩ gì.

Bình tĩnh đáp: 

- Hiệu quả đúng là không được tốt cho lắm.

Câu đầu tiên, dường như là đang ủng hộ lão Mã, khiến cho tâm trạng lão Mã thoải mái hơn một chút.

Sau đó, bà bước đến bên cạnh Đường Dịch và Ngô Ninh, vừa xem nhạc cụ của bọn họ vừa cười nói:

- Căng thẳng à?

Đường Dịch vội vàng đáp:

- Không căng thẳng! Hiệu trưởng, cô có thể cho chúng em thêm một cơ hội có được không!

Thế nhưng Chương Nam lại lắc đầu: 

- Thầy giáo Mã nói rất đúng, cơ hội lên sân khấu chỉ có một, bỏ lỡ rồi sẽ không thể tìm lại được!

Đường Dịch:

"..."

Đường Dịch muốn tự tát mình hai cái, đối với cậu ta bây giờ mà nói, đã không còn là vì muốn trốn khỏi đội múa mà tranh thủ cơ hội này nữa, ngay lúc này Đường Tiểu Dịch chỉ muốn chứng minh bản thân.

Thú thật thì Ngô Ninh cũng như vậy! Nhưng đáng tiếc là, dường như bọn họ đã bỏ lỡ cơ hội này.

Nhìn hai người bọn họ trông có vẻ tức giận bất bình, Chương Nam vẫn khẽ cười:

- Cơ hội đến với mỗi người chúng ta đều không nhiều, chúng rất quý giá. Cho nên, sau này có cơ hội thì cũng đừng căng thẳng, nếu như căng thẳng, các em sẽ lại bỏ lỡ mất cơ hội của mình đấy.

Đường Dịch suy sụp, sau này, vậy ý chính là, lần này cậu đã hết cơ hội rồi sao?

Chương Nam nói xong, không để ý đến Đường Dịch và Ngô Ninh đang vô cùng buồn bã, xoay người đến bên cạnh Tề Lỗi: 

- Không ngờ con còn biết gảy đàn, rất tốt!

Trong mắt người khác, có thể đây chỉ là những lời an ủi của Chương Nam dành cho cậu sau sự thất bại lần này.

Có điều, Dương Hiểu khẽ nhíu mày, bởi vì, sau khi Chương Nam nói mấy câu xã giao xong, bà ấy lại thì thầm với Tề Lỗi điều gì đó.

Cô ấy không nghe rõ, không biết bà ấy đang căn dặn Tề Lỗi điều gì.

Thật ra, Chương Nam cũng đang nói đến việc cho cơ hội với Tề Lỗi, chỉ có điều nội dung hoàn toàn khác với những gì đã nói với Đường Dịch và Ngô Ninh.

Bà ấy nói với Tề Lỗi rằng:

- Có người được trao cơ hội, nhưng cũng có người tự tạo ra cơ hội cho mình!

Nói xong, bà xoay người nói với những vị lãnh đạo trong trường và các vị giáo viên môn âm nhạc:

- Mọi người đến văn phòng làm việc của tôi đi, chúng ta thảo luận lại về vấn đề này!

Dứt lời, dẫn theo các vị giáo viên rời đi.

Reng reng reng, tiếng chuông vang lên báo hiệu tiết tự học thứ nhất kết thúc.

————————

Trong phòng văn thể chỉ còn lại bốn người bọn họ.

Đột nhiên, Ngô Ninh quăng cái dùi trống xuống đất:

- M* nó!

Đường Dịch cũng cúi gằm mặt xuống, không nói lời nào, vô cùng buồn bã.

Dương Hiểu nhíu mày nhìn Tề Lỗi, bởi vì, đôi mắt của cậu đang sáng ngời.

Tự mình tạo ra cơ hội.

Ý của Chương Nam rất rõ ràng, muốn có cơ hội làm lại hết thảy sao? Được thôi, tự mình giành lấy. Đến mức nên giành lấy như thế nào? Cũng phải xem khả năng của cậu đến đâu.

Chuyện này.

Nếu như đơn thuần là tạo ra một cơ hội, vậy thì có thể Tề Lỗi sẽ phải chăm chỉ hơn, phải suy nghĩ cẩn thận hơn.

Thế nhưng, hiệu trưởng đã nói như thế rồi, vậy thì cần gì phải nghĩ đến những thứ khác nữa? Không phải chỉ cần cậu lên tiếng, chỗ nào cũng sẽ cơ hội sao?

Được rồi! Tề Lỗi đã sai, mẹ vợ cậu tuyệt đối không có ý cho cậu "tự mình tạo cơ hội" như thế này.

Đáng tiếc là, đã muộn rồi!

Chỉ thấy Tề Lỗi đột nhiên lại cầm đàn ghita lên:

- Đợi tao!

Dứt lời, cậu xông ra khỏi phòng văn thể, đi thẳng đến lớp thứ 8 ở lầu ba.

Tài Vĩ đang đứng trước cửa ra vào vươn vai, định đi vệ sinh.

Đột nhiên có một cái bóng đen lao đến, lôi cậu ta đi:

- Đi thôi, nói cho anh biết một chuyện!

Khiến cho Tài Vĩ thoáng sửng sốt:

- Nói gì mà nói? Anh và cậu thân lắm à? Này này, chú ý một tí! Anh mày đang mót!

- Trước tiên nhịn một chút đi, nói mấy câu thôi, đi theo tôi!

Không còn cách nào khác, Tài Vĩ bị cậu kéo lên lầu 4, đi vào phòng văn thể.

Sau đó, Tề Lỗi trở tay khóa cửa phòng văn thể lại.

Tài Vĩ bị dọa, suýt chút nữa rớt cả hai tròng mắt ra ngoài:

- Tề Lỗi, cậu bình tĩnh một chút! Cùng là người có văn hóa, không cần phải thô lỗ như thế đâu!

M* nó, cậu muốn làm gì, ba đánh một à?

Chỉ thấy Tề Lỗi híp mắt, trông cực kỳ nguy hiểm, thật sự giống như chuẩn bị động thủ.

- Viagra, chúng ta có thể xem như bạn bè đúng không?

Tài Vĩ nhíu mày, vô cùng kiên cường:

- Không phải!

Tề Lỗi bước về phía trước một bước, sát khí càng thêm nặng: 

- Phải!

Tài Vĩ không khỏi hoảng hốt:

- Cũng phải nhỉ?

Tề Lỗi lại bước thêm một bước:

- Nên biết điều một chút, phải đấy!

Ừng ực, cậu ta âm thầm nuốt nước bọt, hảo hán tuyệt không cam chịu?

Thật ra kẻ địch của kẻ địch cũng có thể xem như là bạn mà nhỉ?

Nghĩ đi nghĩ lại, chắc là đúng rồi đấy!

- Xem như vậy đi!

Tề Lỗi vui mừng, lật mặt còn nhanh hơn lật bánh tráng, khuôn mặt đáng sợ trong nháy mắt đã trở nên tươi tắn:

- Người bạn kia ơi, có thể giúp tôi chút chuyện được không?

Nhất thời Tài Vĩ vẫn chưa phản ứng lại kịp:

- Cậu muốn làm gì?

Tề Lỗi:

- Anh cứ đồng ý trước đi đã.

Tài Vĩ cảnh giác:

- Cậu không nói cậu muốn làm gì thì sao tôi đồng ý được?

Tề Lỗi nở nụ cười gian xảo:

- Anh xem xem, anh có thể không sống như một ông cán bộ già nữa có được không?

Tài Vĩ:

- Đệch, cậu mới là ông cán bộ già đấy!

- Vậy anh có đồng ý hay không?

- Cậu nói chuyện gì trước đi!

- Chuyện tốt!

- Không giống lắm nhỉ!

- Tốt mà, tôi thừa nhận, chuyện này có hơi thần kinh thật, nhưng chắc chắn là chuyện tốt!

- Không làm.

- Trong mấy năm cấp ba chưa từng làm qua việc gì điên khùng, vậy mà anh còn bảo mình không phải một ông cán bộ già à?

"..."

- Làm đi mà, tuyệt đối anh sẽ không phải hối hận!

"..."'

- Tôi đảm bảo rằng, sau khi làm xong chuyện này, cả trường này đều phải cám ơn tám đời tổ tông nhà anh.

Tài Vĩ sắp phát điên rồi:

- Rốt cuộc thì cậu muốn làm gì?

Tề Lỗi: 

- Anh mở loa trên đài phát thanh của trường cho tôi đi.

Tài Vĩ hét lớn:

- Tạm biệt!

Phóng như điên về phía cửa, trong đầu chỉ có một suy nghĩ duy nhất -- Chạy mau.