Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đường Dịch và Ngô Ninh vừa mới nghe đến việc Tề Lỗi muốn mở loa phát thanh, vèo một phát lập tức có tinh thần trở lại:
Đường Dịch:
- Mày muốn làm gì?
Tề Lỗi vừa ngăn Tài Vĩ lại vừa nói:
- Cho nổ trường!
Đường Dịch nghe vậy lập tức gào to:
- Viagra, m* nó, anh đứng lại đây cho tôi!
Thậm chí Ngô Tiểu Tiện còn nhanh chóng lao đến ôm hông Tài Vĩ:
- Mở đài phát thanh đi!
Chương Nam nói với hai anh em bọn họ rằng, khi cơ hội đến không được căng thẳng, nếu như căng thẳng sẽ mất cơ hội. Cho nên, lần này cậu ta sẽ đếch căng thẳng nữa! Hai người bọn họ nín nhịn từ nãy đến giờ, có gì mà không làm được?
Còn Tề Lỗi, cậu đang tự tạo cơ hội cho chính mình.
Người khổ chỉ có Tài Vĩ, cậu ta muốn khóc.
M* nó, cậu là một tên cán bộ già cũng được? Không rỗi hơi để điên cùng với mấy người đâu!!
Thề chết không theo, kiên quyết không làm chuyện khác người như vậy.
Chuyện này hoàn toàn vi phạm nguyên tắc làm người của Tài Vĩ, được chưa?
Cuối cùng, Dương Hiểu từ đầu đến cuối không hề lên tiếng, đôi mắt lim dim đột nhiên mở to:
- Tiêu rồi! Ngay cả một tên Tài Vĩ thôi mà cũng không giải quyết được, có mất mặt không kia chứ?
Đi đến trước mặt ba anh em đang ôm cứng Tài Vĩ, ánh mắt sáng bừng, nói:
- Anh có biết, nếu như Khấu Trọng Kỳ ở đây, cậu ấy sẽ làm gì không?
Tài Vĩ:
"..."
Tài Vĩ còn chưa kịp phản ứng, đột nhiên nhắc đến con người hung dữ ấy để làm gì?
Trong đầu cậu ta không khỏi hiện ra hình ảnh của một cô nữ sinh mạnh mẽ.
Dương Hiểu:
- Cậu ấy sẽ lột quần của anh!
Tài Vĩ:
“…”
Dương Hiểu:
- Mà tôi là bạn thân của cậu ấy.
Tài vĩ:
"!!!!"
- Ngừng lại!
Cậu ta hét lớn:
- Làm!
Ánh mắt của Dương Hiểu thật sự có hơi đáng sợ, cậu ta đã bị doạ.
Không phải ông cha ta đã từng nói rồi sao? Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng. Bản tính của Dương Hiểu như thế nào, có hung hăng như vậy không? Quả thực cậu ta không hề biết rõ.
Nếu như cô ta thật sự lột quần cậu, vậy thì Tài Vĩ chỉ có thể thôi học, không còn mặt mũi để ở lại Nhị Trung nữa.
Cuối cùng, sự đồng ý của cậu ta khiến cho Dương Hiểu nhất thời kinh ngạc:
- Dễ dàng như vậy sao? Thực ra tôi muốn nói rằng, tôi là bạn thân của cậu ấy, tôi sẽ chọn cách thuyết phục anh.
Phụt!! Tài Vĩ càng muốn chết hơn nữa.
Bốn người đưa Tài Vĩ vào phòng phát thanh, bất đắc dĩ, họ mở loa phát thanh, để micro trước đàn organ.
Vào giây phút cuối cùng, cậu ta vẫn hỏi:
- Rốt cuộc các cậu muốn làm gì?
Bốn người không trả lời, mang đồ đạc vào phòng phát thanh.
Bụp bụp, vỗ nhẹ hai cái lên microphone, tiếng bình bịch đột nhiên vang vọng khắp cả sân trường.
A a?
Giọng nói của Tề Lỗi truyền đến khắp ngõ ngách ở Nhị Trung.
Toàn thể học sinh, giáo viên đều thoáng chau mày một cái, vào giờ này, đáng lẽ ra đài phát thanh không hoạt động mới đúng.
Lắng tai nghe, còn tưởng rằng trường học có chuyện quan trọng gì muốn thông báo.
Thế nhưng trong đài phát thanh lại truyền đến một giọng nói của nam sinh:
- Bài hát sau đây dành tặng cho Lý Mân Mân, Tào Hiểu Hi và Vu Dương Dương.
Nghĩ lại, nếu như chỉ có nữ sinh thôi thì không ổn.
- Ngoài ra còn có Quản Tiểu Bắc và Tài Vĩ, A tui! Và toàn thể học sinh đang học lớp 12!
- Còn có…
- Các bạn học sinh của lớp 10/14!
Như vậy là ổn rồi!
Tài Vĩ suýt chút nữa thì tức chết.
Quản Tiểu Bắc ở lớp 12/4 cũng suýt chút tắt thở.
Đậu xanh! Gửi thì gửi đi, “A tui” là ý gì đây?
——————
Lúc này đây, vào giữa giờ nghỉ của tiết học, toàn thể học sinh của Nhị Trung, hoặc là chạy về phía nhà vệ sinh, hoặc là ngồi trong lớp, trên hành lang, trên sân trường, hưởng thụ thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi.
Sau khi đài phát thanh vang lên, mọi người đều vô thức đặt sự chú ý lên loa phát thanh ở toà nhà chính.
Đám học sinh lớp thứ 14 vừa nghe xong, phản ứng đầu tiên là khẽ giật mình, sau khi nhận ra đó là giọng nói của Tề Lỗi, nhanh chóng chạy như điên về phía toà nhà chính.
Vốn dĩ Từ Thiến đang ngồi trong lớp làm bài, thấy tiếng từ đài phát thanh, cũng vểnh tai lên nghe, ngừng bút, dùng bàn tay trắng như tuyết chống cằm, trong lòng thầm nhủ, thế mà cậu ấy lại không tặng cho mình, cậu chờ đó!
Tào Hiểu Hi và Vu Dương Dương mới từ căn tin bước ra, trong miệng còn đang ngậm nửa miếng bánh quy vừa ăn dở.
Ngay cả Lý Mân Mân đang nằm liệt trên bàn giả chết cũng giật bắn người dậy, y như kẻ điên lao đến bên cạnh cửa sổ, mở ra, tiếng của đài phát thanh lập tức trở nên rõ ràng.
Sau đó, vội vàng gào to với cả lớp:
- Có phải nói là tặng cho tớ không? Có phải không? Có phải không thế?
Đến nỗi….
Trong phòng làm việc của hiệu trưởng, Chương Nam và các vị giáo viên, sau khi nghe tiếng của đài phát thanh vang vọng toàn trường, còn có giọng nói chết tiệt của Tề Lỗi, bọn họ lập tức hoá đá tại chỗ, bây giờ trong phòng im lặng đến mức có thể nghe được cả tiếng kim rơi.
Tất cả các giáo viên đều không phản ứng lại kịp, ngay cả đồng tử của Chương Nam cũng mở lớn, không biết phải nên làm như thế nào.
Trong lòng thầm nhủ, cái tên nhóc chết tiệt này, có phải nó đã hiểu nhầm ý mình rồi không?
Bà để cho Tề Lỗi tự mình tạo ra cơ hội, nhưng không phải bằng cách này!
Vốn dĩ ý của Chương Nam là, bà sẽ dẫn đám giáo viên ra ngoài, để cho bọn họ có thời gian bình tĩnh lại. Một lát nữa quay trở lại, hai cậu bé bị căng thẳng kia đã khôi phục.
Đến lúc đó, với tài ăn nói của Tề Lỗi, chẳng phải việc tranh thủ có được cơ hội thứ hai rất dễ dàng sao? Ai bảo cậu lên đài phát thanh để làm gì?
Chương Nam cho dù có bình tĩnh đến mức nào đi nữa cũng suýt bị cậu làm cho tức chết.
Ngay lúc này, cô Dương, thầy Mã đã phản ứng lại, bước thẳng ra khỏi phòng hiệu trưởng, đáng tiếc khi đến phía ngoài phòng văn thể cửa đã khoá trái, cho dù bọn họ có ở bên ngoài gọi như thế nào cũng không ai trả lời!
Chỉ là các giáo viên đều nghĩ không ra, bọn họ làm cách nào mà mở được đài phát thanh?
Tóm lại, bây giờ bên trong phòng văn thể là thế giới của bốn đứa nhóc kia!
Tề Lỗi quay đầu nhìn Đường Dịch và Ngô Ninh, ánh mắt của hai người bọn họ đều đã lấy lại được sự kiên định.