Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Bỏ lỡ một lần, đó chính là ngoài ý muốn! Nếu như lần thứ hai vẫn bỏ lỡ, vậy thì đó chính là ngu xuẩn!
Gật đầu với Tề Lỗi một cách chắc chắn, bây giờ ngoại trừ cảm thấy hưng phấn ra, bọn bọ không còn bất kì cảm xúc nào khác, không thể chờ đợi thêm được nữa.
Đột nhiên! Tiếng đàn của Tề Lỗi vang lên.
Chỉ cần vài nốt nhạc, Dương Hiểu, Đường Dịch, Ngô Ninh đã nhíu mày mỉm cười, nhận ra được rằng cậu đang đánh bài gì.
Bài này bọn họ đã từng luyện tập, hơn nữa còn luyện đến mức tương đối thuần thục.
Ba người còn lại lập tức bắt nhịp, hợp tấu vang lên.
Tiết tấu không nhanh, thậm chí là có phần vô vị vang lên bên trong trường học.
Không thể nói là dễ nghe.
Tất cát mọi người đều chau mày suy nghĩ, rất lạ, chưa từng nghe qua.
Chương Nam thở phào nhẹ nhõm, bà thật sự sợ rằng bốn đứa nhóc lại làm ra trò gì kì dị, không thể kết thúc.
Dù sao, trông cả bốn người bọn họ đều rất thích dòng nhạc Rock n’ Roll, mà ở độ tuổi của bọn họ, dòng nhạc này đã đủ khác biệt.
Mà bài hát này, mặc dù cũng có một chút cảm giác Rock n’ Roll, nhưng đây vẫn trong phạm vi có thể chịu đựng được.
Ngay khi mọi người đang chú ý lắng nghe, lại bị ca từ của bài hát đập vào mặt.
Thế giới tràn ngập những điều tốt đẹp rốt cuộc ở nơi nào.
Nếu như nó thật sự tồn tại vậy tôi nhất định sẽ đến đó.
Tôi muốn đứng ở nơi đỉnh núi cao nhất.
Chẳng quan tâm nó liệu rằng có phải là vách núi hiểm trở hay không?
Bình thường, không có gì lạ cả, không tốt cũng không xấu, tiết tấu chậm rãi, lại càng không thể nói là tuyệt đỉnh.
Mà nó giống như giọng nói của một thiếu niên, trong lòng ngập tràn suy nghĩ nhưng lại không có cách nào thể hiện, không hào hứng với cuộc sống này, thế nhưng cũng không chán nản với nó.
Lời bài hát như một câu chuyện cũ, một câu chuyện cũ của một thiếu niên đang đi tìm giấc mơ của mình.
Các bạn học, các giáo viên đều lẳng lặng nghe, không thích cũng không ghét.
Bởi vì nó thật sự rất bình thường.
Thậm chí Chương Nam còn cho rằng lời bài hát là một tác phẩm tệ do Tề Lỗi tự mình viết. Bản thân cảm thấy nó rất tuyệt vời, nhưng trong thực tế chỉ được xếp vào loại bình thường.
Chẳng qua vẫn ổn, cũng là câu nói ấy, đừng quá dữ dội là được rồi.
Dùng sức sống và nhiệt huyết thì có sợ chi thịt nát xương tan
Chẳng cần làm hài lòng tất cả mọi người chỉ cần không có lỗi với bản thân.
Nói về ước mơ, xưa nay tôi chưa từng có khái niệm từ bỏ
Cho dù cơ thể có bị năm tháng phủ đầy bụi đất...
- Ca từ không tệ!
Chương Nam cười, ít nhất Tề Lỗi còn thể hiện được trình độ văn học thâm sâu của mình ra.
Bà bình tĩnh nở nụ cười với lão Đổng:
- Chơi nhạc cũng không đến nỗi nào, có thể sẽ làm được đấy!
Lão Đổng gật đầu, bó tay chịu trói:
- Trẻ con bây giờ thật sự hết thuốc chữa!
Thật can đảm, dám chạy đến phòng phát thanh làm loạn, mà còn là khi các giáo viên và hiệu trưởng đều có mặt ở đây.
Chương Nam không trả lời, cầm tách trà lên nhấp một ngụm, dần dần bị tiếng hát bên ngoài mê hoặc.
Lại nói thêm một lần nữa:
- Lời bài hát thật sự không tồi.
Mà ngay lúc này, toàn bộ thầy trò của Nhị Trung gần như cùng có chung một suy nghĩ, lời bài hát thật sự không tồi!
Bởi vì, nhân vật được viết bên trong ca từ, chính là bọn họ.
Một đám thiếu niên đang đi tìm giấc mơ của mình, nỗ lực sống tiếp, không buông bỏ hy vọng, cho dù cả người đã nhiễm đầy bụi đất.
Có thể tôi không có tài năng.
Nhưng tôi có một giấc mơ thuần khiết.
Tôi sẽ dùng cả đời mình để thực hiện nó!
Có thể cơ thể của tôi không linh hoạt.
Nhưng tôi sẽ không ngừng tìm kiếm!
Dùng cả thời thanh xuân của bản thân, không, hề, luyến, tiếc!
Lời bài hát khắc sâu vào trong lòng mọi người, khiến cho con người ta chìm đắm ở trong đó.
Bất tri bất giác, ca khúc đã đi đến đoạn cao trào!
Thậm chí còn khiến cho mọi người có cảm giác sục sôi nhưng lại không thể nào thổ lộ nỗi bức bách ấy.
Có người chẳng hiểu tại sao bản thân lại đột nhiên như muốn hét lên!!
Chương Nam mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng ở bài hát này. Dường như nó không êm đềm như những gì bà tưởng tượng!
Có lẽ là do bà đã quy những dòng nhạc dùng để bày tỏ nỗi lòng giống như dòng nhạc Rock n’ Roll.
Thế nhưng kế tiếp.
Chương Nam phát hiện ra, bà đã quá ngây thơ rồi.
Đây đâu phải là bày tỏ nỗi lòng, đây là dùng sinh mạng để la hét!!
Tiến về phía trước!!!!!!! Chạy!!!!
Tề Lỗi như xé rách dây thanh quản, phận nộ gào thét, giọng hát vang vọng hết cả Nhị Trung!!!
Đón lấy ánh mắt lạnh lẽo và nụ cười chế giễu!
Không trải qua muôn trùng khó khăn thì làm sao có thể cảm nhận được cuộc sống rộng lớn này
Vận mệnh sẽ không thể khiến chúng ta quỳ, gối, cầu, xin
Cho dù máu tươi có nhuốm đầy hoài bão...
Tiếp tục chạy về phía trước!!!
Bên trong đài phát thanh là giọng của bốn người đang gào thét!! Khiến cho tất cả máu huyết sôi trào, xông lên đến tận thẳng trên đỉnh đầu mà gào thét!!
Mang theo sự kiêu ngạo của một đứa trẻ
Không kiên trì sao có thể nhìn thấy được thế giới rực rỡ ngoài kia
Cho dù có cố kéo dài hơi tàn cũng không bằng bùng cháy hết mình!
Một ngày nào đó nó sẽ lại cháy lên!!
"!!"
"!!!"
"!!!"
Giờ khắc này.
Nhị Trung bùng nổ!
Sự kiêu ngạo và sắc bén ấy, ngoài ra còn có tiếng gào thét đầy tính cảm hoá, chúng kết hợp lại với nhau, đánh thẳng vào lỗ tai của bạn, khiến cho đầu của bạn như muốn nổ tung.
Chương Nam ngây ngẩn nhìn ly trà trước mặt, con ngươi mở lớn, tựa như hoá đá.
Tiếng vang ầm ầm, làm cho mặt nước gợn lên từng cơn sóng nhỏ.
Lý Mân Mân ghé vào bệ cửa sổ, miệng há to, tâm trí đang bị kích động bởi lời bài hát.
Hãy chạy về phía trước! Đón lấy những ánh mặt lạnh lùng và nụ cười cười chế giêu.
Hãy tiếp tục chạy! Mang theo sự kiêu ngạo của một đứa trẻ.
Cho dù có cố kéo dài hơi tàn cũng không bằng bùng cháy hết mình!!
Hướng về phía trước chạy! Đón đối xử lạnh nhạt cùng chế giễu.
Lý Mân Mân đột nhiên có cảm giác bản thân như sống lại.
Nhưng cũng không khỏi thương xót cho Tề Lỗi, thằng nhóc này dám hát nhạc Rock n’ Roll ở trên đài phát thanh của trường.
Có lẽ cậu ta sẽ bị mắng chết mất?
Bất quá mặc kệ đi?
Đồ đần như bọn họ thì sợ ai bao giờ?