Trọng Sinh Chi Thủy Tựa Lưu Niên

Chương 238. Không Muốn Làm Cán Bộ Già

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lý Mân Mân lo là Tề Lỗi sẽ bị mắng chết mất, nhưng mà mắng đến chết cũng còn nhẹ chán!

Có lẽ Chương Nam đã có suy nghĩ muốn bóp chết hắn rồi.

Bảo cậu tự sáng tạo cơ hội, thế mà cậu lại sáng tạo cơ hội như vậy cho tôi?

Lúc này, bốn người.

Không! Là năm người!

Giống như vai nam chính trong “Nhà tù Shawshank”, bị nhốt trong văn phòng của cai ngục, chơi bản nhạc Mozart thuộc về bọn họ.

Khác biệt là, sự tự do và hy vọng của Andy Dufrey bị kìm hãm và bó buộc, khiến người ta đau lòng.

Mà Mozart mười sáu tuổi của Tề Lỗi, lại như hàng nghìn con ngựa phi nhanh, như sóng lớn đánh vào khoảng không, gào thét điên cuồng không hề có chút tiết chế, còn tràn ngập vui vẻ.

Thứ Andy nhốt ở ngoài cửa là thế giới hiện thực tàn khốc, là lồng giam sự tự do.

Mà thứ Tề Lỗi nhốt đi là sự phiền muộn, là xiềng xích của tuổi mười sáu.

Chạy về phía trước, tiếp tục chạy! Mang theo sự kiêu ngạo của một đứa trẻ thơ!!

Về phần mẹ vợ và những người thầy cô ở ngoài cửa, có thể nào sẽ tức giận đến nổ phổi như cai ngục của nhà tù hay không.

Ai quan tâm chứ?

Thanh xuân của ông đúng là ngang tàng như vậy đấy!!

Tuổi trẻ của tất cả mọi người, có ai mà không ngang tàng đâu chứ?

Được rồi, Chương Nam có tức giận không thì không một ai có thể biết cả.

Bây giờ ngồi đối diện ở kia không có bất cứ biểu cảm gì, nhìn thấy cốc trà trước mắt, rất lâu sau cũng không thể bình tĩnh.

Bà ấy sẽ không mắc chứng cuồng loạn giống như cai ngục kia, phá cửa phá khóa, nhưng sự dâng trào trong lòng có lẽ cũng chẳng thua kém cai ngục.

Bởi vì, ở Shawshank, không có người nào hiểu được sự mơ mộng của Andy.

Thế nhưng ở Nhị Trung Thượng Bắc, người người lại đều có thể điên cuồng giống như Tề Lỗi.

Chương Nam đứng dậy đi tới trước cửa sổ, sau đó chậm rãi đẩy song cửa sổ gỗ ra. Tiếng gầm rú trong chương trình phát thanh lọt vào tai càng lớn hơn nữa, nhưng mà đó cũng không phải là thanh âm mạnh nhất ở trong khuôn viên trường.

Chỉ thấy dưới màn đêm, ở sân thể dục, giữa ngọn đèn sáng rực trước tòa nhà chính, trên hành lang giữa hàng cây liễu, học sinh đứng đông nghịt ở đó, giống như một ngọn lửa đang bùng cháy cuồn cuộn.

Bọn họ nhìn lên cái gì đó, phụ họa theo điều gì đó.

Tiếng động lớn nhất trong vườn trường chính là ngọn lửa này, chạy theo giai điệu, thậm chí là không hát phụ họa theo giai điệu:

- Chạy về phía trước! Đón sự thờ ơ và cười nhạo.

- Tiếp tục chạy! Mang theo sự kiêu ngạo của một đứa trẻ thơ!

Giờ này khắc này, không chỉ có bốn người bọn Tề Lỗi làm tòa nhà bùng nổ, mà là toàn bộ học sinh của Nhị Trung!

Chương Nam nở nụ cười, không biết là nụ cười lạnh tức giận trở lại, hay là thứ tình cảm nào khác.

Đột nhiên bà ấy xoay người, đi về phía phòng văn hóa và thể dục thể thao.

Cùng lúc đó, giáo viên chủ nhiệm lớp 12/17 gần như không hẹn mà cùng đẩy cửa sổ ra, khiến cho sự gào thét như thể đến từ sâu trong linh hồn lọt vào phòng học, lọt vào trong lỗ tai của mỗi một học sinh, sau đó làm bùng nổ sự kiềm nén của từng đứa.

Có lẽ cảm xúc giữa những ca từ kia, mới là sự cổ vũ tốt nhất.

Càng có thể khiến cho các học sinh đồng cảm hơn so với thời gian đếm ngược trên một góc của bảng đen.

Bài hát vẫn còn đang tiếp tục:

- Tương lai sáng lạn mê người vẫn đang vẫy gọi chúng ta.

- Cho dù chỉ có đau khổ làm bạn, cũng muốn dũng cảm đương đầu.

- Tôi muốn giương buồm trên vùng biển xanh thẳm rộng nhất ở nơi đó.

- Tuyệt đối không quan tâm xem mình có thể quay lại hay không.

- Buồn bực không vui sau mỗi thất bại.

- Đó là biểu hiện của kẻ hèn nhát!

- Chừng nào vẫn còn một hơi thở, xin hãy siết chặt hai nắm tay!

- Trước khi bình minh ló dạng!

- Chúng ta càng phải dũng cảm hơn nữa!

- Đợi đến khoảnh khắc mặt trời rực rỡ và mãn nhãn nhất!

- Chạy về phía trước!

Đây là câu Lý Mân Mân hát.

Nắm chặt hai nắm tay, cong người thành một con tôm, dùng hết sức lực toàn thân mà gào thét.

Trong đôi mắt vốn đang quạnh quẽ dần dần có sự kiên định.

- Đón nhận sự thờ ơ và cười nhạo!

- Mang theo sự kiêu ngạo của một đứa trẻ thơ!

Nghĩ đến những câu mà mình đã nói với Tề Lỗi kia, trong lòng cực kỳ phẫn nộ. Nếu mình lui về phía sau, hắn chắc chắn sẽ xem thường mình, đúng không?

- Tiếp tục chạy!

Đây là câu mà tất cả các học sinh lớp 12 cùng hát.

- Đón nhận sự thờ ơ và cười nhạo!

- Mang theo sự kiêu ngạo của một đứa trẻ thơ!

Đây mới là lớp 12!

Không phải là luyện ngục, càng không phải ác quỷ vẫn còn tồn tại.

Đúng như hàm ý trong bài hát: Những đau khổ này chỉ là một góc tối! Dùi mài 279 ngày cũng là bóng tối trước bình minh, là lệnh chuẩn bị phát động cuộc tổng tiến công!

Hãy tiến lên và không cần sợ hãi.

- Vì điều tốt đẹp trong tim.

- Không thỏa hiệp cho đến tận lúc già đi!

Có người say sưa, nhắm mắt ngửa đầu ngân nga, tìm lại trái tim trẻ dại của mình.

Giờ phút này, Nhị Trung Thượng Bắc đang rít gào, đang ca hát, bác bảo vệ cũng quên ấn chuông vào học.

Giờ phút này, Nhị Trung Thượng Bắc cũng lần đầu tiên ghi nhớ một cái tên, Tề Lỗi.

Giờ phút này, trong lòng Ngô Tiểu Tiện và Đường Tiểu Dịch nảy lên một suy nghĩ: “Đây mới gọi là làm tòa nhà bùng nổ!”

Mà anh Vĩ người đang đối diện với chỗ bọn họ, là người bị chấn động lớn nhất.

Lúc này hắn ta há to miệng, nhìn thấy ba anh em đã say sưa, còn có Dương Hiểu, ánh mắt phức tạp đến cực điểm, cũng sinh ra một suy nghĩ:

“Bà nó. Đây mới gọi là tuổi trẻ nha!”

Mình là cán bộ kỳ cựu đúng không?

Là mình đúng không?

Đúng là mình nha.

Con mẹ nó tam quan lại sụp đổ rồi.

Đến khi dứt nốt nhạc cuối cùng, chương trình phát thanh lại trở về yên lặng, cả Nhị Trung vẫn còn chìm đắm trong đó, không thể tự thoát ra được, thì đột nhiên lại nghe thấy tiếng gầm rú cuồng loạn truyền ra từ trong cái loa lớn:

- Mẹ nó, chết tiệt!

- Ông đây cũng không muốn làm cán bộ kỳ cựu nha! A a a a!

- ?

- ?

- ?

Tài chính:

- Nghe giống như anh của tôi vậy?

Học sinh bình thường:

- Ơ? Nghe giống Tài Vĩ thế?

Lớp 12/8:

- Ô? Nghe giống anh Vĩ nhỉ?

Chỉ là sau đó, cả vườn trường đều vì câu chửi vớ vẩn này mà trở nên sục sôi.

Bài hát không biết tên này, đã như ngôi sao mai trước bình minh, chiếu sáng con đường phía trước!