Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lớp 12/14, Lý Mân Mân, Tào Tiểu Hi và Vu Dương Dương, còn có Quản Tiểu Bắc, cũng vô thức bắt đầu vọt tới tầng 4 tòa nhà chính!

Bọn Lý Mân Mân xúc động, muốn nói với đám Tề Lỗi rằng, bà đây đầy máu sống lại rồi! Bà đây phải liều mạng!

Bà đây lại tràn đầy sức sống, lại hừng hực khí thế rồi!

Mà lớp 12/14…

Được rồi, lớp 12/14 không có ý kiến gì cả.

Mẹ nó cái gì mà chạy về phía trước, tiếp tục chạy, có quan hệ gì đến ông đây à?

Lý do cho sự phấn khích của bọn họ chỉ có hai thứ:

Thứ nhất, bài hát rất hay!

Thứ hai, các bạn cùng lớp của tôi hát nó!

Thế này là đủ rồi, cần gì khích lệ hay không khích lệ.

Không phủ nhận là có người nhiệt huyết phun trào, cũng có người đã xác định được mục đích cao cả.

Có lẽ các bạn cũng nên cho phép thanh xuân của mình được bất chấp một lần, không cần kiêng nể gì cả đi chứ?

Nhưng mà tôi nghe không hiểu, vậy bạn nói xem, nên làm thế nào đây?

Trong lúc đó, các giáo viên âm nhạc còn đang phá cửa, thầy Mã điên tới mức đầu tóc rối loạn.

Mặc dù trong khúc nhạc đó, ngoại trừ tiếng hát của bốn người, cũng không khó để nhận ra được tài năng trình diễn xuất chúng, hoàn toàn có thể đảm nhận được việc hát đệm cho dàn hợp xướng.

Mà sự thật cũng chứng minh rằng, nếu người kia có thêm một cơ hội nữa thì chắc chắn sẽ có kết quả khác.

Thế nhưng ông ta không thể dễ dàng tha thứ cho việc bị khiêu khích như vậy, càng không thể tha thứ được cho việc mình đã đánh mất uy quyền của một thầy giáo.

Ông ta điên cuồng đập cửa:

- Mở cửa ra cho tôi! Mở ra!

Cho đến khi Chương Nam xuất hiện trước cửa phòng văn thể, thầy Mã mới bớt lại một chút, nhưng vẻ hung ác trong mắt lại càng rõ ràng hơn.

Ông ta trợn mắt nhìn cánh cửa đang khóa trái, trong lòng ảo tưởng mấy đứa học sinh khốn kiếp kia sẽ bị hiệu trưởng mắng cho một trận, cùng với cảnh chúng bị trường học xử phạt.

Rất sảng khoái!

Mà Chương Nam vẫn bình tĩnh như thường, khiến người khác không nhìn ra được gì.

Bà ấy gạt mọi người ra, đưa tay gõ cửa, sắc mặt bình thản.

- Mở cửa ra, tôi là Chương Nam.

Một câu ngắn gọn nhưng vô cùng mạnh mẽ.

Trong phòng, Tề Lỗi thở hổn hển, ba người khác cũng không khá hơn bao nhiêu.

Đối với bọn họ, đây chắc chắn là màn trình diễn nhẹ nhàng, vui vẻ nhất trong cuộc đời này.

Khi giọng nói của Chương Nam vang lên, bốn người còn đang lâng lâng trên mây lúc này mới quay lại hiện thực.

Tề Lỗi tắt mic đi, cười khổ nhìn ba người kia:

- Thoải mái xong rồi, “Hậu quả” cũng tới.

Đối với điều này, cả Dương Hiểu, Ngô Ninh và Đường Dịch đều lộ ra vẻ khinh thường.

- Làm gì được? Lợn chết rồi không sợ nước sôi!

Dù sao điều này cũng đáng giá.

Anh Vĩ vẫn tiếp tục gào to, máu gà của con hàng này còn chưa tiêu tán!

- Sợ gì! Để anh đây mở cửa! Anh là người mở loa, có gì cứ tìm anh đây!

Được rồi, anh Vĩ có hơi kích động, chút chuyện cỏn con thôi mà!

Hơn nữa, anh Vĩ không chỉ kích động, không sợ trời không sợ đất, hắn ta vậy mà thật sự đi ra cửa để mở cửa.

Két một tiếng, cánh cửa ngăn cách thực tế cùng phóng túng lập tức mở rộng ra.

Anh Vĩ trợn mắt, vừa định gào to: “Có chuyện do tôi gánh!”

Kết quả lại chứng kiến:

Năm, sáu giáo viên dạy nhạc với vẻ mặt khó chịu.

Đổng lão đầu trợn tròn hai mắt, tức giận vô cùng.

Chủ nhiệm phòng giáo dục đứng yên tại chỗ, đằng đằng sát khí, âm u lạnh lẽo

Hiệu trưởng Chương khoanh tay đứng nhìn rất bí hiểm.

Mà cách đó không xa, ở chỗ cầu thang, có học sinh của lớp thứ 14, cùng với đám Lý Mân Mân đang lo lắng nhìn nhìn, khiến anh Vĩ có cảm giác xấu hổ vì bị vây xem.

Mọi thứ ngưng đọng lại, không chút âm thanh, khiến cho anh Vĩ căng thẳng, hoa cúc tê dại.

Má! Hối hận quá!

Trong lòng lại nghĩ, hình như làm cán bộ kì cựu cũng tốt mà? Ít nhất… cẩn thận từng li từng tí, không phải đối mặt với loại sát khí đáng sợ này.

- Hiệu trưởng.

- Hiệu trưởng cái gì? Còn có mặt mũi lên tiếng à?

Chương Nam còn chưa nói gì, thầy Mã đã nổ tung, trợn to hai mắt:

- Các cô cậu thật to gan, đợi bị xử phạt đi! Tôi chưa từng thấy học sinh nào như thế này cả, trong mắt các cô cậu có còn thầy cô giáo của mình không? Có kỷ luật không?

Thầy Mã nói như nã súng liên thanh, vang vọng khắp tầng bốn, mắng đến mức anh Vĩ muốn tìm cái lỗ để trốn đi luôn.

Chủ nhiệm Liên cũng bày ra vẻ mặt hận rèn sắt không thành thép:

- Tôi còn đang nghĩ có chuyện gì, ai đi mở đài phát thanh cho tụi nó, không ngờ lại là cậu.

- Tài Vĩ ơi Tài Vĩ, tôi cho rằng cậu là một đứa trẻ hiểu chuyện, sao chỉ còn một năm nữa lại càng ngày càng kì cục vậy.

Anh Vĩ bị chửi, không nói được câu nào.

Ai muốn chứ? Là bọn nó ép em mà?

Cậu ta liếc trộm Chương Nam một cái, tư duy của một cán bộ kì cựu bắt đầu xông lên.

Anh Vĩ thầm nói, thầy cô muốn mắng cứ mắng đi, quyền quyết định thực ra nằm trong tay cô Chương Nam mà.

Được rồi, anh Vĩ phân tích vô cùng đúng đắn, người khác muốn nói thế nào cũng được, nhưng cuối cùng vẫn là Chương Nam đưa ra quyết định.

Kết quả vẫn phụ thuộc vào việc dì Chương tức giận đến mức nào.

Chỉ thấy Chương Nam bình tĩnh bước đi vào, đóng cửa, ngăn toàn bộ giáo viên ở bên ngoài.

Điều này khiến trái tim của các giáo viên và các bạn học thân mến đều cứng cả lại, không dám thở mạnh.

Tài Vĩ vô cùng lo lắng, cúi đầu:

- Hiệu trưởng, chúng em biết sai rồi.

Tạm được, anh Vĩ không lùi bước khi lâm trận. Ít ra… cậu ta cũng nhận sai trước, chứ không phải giải thích hay lôi kéo quan hệ.

Chương Nam cũng trả lời một câu:

- Tự mình mở đài phát thanh của trường ra, đúng là có sai, lát nữa nói sau.

Nói xong, bà ấy đi thẳng vào phòng phát thanh, vừa vào cửa, đã thấy Tề Lỗi đầu tóc bù xù, mồ hôi nhễ nhại.

Mà ba người còn lại cũng không khá hơn chút nào, sắc mặt ửng hồng, mồ hôi đầm đìa.

Đó là kết quả sau khi bọn họ cống hiến hết mình cho một buổi biểu diễn thịnh soạn.

Chương Nam thấy thế cũng hơi chấn động.

Một lát kinh ngạc qua đi, bà ấy nhìn thẳng vào Tề Lỗi:

- Biết hậu quả chưa?

Tề Lỗi:

- Biết ạ.

Chương Nam:

- Hậu quả là cậu đã phá tan một tiết tự học của buổi tối.

Tề Lỗi:

- Em sai, em sẽ nhận phạt.

Chương Nam không tiếp lời, đột nhiên đặt câu hỏi:

- Bài hát này là em viết sao?

- Vâng, nghỉ hè ở nhà nhàn rỗi không có việc gì làm lại nghĩ ra bài này.

Lúc này, Tề Lỗi cũng chỉ có thể thừa nhận.

- Tên là gì?

- Đuổi theo ước mơ thuần khiết.

- Ừ.

Chương Nam gật đầu, rất thưởng thức cái tên này.