Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Bà ấy đột nhiên lướt qua Tề Lỗi và ba người kia, cầm microphone lên, mở chốt.
- Alo?
Bà ấy thử âm, sau đó hít sâu:
- Chào mọi người. Tôi là Chương Nam.
Giọng nói của Chương Nam đột ngột vang lên khiến đám học sinh còn đang vui mừng chợt chùng xuống, có chút lo âu nhìn về phía phòng phát thanh.
Nói thật là bọn họ có cảm giác như bị tát cho một cái quay về hiện thực vậy.
Dù sao rất nhiều người đều biết, đang đêm hôm khuya khoắt, lại là lúc nghỉ giữa giờ học, thế mà mấy đứa này lại đi hát hò cho học sinh nghe, đã thế còn là thể loại Rock n' Roll nữa chứ.
Lỗi này không nhỏ, mấy người trong phòng phát thanh hẳn là sẽ bị phạt.
Phải biết, hiện tại hiệu trưởng Chương cũng đã ra mặt, không biết mấy người kia sẽ thảm tới mức nào.
Các bạn học của lớp thứ 14 đứng ngoài cửa, cùng với đám Lý Mân Mân đều như ngừng thở, chờ phán quyết của Chương Nam.
Hai cái tay nhỏ của Tào Tiểu Hi nắm chặt lấy nhau:
- Thạch Đầu sẽ không có việc gì chứ?
Lý Mân Mân lườm cô ấy, không nói gì nhiều:
- Nhất định sẽ không sao.
Phù.
Chương Nam thở phào một hơi, sau đó tuyên bố quyết định của mình:
- Bài hát vừa rồi tên là “Đuổi theo ước mơ thuần khiết”, đến từ bạn Tề Lỗi của lớp thứ 14, cùng với các bạn học của cậu ấy. Từ hôm nay trở đi, đây sẽ là bài hát của Nhị Trung chúng ta.
- !!!
Tề Lỗi chợt ngẩng đầu, con ngươi co rụt lại, hoảng sợ nhìn bóng dáng Chương Nam, trong lòng hét to WTF?
Vậy cũng được sao?
Ở ngoài hành lang, trong sân trường, trong phòng học, tất cả các học sinh của Nhị Trung đều há to miệng.
- Sao? Không thích à?
Chương Nam dường như hiểu rõ mọi thứ, trực tiếp hỏi một câu đánh thẳng vào nhân tâm, trong nháy mắt đã kích động được tâm tình của tất cả mọi người.
- A a a!
Khắp nơi đều là sự vui mừng.
Hiệu trưởng quá đỉnh!
Nhị Trung quá đỉnh!
Bài hát của trường quá đỉnh!
Cái gì cũng đều hô to, hiệu quả tuyệt đối không thua gì lúc Tề Lỗi hát xong bài “Đuổi theo giấc mơ thuần khiết” kia.
Chờ đám người yên tĩnh lại.
Âm thanh của Chương Nam lần nữa vang vọng từ trong loa phát thanh:
- Tôi mong rằng tất cả giáo viên cùng bạn học đều có thể giống như bài hát này, giữ được một trái tim thuần khiết.
- Chạy về phía trước!
- Đón nhận sự thờ ơ và cười nhạo!
- Mang theo sự kiêu ngạo của một đứa trẻ thơ!
- Không dừng bước cho đến khi già!
- Làm một thiếu niên đầy nhiệt huyết, dũng cảm tiến lên!
Chậc chậc, nói đúng vào trọng điểm!
Kích động mọi người một cách tự nhiên!
Thủ thuật điều tiết cảm xúc càng không thể chê vào đâu được!
Hơn nữa, điều tuyệt vời hơn còn ở phía sau kìa, nếu mẹ vợ không tận dụng được hết giá trị mà bài hát này đem lại thì bà ấy không phải là Chương Nam.
Vừa mới dứt lời, Chương Nam đã che microphone lại, xoay người hỏi Dương Hiểu và Tề Lỗi:
- Có lời nào khác không? Sục sôi thêm một chút.
Bốn người liếc nhìn nhau, đều cầm đàn lên.
- Cô muốn có bao nhiêu sục sôi.
Chương Nam nở nụ cười, dường như đang nói, các em biết đấy, có bao nhiêu sục sôi cứ thể hiện bấy nhiêu!
- Mười lăm phút đồng hồ tiếp theo ở đây thuộc về các em. Khiến cho cả trường này sôi động lên!
"…"
Tề Lỗi thật sự bội phục!
Muốn cúi đầu quỳ lạy!
Lão thái thái này, luôn để cho người khác phải mở rộng tầm mắt, không tìm ra nam bắc.
Chỉ có thể nói, người mẹ vợ này quá thông minh, đơn giản chính là không một kẽ hở.
Lúc này, Chương Nam đã đi tới cửa phòng văn thể, bảo thầy Dương đi báo với bác Lưu bảo vệ:
- Mười lăm phút nữa hẵng gõ chuông vào lớp.
Lúc đi ra ngoài hành lang, bà ấy nhìn đám học sinh của lớp thứ 14 đang đứng đó há hốc mồm, đột nhiên nở một nụ cười hòa ái dễ gần:
- Thế nào? Người hiệu trưởng như tôi có đủ tư cách không?
Mọi người hốt hoảng, trong nháy mắt hoàn hồn.
Đủ!
Quá đủ tư cách!
Đúng lúc này, từ loa phát thanh, phát ra một tiếng động vang dội.
“Eifersucht!”*
(*: Ghen)
Xe ngựa đi thôi!
Tiếng kèn cất lên, trường học như nổ tung! Đường Tiểu Dịch đã được như ý nguyện.
Mà các học sinh khác của trường vừa điên cuồng, vừa vội vàng ghi lại khoảnh khắc này.
Đây chắc chắn là tiết tự học thoải mái nhất mà bọn họ được trải qua trong thời học sinh, đồng thời cũng là ký ức khó quên nhất.
Tề Lỗi!
Hóa ra cái người ở trên phòng phát thanh kia tên là Tề Lỗi!
---
Nói thế nào nhỉ?
Ca khúc "Theo đuổi giấc mơ thuần khiết" thực ra không hợp với ca khúc học đường, quá khó hát, cũng khó hợp xướng.
Tuy nhiên, dù khó đến đâu đi nữa cũng không thể che giấu được ý nghĩa bên trong nó.
Lời bài hát thực sự rất hay, thuộc thể loại bài hát mà khi hát lạc nhịp, hoặc khi chưa lên cao độ, nó vẫn có thể bộc lộ cảm xúc và truyền cảm xúc cho người khác.
Khi Tề Lỗi bước ra khỏi phòng phát thanh, toàn bộ học sinh ở trường Nhị trung vẫn đang chìm trong trạng thái bùng nổ.
Chỉ có lớp thứ 14 và đám người Lý Mân Mân vẫn chưa rời đi. Họ đang đứng trên cầu thang tầng 4 chờ đám Tề Lỗi đi ra.
Hơn nữa, họ không phải là những người duy nhất đứng xem. Một số ít người đã nghe danh và đến đây.
Ví dụ: bạn học của Đường Tiểu Dịch, còn có một số học sinh tò mò của lớp 11/12.
Nguyên nhân chính là muốn xem bốn vị thần nào đã làm nổ tung phòng phát thanh, cuối cùng để cho hiệu trưởng Chương thỏa hiệp, nâng cấp thành ca khúc học đường.
Vừa rời khỏi phòng văn thể, hắn nhìn thấy Lý Mân Mân mặc bộ đồ ở nhà, đang đứng phía trước. Tề Lỗi bước tới, cười toe toét:
- Động viên như vậy được chứ?
Lý Mân Mân liếc nhìn , đột nhiên giơ tay đánh Tề Lỗi, kêu một tiếng giòn tan:
- Khá lắm!
Theo sau là Tào Hiểu Hi và Vu Dương Dương, Quản Tiểu Bắc cùng mấy tên cặn bã của lớp thứ 14.
Đồng loạt giơ tay vỗ nhằm chúc mừng bốn người.
Phương Băng cũng nhảy tưng tưng, mọi người đều rất vui.
- Mẹ nó, quá sảng khoái!
Bốn người họ tỏa sáng, Phương Băng liền cảm giác bản thân cũng đang phát sáng.
(* Anh Vĩ = Vĩ ca = Viagra (một loại thuốc…) Nên từ giờ trở về sau, mình sẽ gọi nhân vật này là Vĩ ca nhé)
Trong khi Vĩ ca dừng ở cuối cùng cũng gợi ra một đợt chú ý.
Chà, Vĩ ca lúc này rất yên tâm và thoải mái? Tôi đã mở cửa! Tôi đã mở loa phát thanh!
Không có tôi, có sân khấu cho bọn họ diễn sao?