Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

 Ngày hôm sau, các học sinh đang ngồi học buổi sáng thì bất ngờ phát hiện hai tấm bảng đen phía trước tòa nhà chính đã bị lau sạch.

Vốn dĩ Đề tài về ngày nhà giáo mới viết được 2 ngày liền bị loại bỏ.

 Ba hoặc năm học sinh mỹ thuật giỏi viết và vẽ đang tạo một tấm bảng tin mới.

 Chủ đề là một ban nhạc thanh niên bao gồm ba nam và một nữ. Dưới ánh đèn sân khấu, sức nóng bắn ra bốn phía.

 Mà tranh minh họa chính là ca từ của bài hát "Theo đuổi giấc mơ thuần khiết".

 Xung quanh còn có top 3 top 5 học sinh đến sớm, ngồi ở hành lang và trên bậc thang dùng cặp sách lót vở, chép lại lời bài hát.

 Chỉ có thể nói rằng Chương Nam đã thực sự nắm bắt được hết cơ hội để khơi dậy cảm xúc của đám học trò.

 Trên thực tế, tối qua, sau khi rời khỏi phòng phát thanh, Chương Nam đã lập tức triệu tập tất cả giáo viên trong khoa cấp ba để tổ chức một buổi họp lớp ngắn, nhằm kích thích cảm xúc học tập của học sinh thông qua làn sóng này trong buổi học tiếp theo.

 Mười lăm phút tự do phát huy kia không chỉ giúp Tề Lỗi tiếp tục duy trì không khí, mà còn là thời gian để bà bố trí nhiệm vụ cho các chủ nhiệm lớp.

 Hơn nữa, cũng vào tối hôm qua, nhiệm vụ của số báo trên bảng đen mới đã được phân phát cho các học sinh mỹ thuật.

 Có thể thấy được một chút về tốc độ và khả năng phản ứng của Chương Nam.

 Trước khi giờ tự học buổi sáng bắt đầu, Lý Mân Mân xuất hiện ở cổng trường, thu hút sự chú ý và thèm muốn của một số "gia súc".

 Tốt, hôm nay chị Ngốc Ngếch thay đổi phong cách.

 Tối qua, sau khi trở về, Lý Mân Mân tắm rửa và gội đầu. Sáng nay cố ý dậy sớm hơn mọi hôm, lại dụng tâm trang điểm 1 chút.

 Mặc một chiếc váy ca rô đen và đỏ kiểu Anh, chỉ dài đến đầu gối, cùng một chiếc áo sơ mi trắng mỏng ở phần thân trên.  Mái tóc thẳng đen buông xõa, không bối gọn hay buộc đuôi ngựa.

Cứ để tóc xõa đầy ngẫu hứng, chỉ buộc một chiếc dây sặc sỡ trước trán để không gây cản trở lúc học.

 Có vẻ như cô ta còn trang điểm, rất nhẹ, khó nhìn ra, nhưng các đường nét trên khuôn trở nên mặt rõ ràng hơn.

Nói như thế nào đây, Lý Mân Mân vốn là loại mỹ nhân vừa nhìn thoáng qua liền có ấn tượng. Ngay cả bộ dạng không trang điểm tối qua của bà cô này mà vẫn có người cho là quá xinh đẹp.

 Hôm nay lại trang điểm như vậy, càng thêm kinh diễm.

 Cảm thụ được tỷ lệ ngoái đầu từ bốn phía rất cao, lý Mân Mân có điểm đắc ý.

"Cắt ~~! Có gì để xem? Hôm nay mới phát hiện lão nương thiên sinh lệ chất?"

 Lý Mân Mân đã tỉnh ngộ, chẳng những đầy máu sống lại, hơn nữa còn cực kỳ nhiệt tình.

 Khi vào trong để khóa xe liền phát hiện bên cạnh có một nam sinh trông rất quen.

 Cô ta cau mày, nhận ra rằng sự việc không đơn giản như vậy.

 Khoa trương đi tới:

- Bạn học này... Là họ Tài?

 Tài Vĩ ngẩng đầu lên, giọng nói ong ong:

- Làm sao?

 - Đúng đi!

 Lý Mân Mân kinh ngạc lui về phía sau nửa bước. Không thể tin nhìn Tài Vĩ một cách cực đoan.

 Nửa ngày mới nói một câu:

- Tôi nói này, Tài Vĩ,  đến tận hôm nay cậu mới nhận ra là Từ Thiến không có hứng thú với cậu sao? Cung phản xạ cũng hơi dài!

 Vĩ ca suýt chết vì tức giận.

 - Lý Ngốc Nghếch, cô có thể đừng mở miệng là tổn thương người như vậy được không?

 Tài Vĩ nhìn bản thân từ trên xuống dưới:

- Tôi bị sao vậy?! Không tốt sao?

 - Hì hì.

Lý Ngốc Nghếch ngây ngô cười:

- Thật sự là nhìn không ra đâu.

 Tài vĩ giống như biến thành người khác. Áo vest to, quần to và dép lê.

 Đỉnh đầu như ổ gà, râu xồm xoàm, còn trong tư thế chưa tỉnh ngủ.

 Phải biết rằng, bình thường Tài Vĩ rất phách lối, đi bộ không bao giờ cử động phần trên. Mặc áo sơ mi, cậu ta phải cài đến tận nút trên cùng, còn cần phải mặc cùng quần tây. Hơn nữa, phải là nhét vạt áo vào trong quần, sơ vin sơ váo hẳn hoi, không chút nếp gấp, thì mới chính là cậu ta.

Còn đây là thế nào?

 Bị Thạch Đầu khiến cho đồi phế?

Lý Mân Mân đơn giản không nói nên lời:

- Đại ca, đừng như thế này. Không đến mức như vậy, vui lên đi!

 Tài Vĩ lại tức muốn chết, cậu ta không rõ:

- Các ngươi con mẹ nó thế nào khó hầu hạ như vậy? Thời điểm đứng đắn thì gọi tôi là lão cán bộ. Khi tùy ý lại coi tôi thành bị sa sút. Muốn tôi như thế nào đây? Tôi có thể khỏa thân đến trường được không?

Phốc!

 Vậy ra mấu chốt là ở đây?

 - Làm đi!

Lý Mân Mân không xoắn xuýt chuyện này, ngược lại thuyết phục Vĩ ca:

- Con người, thay đổi luôn là tốt. Chỉ hơi quá sức thôi. Từ từ sẽ tốt hơn.

 Lời thì hay, nhưng Lý Mân Mân không quá phúc hậu. Nghe kiểu gì cũng giống như người đang vui sướng khi người khác gặp họa.

Tài Vĩ im lặng lắc đầu, không quá rối rắm.

 Ra khỏi hầm để xe cùng Lý Mân Mân, đột nhiên phát hiện Lý Ngốc Ngếch hôm nay có điểm nào đó không tốt lắm?

 Chà, cung phản xạ của tên này thực sự dài hơn một chút.

 Trừng mắt với vẻ ngạc nhiên:

- Hôm nay, sao cậu lại như thế này? Có chuyện gì xảy ra à?

 Cậu ta cùng Lý Mân Mân vừa lúc trái ngược. Ngày hôm qua chính là cậu ta tinh xảo, Lý Mân Mân sa sút.

Như thế nào vừa mới gặp qua Tề Lỗi, Lý Mân Mân bắt đầu tinh xảo, Tài Vĩ lại sa sút đây?

Cậu ta nghi ngờ:

- Tối qua, bài hát mà hai chúng ta nghe là một sao?

 Kết quả, cậu ta nghe thấy Lý Mân Mân hét to:

 - Lão nương nghĩ thông suốt rồi! Tại sao cậu lại muốn tự khiến bản thân sa sút như vậy? Cho dù nằm xuống cũng phải chọn một cái tư thế đẹp nhất!!

 Tài Vĩ:

"..."

 Lời này không thể đáp lại được, nhưng nghe kiểu gì cũng có cảm giác hơi khó chịu.

 Tuy nhiên, lời nói của Lý Mân Mân dường như có chút đạo lý!

 Cái gì tinh xảo hay không tinh xảo, hình như nó không liên quan gì đến cán bộ kỳ cựu ... Cậu ta sai rồi sao?

Được rồi!  Đó là một sai lầm.

 Tam quan của Vĩ ca liên tiếp bị tổn thương, còn đang trong tình trạng suy sụp nên đầu óc cũng không minh mẫn lắm.

 Bên kia, Tề Lỗi cũng không ngừng nghỉ.

 Sự kiện bùng nổ đêm qua đầy náo động vẫn tiếp tục lên men.

 Tới hôm nay chẳng những không hạ nhiệt, ngược lại còn có xu thế khuếch tán nhiều hơn.

 Dù sao học sinh cấp 2 cũng không có tiết tự học buổi tối. Nên sáng nay, khi đến trường thấy thông tin trên tấm bảng đen trước tòa nhà chính, cộng với một số học sinh sống trong khuôn viên trường, trong ký túc xá chứng kiến ​​toàn bộ quá trình trong trường.

Bọn họ nghiễm nhiên trở thành một trong số ít người của cấp 2 biết rõ tình hình.

Thế nên toàn bộ Nhị Trung đều truyền đến người gọi là đại súc sinh,Tề Lỗi. Tối hôm qua tên này đã dùng một bài hát thần tiên gì gì đó để dỡ luôn nóc của trường.

 Vì vậy, suốt ngày hôm nay, lớp thứ 14 trở thành một sở thú.