Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

 Mỗi khi nghỉ giữa giờ hoặc tiết thể dục, họ thường đến tòa nhà phía Tây để lang thang một lúc, muốn xem "gia súc" trông như thế nào.

 Tề Lỗi đã trở thành một con vật bị giam giữ để chiêm ngưỡng.

 Hơn nữa, toàn bộ học sinh khối 10 lần nữa nhớ đến lớp thứ 14.

 Không có biện pháp, cảm giác tồn tại của lớp thứ 14 quá thấp. loại cảm giác thiếu hụt này đến từ nhiều khía cạnh. Ví dụ như lớp thứ 14 ở phía Tây trường học nên đương nhiên không bị người khác nhìn thấy.

Lại ví dụ như thành tích lớp thứ 14 không được ghi vào bảng lớn. Lần trước thi khảo sát chất lượng cũng chỉ có 13 lớp.

Nếu không phải cả lớp nộp giấy trắng, khiến phụ huynh kiện chạy đến trường kiện cáo, cộng thêm việc lần này Tề Lỗi nổi danh, thì có lẽ lớp thứ 14 thật sự đã bị người khác quên.

 Có người nói đùa:

- Lớp thứ 14 này giống như chỉ dựa vào một mình Tề Lỗi chống đỡ?

 - Cũng là do hắn gây chuyện. Nếu không có hắn, lớp thứ 14 xem như không tồn tại!

 Tuy là một câu nói đùa nhưng cũng khá đau lòng.

 Hơn nữa, chuyện này không được nói lén lút mà đã bị đám người Lư Tiểu Soái nghe thấy từ trong "Pháo đài".

 Lưu Tiểu Soái tự nhiên tức giận, thiếu chút đánh nhau với những người khác.

 Khi quay lại nói cho cả học, m* nó, không một tiếng nuốt nước bọt. Ha ha, phần lớn người đều không thèm quan tâm.

 Nói thật, không thể trách những lớp khác mắt chó xem thường người.

Lớp thứ 14 không quá tranh đua, có chút bất chấp tất cả.

Hiện tại giáo viên chủ nhiệm lớp chỉ yêu cầu bọn họ đặt tốt nền móng. Nếu là lớp khác mà yêu cầu như vậy, có lẽ cả lớp đã bãi công, không chịu làm rồi.

Dựa vào cái gì? Tất cả đều là hai bả vai cõng một cái đầu. Xem thường ai đây?

 Nhưng hầu hết mọi người trong lớp thứ 14 đều nghĩ rằng nó khá tốt, ít ra không quá mệt mỏi.

 Dù có bị thầy cô bắt học một chút, nhưng cũng không mệt mỏi như các lớp khác, đều thành cháu chắt cả rồi.

 Ví dụ như bài "Theo đuổi giấc mơ thuần khiết" đêm qua.

 Nhắc đến liền thấy tức.

Đêm qua, rất nhiều học sinh không thể ngủ vì quá phấn khích. Họ bị cảm nhiễm bởi đống ca từ đi vào lòng người.

Nhưng lớp thứ 14…

Không có cảm giác gì, ngoại trừ việc bài hát đó do đầu đàn hát, nên rất trâu bò, cùng rất có thể diện.

Khích lệ hay không khích lệ, có liên quan gì tới bọn họ sao?

 Bọn họ đã sẵn sàng để trở thành một con cá ướp muối.

Tình huống như vậy, thú thực đám người Lư Tiểu Soái và Tưởng Hải Dương nhìn không quen.

Bản thân đã không muốn tranh khẩu khí thì đừng đổ lỗi cho người khác vì họ không coi trọng. Lư Tiểu Soái có chút thất vọng, trong lòng nảy sinh ý định muốn dùng quan hệ trong nhà để đổi sang lớp khác.

 Tiết tự học buổi sáng, Lưu Trác Phú không đến.

 Lư Tiểu Soái và bạn cùng bàn của Tề Lỗi là Lư Triệt đổi chỗ cho nhau. Cậu ta đang kể khổ với Tề Lỗi.

 - M* nó, tớ phục cái lớp này rồi đây! Bị người ta bắt nạt đến mức độ này rồi, bọn họ có còn muốn mặt mũi nữa không vậy?

 Giọng nói không nhỏ, như đang cố ý để cả lớp nghe thấy.

 Tuy rằng không có ai nói chuyện cùng cậu ta, nhưng, âm thanh khi đùa giỡn với nhau cũng tự động nhỏ lại, đều muốn nghe xem Lư Tiểu Soái đang nói cái gì.

 Chỉ nghe thấy Lư Tiểu Soái rống to:

- CTM! Con mẹ nó, phải làm thế nào mới có thể trở thành tâm điểm của trường?

- Là một phòng học nằm ở phía Tây, suốt cả năm, bảng tin tức đều không có liên quan gì đến chúng ta cả. Cậu thử nghe một chút, mấy lớp học bên tòa nhà chính nói về chúng ta như thế nào? Thật sự là một đống cặn bã?

 Phương Băng không thể nhịn được nữa:

- Ngay cả hiệu trưởng cũng thông cảm cho chúng ta, là một chuyện tốt. Như thế mà cậu còn không bớt lo sao? Cậu nhảy ra làm cái rắm gì?

 Lư Tiểu Soái nóng nảy:

- M* nó, cách vách chính là lớp số 1, so với người ta, cậu không cảm thấy khó chịu?

 - Hả!

 Phương Băng giật mình:

- Anh Lư, anh làm ơn tỉnh lại đi, chúng ta và mấy người đó là cùng một loại người sao?

 - Cậu thử nhìn xem, ánh mắt người ta có nhìn vào cậu không?

Không ít người đều cười. Lời của Phương Băng chính là lời nói thật. Muốn so sánh với lớp số 1? Người ta không thèm để ý, coi bạn như không khí, vậy bạn so cái gì?

 Tuy nhiên, cũng có những người có ý nghĩ ​​tương tự với Lư Tiểu Soái.

 Nói trắng ra, Lư Tiểu Soái là thật sự muốn học tập cho tốt. Đừng thấy trong kỳ nghỉ hè cậu ta lông bông, nhưng Lư Tiểu Soái thực sự là người rất có cá tính.

 Một khi đã quyết định, dù khó cậu ta cũng sẽ làm.

 Sau khi khai giảng nửa tháng, người tích cực nhất lớp thứ 14 ngoại trừ Tề Lỗi ra, có lẽ chính là Lư Tiểu Soái.

 Trong lớp cũng có mấy người nghĩ giống cậu ta, đều là do bị kích thích mà thành.

 M* nó, vì cái gì mình lại vào lớp học sinh kém? Tại sao học sinh kém liền không thể học tập cho tốt?

 Tuy nhiên, những người như vậy chắc chắn là thiểu số trong lớp thứ 14.

 Phần lớn vẫn là những tuyển thủ bất cần như Phương Băng và Vương Đông.

 Loại người này ở bất kỳ lớp nào đều giống nhau, đều không muốn học. Có khi bọn họ còn mừng vì được phân vào lớp thứ 14 đây.

Lúc này bộ dạng của Phương Băng và Đổng Vĩ Thành lại khiến cho Lư Tiểu Soái có chút nóng nảy.

 Phương Băng liếc mắt nhìn cậu ta, có chút kích động:

- Con mẹ nó, đúng là cậu rất chăm chỉ, nhưng cậu có năng lực đó sao? Bữa giờ tờ có thấy thành tích của cậu tăng lên chút nào đâu?

 Đổng Vĩ Thành cũng nói:

- Đúng, đúng thế. Chúng ta cũng không có thiên phú đó! Đừng giả làm người có văn hóa nữa! Làm cho ai xem đây?

 - Xếp chúng ta vào một lớp còn không phải là đang chăn cừu? Còn không phải là một lớp cặn bã sao?

 - Nhận nhận nhận mệnh được rồi. Cam chịu ba năm, như vậy không thoải mái sao?

 Lư Tiểu Soái tức giận, chả nhẽ thành thành thật thật làm một đám lưu manh thôi sao?

Nghẹn mặt đỏ bừng nhưng lại không có gì để nói.

Cậu ta xác thực không có thiên phú học tập. Trong khoảng thời gian này có học nhưng hiệu quả không lớn.

 Có chút nản lòng, không lẽ Phương Băng và Đổng Vĩ Thành đã đúng ...

 Được rồi, tinh thần của Lư Tiểu Soái đã có chút sa sút.

 Đối với chuyện này, cuối cùng Tề Lỗi cũng lên tiếng. Quay đầu trừng mắt nhìn Phương Băng và Đổng Vĩ Thành:

 - M* nó, hai người các cậu có thôi đi không hả? Ngậm miêng lại ngay cho tao!

 Phương Băng rụt cổ, cậu ta dám tranh cãi với Lư Tiểu Soái, nhưng mà lời đầu đàn nói vẫn phải nghe.

 Cả lớp đều như vậy. Trong nửa tháng ngắn ngủi này, những cái khác chưa thể hình thành, nhưng lời Tề Lỗi nói vẫn rất có trọng lượng.