Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

 Sau khi quát, bảo hai người ngưng xong, nói với Lư Tiểu Soái ở bên cạnh:

- Mày có bệnh à, tự dung đi cãi nhau với hai tên không biết xấu hổ kia làm cái gì?

- Hơn nữa…

- Mày học chăm chỉ đó, nhưng mà học bậy học bạ thì được tích sự gì?

 Lư Tiểu Soái nhướng mày, lẩm bẩm:

- Cái này không phải là vu oan cho tớ sao? Sao tớ lại là học bậy học bạ? Là do không có thiên phú thôi.

 Nhướng mắt:

- Đi học, tớ cũng nghe giảng. Giờ tự học cũng không chơi. Về nhà cũng làm bài tập. Nhưng kết quả thế nào, m* nó, chỉ phí sức thôi!

 - Tớ, có, cái gì, sai?

 Lư Tiểu Soái có chút kích động, cũng hơi uất ức.

 Lại thấy Tề Lỗi không chút khách sáo:

- Cút ngay! Nói cậu còn không phục là sao?

 Lư Tiểu Soái nói cũng không sai. Cậu ta thật sự đã học như vậy.

Đồng thời, trừ bỏ những người trong lớp vô tâm không lo không nghĩ.

Những người còn lại muốn học cũng là học như vậy.

Nỗ lực. Cái chính là không hiệu quả.

 Học sống học chết đều học không vô!

 Thành tích không thể đi lên. Cuối cùng tất cả họ đều bị xếp vào loại vừa không có thiên phú, vừa đầu óc ngu si.

Mà mọi chuyện thực sự như vậy sao?

 Không hẳn vậy.

 Giữa người và người thực sự có chênh lệch. Cũng thực sự có sự khác biệt giữa thiên tài và kẻ ngốc.

 Tuy nhiên, đối với những người bình thường, chỉ số IQ vào khoảng 100. Dù kém cũng không thể kém hơn được nữa?

 Mấy bộ đề khó, không thể giải còn có thể hiểu.

 Nhưng bây giờ, mỗi ngày giáo viên dạy toàn những điều cơ bản, vậy mà còn không được?

 Vậy chắc chắn là có vấn đề.

 Nói trắng ra, không phải đầu óc không dùng được, mà là không biết cách học, không có kỹ xảo.

Mấy ngày này, Tề Lỗi thực ra đang quan sát toàn bộ lớp.

 Nhân tiện, mượn câu chuyện của Lư Tiểu Soái, hắn liền chỉ điểm cho cả lớp luôn:

- Hãy ngủ nếu các cậu không muốn nghe. Nếu muốn nghe, các cậu thử nghe xem những gì tớ nói liệu có đúng không!

- Một vài người trong chúng ta đang thực sự muốn học hỏi, nhưng chúng ta học không vào, phải không?

- Giống như Lư Tiểu Soái, trong lớp cậu ấy chăm chú lắng nghe, giờ tự học cũng không hề lãng phí thời gian. Về nhà, cậu ấy còn hận không thể làm bài tập cho đến nửa đêm. Nhưng kết quả, ngày hôm sau vừa mở mắt, trong đầu toàn một đống bùn nhão, cái gì cũng không còn.

 Lư Tiểu Soái nghe vậy suýt chút nữa khóc không ra nước mắt:

- Tớ !!! Chính là tớ! Tớ thật… Con m* nó không nhớ được gì!

 Trình Nhạc Nhạc ở đó cũng than thở:

- Tớ cũng như vậy, sắp phát điên rồi!

 Dương Hiểu:

- Vẫn là cậu hiểu tớ.

 Tài Chính:

- Cậu so với anh tớ còn hiểu tớ hơn đấy?

 Phó Giang:

- Tiểu Soái không từ bỏ, tớ con m* nó cũng sẽ nhanh từ bỏ!

 Một đống âm thanh chửi bậy. Bên kia Phương Băng và Đổng Vĩ Thành vui sướng khi người gặp họa:

- Tớ đã nói gì nào? Không phải chính là không có thiên phú sao? Từ bỏ đi!!! Được chưa?

- Ha ha.

Tề Lỗi cười khan, không phản ứng với hai tên ngốc kia.

 Nhìn vào những người đó rồi nói:

- Nếu tớ học như các cậu thì tớ cũng không thể nhớ được.

 Cách học của bọn họ quá mù quáng!

 Một số người trong lớp thứ 14, thậm chí nhiều học sinh kém sẵn sàng học chăm chỉ, nhưng thành tích của họ vẫn không thể đi lên. Thực tế, họ chỉ đang học cho qua chuyện!

 Lý do là họ không có kế hoạch thời gian học một cách cụ thể!

 Học tập cũng là kỹ năng. Không phải kỹ năng về giải quyết vấn đề hoặc ghi nhớ từ và văn bản.  Đó là học khả năng lập kế hoạch thời gian học tập.

 Hãy lấy Lư Tiểu Soái làm ví dụ. Hôm qua có rất nhiều bài tập về nhà ở các môn học khác nhau, đó là một ngày tương đối dài.

 Một buổi sáng tự học, cậu ta làm bài tập địa lý!

 Tiết học cuối cùng của chiều hôm qua là môn địa lý, bài tập thầy giao phải ngày một mới cần nộp.

 Đúng vậy, môn địa lý chỉ có ba tiết một tuần. Tiết tiếp theo là vào ngày mốt. Vậy con m* nó, cậu sốt ruột làm bài tập để làm gì đây?

 Không thể để ngày mai hoặc là khi khác hẵng làm à?

Chỉ với chút thời gian ngắn ngủi tận dụng đó là đòi hoàn thành xong bài tập về nhà?

Đương nhiên không! Thế mà tên Lư Tiểu Soái còn cãi lý! Tớ nỗ lực!  Tớ đang chăm chỉ!  Nhưng muốn học giỏi thì không thể học như vậy?

Chỉ cần giáo viên giao bài tập về nhà, liền nhanh chóng hoàn thành nó. Nếu không hoàn thành thì là không chăm chỉ, không cố gắng, cả người sẽ thấy khó chịu.

Kết quả, cậu ta tốn từ 20 đến 30 phút mới làm xong bài tập địa lý. Tiết tự học buổi sáng chỉ có 45 phút, chờ cho tên này làm xong bài tập địa lý thì chỉ còn lại chừng mười mấy phút. Nghĩ mà xem với mười mấy phút đó cậu ta có thể làm cái gì?

 Nó không đủ để làm bất cứ điều gì!

 Ngay cả khi không lãng phí, lấy đề thi ra tập giải hoặc làm bài tập các môn khác. Kết quả, chưa kịp viết cái đầu đề thì đã hết tiết. Còn không có tiến vào trạng thái liền kết thúc. Về cơ bản là vô dụng.

Hơn nữa!

 Vấn đề của Lư Tiểu Soái không phải là ngoại lệ.

 Thực tế xung quanh còn rất nhiều học sinh rất chăm chỉ. Nhưng học không giỏi không phải vì họ quá ngu ngốc. Khoảng cách giữa học sinh giỏi và học sinh kém chỉ là cách quản lý thời gian mà thôi!

 Lấy khối lớp 10 làm ví dụ, chương trình học không quá chặt chẽ hay nặng nề.  Tuy nhiên, thời gian học ở trường cũng giống như lớp 11 và lớp 12. Buổi tự học buổi sáng bắt đầu lúc 7 giờ. Buổi tự học buổi tối là lúc 9 giờ 40 phút. Trên thực tế không có thời gian ở nhà!

 Hầu hết các bài tập về nhà không cần mang đến lớp. Giờ tự học buổi sáng có một tiết, buổi tối có 3 tiết. Đôi khi buổi chiều còn có thêm một tiết. Ngoài ra còn một số trường hợp đặc biệt, giáo viên bận gì gì đó, nên sẽ lên lớp muộn một chút.

 Trên thực tế, thời gian tự học và thời gian rảnh rỗi rất nhiều nhưng tương đối phân tán.

 Thời gian nhiều như vậy, dù tất cả các giáo viên bộ môn đều giao bài tập về nhà, thì cơ bản đều có thể hoàn thành nó ở trường. Về nhà, căn bản không cần làm gì, dụng tâm một chút thì đưa sách vở ra xem trước bài, mà không dụng tâm thì cặp sách cũng không cần phải đụng đến.

 Nhưng một số người thì không!

 Vẫn nói Lư Tiểu Soái, đi học con hàng này chăm chú nghe giảng. Giờ tự học cũng rất nghiêm túc.

Nhưng việc cậu ta làm không phải là chính sự!