Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Có câu chuyện xưa như sau:
Ngày xưa người Na Uy thích ăn cá mòi, nhất là cá mòi sống, nên ở ngoài chợ cá mòi sống có thể bán được giá cao hơn cá chết.
Tuy nhiên, trong quá trình vận chuyển, tỷ lệ sống của cá mòi rất thấp và chúng chết trước khi trở về bến cảng
Sau đó, các ngư dân phát hiện ra rằng trong quá trình vận chuyển chỉ cần thả một con cá nheo vào bể cá mòi là có thể tăng tỷ lệ sống của cá mòi lên rất nhiều.
Vì cá nheo là loài ăn thịt. Khi ở trong một môi trường lạ, chúng sẽ thập phần táo bạo. Chạy lung tung, quậy phá, cá mòi vốn thích yên tĩnh, cũng chạy trốn xung quanh.
Vấn đề cá mòi chết do thiếu oxy từ đó tới giờ cũng đã được giải quyết.
Đây là - hiệu ứng cá nheo.
Dùng một con cá đến quấy nhiễu đàn cá mòi.
Nếu Tề Lỗi là cá nheo ở lớp thứ 14 thì lớp thứ 14 chính là cá nheo của toàn khối lớp 10.
Phải để học sinh tự đấu tranh, tự tụ tập, không có sự chống lưng của giáo viên thì mới có động lực vươn lên.
Đừng nghĩ Chương Nam chỉ đơn thuần muốn cải tạo lớp thứ 14. Chỉ muốn cho Tề Lỗi một không gian để trổ tài?
Sai lầm!
Đây là ý nghĩa sâu xa hơn trong cuộc cải cách giáo dục của Chương Nam ở trường Nhị trung. Nếu chỉ là ràng buộc một số học sinh có vấn đề để giảm tỷ lệ bỏ học thì nó không có ý nghĩa gì nhiều.
Bà phải để thành phố nhỏ Thượng Bắc có thêm nhiều học sinh xuất sắc và để nhiều học sinh lựa chọn được con đường đúng đắn hơn.
Thậm chí Chương Nam còn có tham vọng lớn hơn. Bà ấy muốn Trường Nhị Trung Thượng Bắc không chỉ là trường tốt nhất ở Thượng Bắc mà còn là trường tốt nhất ở các thành phố và quận xung quanh.
Chẳng những muốn học sinh Thượng Bắc hướng tới trường Nhị Trung mà còn phải làm học sinh các nơi khác cũng mộ danh mà đến.
Có lẽ trình độ các giáo viên trường Nhị Trung có hạn, bồi dưỡng không ra học sinh ưu tú như trường trọng điểm cấp tỉnh, cấp quốc gia.
Tuy nhiên, các thầy cô ở trường Nhị trung cũng không thiếu đam mê hay nghị lực. Dạy thêm mấy học sinh cũng không thành vấn đề.
Vào lúc này, Chương Nam đang đợi.
Mọi việc đúng như bà dự đoán, lớp thứ 14 - cá nheo đã phát huy tác dụng, tối thiểu là một học kì. Mặc dù bà nói với Tề Lỗi rằng hãy kiên nhẫn và từ từ đợi.
Nhưng tình hình thực tế là bà có chút gấp, không chờ nổi.
Lợi dụng nhóm giáo viên Lưu Ngạn Ba, Chương Nam gần như đã chấn chỉnh đội ngũ không sai biệt lắm. Trường Nhị trung hiện tại, các giáo viên cấp 2 vẫn chưa được điều động hết. Họ đã nhận thức đầy nguy cơ và bắt đầu nghĩ kỹ về công việc giảng dạy trong tương lai.
Đương nhiên làm được điều này Chương Nam đã thực sự rất hài lòng, đây là chuyện không còn cách nào khác.
Suy cho cùng, những giáo viên tràn đầy nhiệt huyết như Lưu Trác Phú và Uông Quốc Thần là rất hiếm. Đại đa số giáo viên ở trường Nhị trung đều là lối tư duy cũ. Có xu hướng muốn hiểu rõ tính cách của học sinh, sau đó mới bắt đầu điều chỉnh, cổ vũ theo xu hướng tốt.
Về phần học sinh, thành thật mà nói, Chương Nam vốn dĩ không vội. Nhưng bài hát tối hôm đó cũng đã hát vào lòng Chương Nam.
Thật là cơ hội tuyệt vời. Nếu như cổ vũ thích đáng nhất định không chỉ là một kỳ báo bảng. Mà là một đoạn ký ức điên cuồng. Càng không phải chỉ là ca khúc học đường mà còn là cả tinh thần của trường Nhị trung.
Nếu có thể khiến cho những học sinh mới đó trở thành tinh thần của trường Nhị Trung. Trở thành một bậc thang, thậm chí là mấy bậc thang. Thật sự không chỉ là nói chuyện suông.
Sẽ tiết kiệm rất nhiều công sức.
Nhìn lớp 10/14 ở chỗ sân thể dục xa nhất, Chương Nam nhíu mày:
"Nhanh lên! Nhanh chút nữa thì tốt rồi."
Có cùng dạng ý tưởng còn có Lưu Trác Phú.
Ông ấy thực sự đang rất lo lắng, những đứa hỗn đản trong lớp thứ 14 thực ra không hề ngốc nghếch. Sao Chương Nam lại có thể chọn người ngu ngốc đến làm cá nheo đây?
Tóm lại, tiềm năng là rất lớn nhưng chính là cà lơ phất phơ không nghĩ tới học tập.
Nếu không phải nóng vội thì cũng sẽ không vì Tề Lỗi vừa có một chút động thái liền gấp không chịu nổi mà đi nhìn chằm chằm giờ tự học. Thậm chí còn gọi Uông Quốc Thần đến giúp đỡ.
Hiện tại lão Lưu đều có thể gọi Tề Lỗi ra ngoài và cho cậu ta tăng thêm một chút áp lực.
Không phải em tương đương với vua của đám nhóc đó hay sao? Để bọn chúng nghe em là được, tôi có cần em dạy bọn chúng học đâu? Nhưng em đang làm cái gì vậy?
Tốt rồi, đối với tham vọng của mẹ vợ và sự nôn nóng của lão Lưu, Tề Lỗi cũng không có biện pháp.
Để hắn thu phục 1, 2 người, mười mấy người, thậm chí 20 người cũng không có vấn đề gì, nhưng đây là cả một lớp học!
60 mấy đầu gia súc, một người so một người đều bướng bỉnh, có cá tính.
Tất cả đều nghe lời, nhưng vấn đề vẫn là bọn họ không muốn học. Còn phải cam tâm tình nguyện mà ngồi ở chỗ đó liều mạng. Con m* nó nào có dễ dàng như vậy?
Kỳ thực Tề Lỗi cũng đang đợi. Hắn đang đợi thời cơ. Hơn nữa không phải là một thời cơ mà là vài cái thời cơ cùng nhau ập đến.
Chẳng lẽ Tề lỗi không vội?
Không, hắn cũng rất gấp!
Đừng nhìn hắn một đêm nổi danh nhờ bài hát "Theo đuổi giấc mơ thuần khiết", trở thành nhân vật phong vân nhất trường Nhị Trung. Nhưng là một học sinh, làm một học sinh lừa gạt được nữ thần của Nhị Trung. Cách dương danh tốt nhất vẫn là là thành tích.
Về điểm này, hắn đã bị Từ Thiến ném ở phía sau rất xa.
Cuộc thi khảo sát chất lượng lần trước, Từ Thiến được 4 môn max điểm, chỉ mất có 7 điểm.
Lớp học bổ túc của kỳ nghỉ hè không phải là học cho có. Mà có thể nói là nhất chiến thành danh.
Nếu chỉ đơn thuần nói đến học sinh lớp 10, danh tiếng của Từ Thiến so với Tề Lỗi còn lớn hơn.
Lớn lên xinh đẹp như vậy, lại là học thần, tính cách tốt, còn không có kiêu ngạo. Còn thiếu mỗi mái tóc dài tung bay thôi là đạt "max điểm" rồi, được không?
Theo như tình báo thám thính được của Trình Nhạc Nhạc, các tiểu nam sinh ở lớp 1 có hảo cảm với Từ Thiến sắp vượt qua mức hai con số.
Vì các lớp khác ở xa, hiện tại chưa biết nhiều lắm, nhưng thể dục giữa giờ hoặc là lúc tan học đều đứng ở rất xa nhìn một cái. Nhưng có thể thấy trước rằng, sẽ có không ít đối thủ cạnh tranh trong tương lai.
Dùng lời của Trình Nhạc Nhạc nói:
"Đầu Đá, cậu xong rồi. Cậu thật thảm, cậu là một tên cặn bã. Sớm muộn gì Từ Thiến cũng vứt bỏ cậu."
Tề Lỗi không quá để trong lòng. tự tin tràn đầy.
Khụ khụ!