Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Cùng với âm nhạc, hơn chục nữ vũ công chỉ có thể dừng lại bình luận về một người nào đó. Cả đội bắt đầu nhảy.

Cảnh tượng rất ngoạn mục. Đôi mắt của các tiểu nam sinh đều nhìn thẳng vào các vũ công.

Bài nhảy của họ là "Hồng mai tán". Động tác rất đơn giản, những gì họ muốn chính là chỉnh thể tạo hình cùng hiệu quả.

Bài hát diễn ra khá trôi chảy, không có gì thay đổi.

Tiếp theo là nam vũ công, bài múa là "Trường Giang ký hiệu" 18 người sắm vai người kéo thuyền.

Mà đến khi nam sinh múa, liền không may mắn như vậy. Thật đúng là xảy ra vấn đề.

Vấn đề ở chỗ giám sát của biên đạo múa.

Là như này:

Vị trí chỉ huy của lão Đổng là ở giữa sân khấu. Về mặt logic, không có khả năng xảy ra xung đột với vũ công, vì đã có chỗ cho vũ công.

Nhưng ở đoạn cuối là cao trào của toàn bài. Trước quãng tám cuối, nam vũ công có động tác chuyển động của mười tám người trong hình dáng một chiếc thuyền lớn, khi âm thanh cuối cùng được phát ra, nó sẽ lập tức tan rã và co rút trở lại phía trước đội hợp xướng, hoàn thành buổi biểu diễn.

Nhưng vấn đề đã đến, “con thuyền” hơi to, cắm chéo vào sân khấu, vị trí chỉ huy của lão Đổng bị mũi tàu bao vây.

Sự hỗn loạn là điều hiển nhiên. Làm khán giả dưới sân khấu không nhìn thấy chỉ huy. Hơn nữa chờ đến khi thu đội hình, khó có thể tránh không va chạm vào nhau.

Thật là rắc rối. Trong khoảng thời gian ngắn đều kẹt ở chỗ này.

Có hai giải pháp:

Hoặc lão Đổng đổi vị trí, hơi ra bên ngoài một chút, nhưng như vậy sân khấu không được phối hợp. Thực tế lão đã đứng phía ngoài sân khấu, nên như vậy khẳng định không thể được.

Hoặc là cải biên đi. Không cần tạo hình thuyền lớn nữa.

Nhưng, đây là cao trào! Đỉnh cao nhất của toàn bộ bài múa, nếu bỏ thuyền lớn thì toàn bộ bài múa cực kỳ yếu ớt.

Những bài nhảy trước đó chẳng khác gì uổng công, trừ khi phải thay đổi toàn bộ vũ đạo.

Nhưng, chỉ vì một sai lầm nhỏ như vậy mà phải thay đổi toàn bộ bài múa phụ họa? Thầy trò lão Đồng không cam tâm.

Hơn nữa, thời gian thực sự rất eo hẹp. Ngày 24 là hội diễn, hôm nay đã là ngày 15, còn 9 ngày nữa. Muốn biên đạo lại tất cả, còn phải tập, không có đủ thời gian.

Một vài giáo viên đã thảo luận về nó trong nửa giờ, nhưng họ không tìm ra giải pháp. Cuối cùng, cô Dương và thầy Mã cũng bị gọi đến để thảo luận cùng nhau, nhưng vẫn vô ích.

Khuôn mặt của Tào Chí Lệ trắng bệch, bởi vì cô ấy phải chịu trách nhiệm cho những vũ điệu đã được biên đạo kia. Nhưng đó là sự sơ suất nhất thời và không cân nhắc kỹ lưỡng.

Hơn nữa, lúc này Lão Mã đang rất vội vàng, bất chấp việc trách cứ Tào Chí Lệ:

- Tiểu Tào, hỡi Tiểu Tào! Tôi đã dặn đi dặn lại, đừng phạm sai lầm, sao còn để xảy ra chuyện! Tôi phải làm sao bây giờ? Tôi có thể làm gì đây?

Cô Tào vùi đầu suýt khóc, không nói được lời nào.

Nam vũ cùng nữ vũ cũng đứng sững sờ ở đó, có chút không biết làm sao.

Đừng thấy thời điểm đăng ký, một đám đều không tình nguyện, ước gì có thể trốn rất xa. Chính là, một khi tham dự vẫn rất có ý thức trách nhiệm.

Bây giờ xảy ra vấn đề lớn như vậy. Tất cả đều rất cấp bách.

Về phía nữ vũ, ngay cả Từ Thiến cũng có chút nôn nóng:

- Sẽ không hủy bỏ nam vũ đấy chứ?

Mới vừa rồi lão Mã có nói qua; nếu thật sự không được thì chỉ đành hủy bỏ nam vũ công.

Mặc dù việc chỉ còn một mình nữ vũ công sẽ ảnh hưởng đến hiệu quả, nhưng chung quy vẫn tốt hơn việc buổi biểu diễn bị hỏng.

Những cô gái khác nhíu mày, có chút thương cảm nam vũ công, bọn họ mệt mỏi mấy ngày nay, nếu thật sự hủy đi, sẽ khó chịu đến mức nào?

Một cô gái nói:

- Thật sự không thể sửa sao? Nếu không được liền không cần tạo hình chiếc thuyền. Tớ thấy đoạn phía trước cũng khá tốt.

Một người khác:

- Hủy bỏ tạo hình thì thật sự hơi vô vị, nhưng tốt hơn cắt bỏ tất cả, phải không?

Do đó, lại một người nữa nhảy ra:

- Thực ra, hủy cũng được. Chỉ cần có một ít người còn ở đó để nhìn là đủ rồi!

"…"

"…"

Từ Thiến: "..."

Đã táo bạo đến mức này rồi sao?

Tuy nhiên, ngay lúc Từ Thiến vừa định chửi thề, thì con hàng Tề Lỗi không chút tầm mắt kia đột nhiên nhảy ra, đúng là không tìm đường chết thì sẽ không chết mà.

- Đổng hiệu trưởng, em có một ý tưởng, có thể thử một lần.

Mọi người đều sửng sốt, đồng loạt nhìn về phía Tề Lỗi.

Nữ sinh bên này có người hai mắt đã bắt đầu phát sáng.

- Lúc này còn dám lên tiếng, thật nam tính! Bất kể ý tưởng cậu ấy đề ra có được tiếp nhận hay không hoặc căn bản chính là đang đùa giỡn. Thì hành động này đã coi như rất hiếm rồi!

Từ Thiến:

"…"

Nhẫn nhịn, mình là người tự tin nhất. Các cậu ấy có yêu thích thế nào thì đó là chuyện của các cậu ấy. Liên quan gì đến mình?

Ngước mắt nhìn lên, cũng tò mò, muốn biết Tề Lỗi có biện pháp gì để giải quyết vấn đề nam vũ công.

Chỉ thấy lão Đổng ngơ ngác nhìn về phía Tề Lỗi:

- Em có ý tưởng? Ý tưởng gì?

Bên kia lão Mã lại nhíu mày:

"Lại là tên nhóc này".

Tốt thôi, thật ra lão Mã không ôm hy vọng gì đối với Tề Lỗi. Nhiều giáo viên như vậy còn nghĩ không ra. Cậu ta có thể nghĩ ra cái ý tưởng gì đây?

Sắc mặt không tốt, nói:

- Có ý kiến gì thì nhanh lên, đừng úp úp mở mở, hiện tại thời gian rất quý giá!

Lông mày Tề Lỗi nhíu chặt. M* nó, ngày đó chính là ông, hôm nay ông còn tới? Không bán cái nút? Không úp úp mở mở, không cho ông cấp bách, m* nó, tôi không làm người.

Dứt khoát nuốt luôn lời vừa sắp nói đến mép, sau đó nói với Tào Chí Lệ:

- Cô Tào, làm lại đi, em sẽ chỉ huy.

Tào Chí Lệ không có phản ứng:

- Chơi, chơi như thế nào đây?

Chỉ thấy Tề lỗi đi đến gần, nhỏ giọng nói:

- Trước nốt nhạc cuối cùng, chừng 6 nhịp.

Tào Chí Lệ:

"..."

- Sáu nhịp?

Cô Tào càng thêm bối rối.

Thầy giáo Mã thật sự nóng nảy, cái thằng này thế mà dám không nhìn mình?

- Tề Lỗi, em chưa trả lời câu hỏi của tôi. Rốt cuộc em có cái biện pháp gì?

Tề Lỗi liếc ông ta một cái, vẫn không nói chuyện, liền chạy tới chỗ nam vũ.

Làm cho lão Mã tức giận, cách đó không xa, nổ ngay tại chỗ.