Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nơi xa.

Cô gái Giáp:

- Thầy Mã đó thật là chán ghét, chỉ biết nhắm vào Đầu Đá của chúng ta thôi?

Cô gái Ất:

-  Đầu Đá cũng đâu có vừa, không thèm để ý đến ông ta, cho ông ta tức chết! Haha!

Cô gái Bính bắt đầu hát:

- Liền không nói cho ông! Liền không nói cho ông! Liền không nói cho ông, gấp chết ông! Tức chết ông! Nghẹn chết ông!

Từ Thiến:

"..."

Không thể nhẫn nhịn được nữa:

- Các cô nương bình tĩnh 1 chút, các cậu bị mất trí rồi.

Bên kia, Tề Lỗi tới trước người nam vũ công, vỗ tay, cất cao âm điệu, lớn tiếng nói với bọn họ:

- Tới tới tới, đều nghe tớ nói!

- Chúng ta làm lại 1 lần, các động tác phía trước vẫn giữ nguyên. Duy nhất phải chú ý chính là tạo hình cuối cùng, dựa theo cơ sở lúc trước, kéo dài thêm sáu nhịp!

- Chính là đứng im, xem tay tớ chỉ huy rồi đi theo âm nhạc của cô giáo Tào.

Nam vũ công bị Tề Lỗi huy động một cách vô thức. Lão Đổng, Lão Mã và cô Dương cuối cùng cũng biết cậu muốn làm gì.

Chỉ là đều không nghĩ ra, vì cái gì lại muốn kéo dài thêm 6 nhịp? Ở trên sân khấu, cái này cũng không phải là một quãng thời gian ngắn!

Các cô gái vẫn như cũ.

- Thật có phong cách, chẳng trách lớp thứ 14đều nghe theo lời cậu ấy.

Từ Thiến:

"..."

Từ Thiến bắt đầu suy xét một cách thận trọng, nếu không... Không để ý cảm nhận của mẹ nữa… Nhanh chóng tuyên bố .Nếu không…

Mà bên này, Tề Lỗi đang chỉ huy nam vũ, vô tình hữu ý đều liếc mắt nhìn về phía Từ Thiến. Lại thấy cô trước sau cũng không giao lưu ánh mắt với chính mình, có chút sợ.

Trong lòng nghĩ, nếu không thì tuyên bố vậy.

Còn mẹ vợ, chỉ có thể nói xin lỗi!

 ————————

Tiếng nhạc vang lên, tất cả mọi người đều xem nam vũ công, xem Tề Lỗi, xem cậu giải quyết vấn đề như thế nào.

Mà Tề Lỗi.

Trên thực tế, hắn không biết chỉ huy. Chính là bình thường, việc chỉ huy dàn nhạc rất đơn giản. Lại nói hắn cũng chỉ là giúp lão Đổng làm mẫu 1 chút, khi lên đài biểu diễn, cũng không cần hắn phải chỉ huy.

Đoạn trước, những động tác vũ đạo rất thuận lợi. Nam vũ công sợ bị cắt nên không chỉ chọn đúng tư thế, mà còn cố hết sức để thực hiện những động tác vũ đạo bình thường. Có thể coi đây là một lần tốt nhất trong mấy ngày qua.

Khi bản nhạc tiến đến cao trào và sắp sửa kết thúc, trái tim của mọi người khẽ co thắt.

Cuối cùng, cao trào cũng đến, 18 nam vũ công lập tức di chuyển đến vị trí đã định trước, tạo dáng như một con thuyền lớn chắn sóng.

Trước cao, sau thấp, nhìn từ xa trông giống như một con thuyền khổng lồ ngẩng cao đầu.

Lư Tiểu Soái nằm ở giữa, giơ cao hai chân và hai tay, đạo cụ khi biểu diễn là một tấm lụa đỏ, khẽ lay động tượng trưng cho cánh buồm.

Nói như thế nào đây?

Nếu không bị xung đột với vị trí chỉ huy, thì tạo hình này vẫn rất có lực.

Duy nhất không được hoàn mỹ chính là hiện tại Tề Lỗi bị bao vậy ở bên trong, tiến thoái lưỡng nan.

Đây cũng là việc mà mấy giáo viên thảo luận một lúc lâu nhưng vẫn không có kết quả.

Lúc này mấy giáo viên càng là xem chăm chú, muốn nhìn xem, rốt cuộc Tề Lỗi giải quyết vấn đề này như thế nào?

Mà tiếp theo, phương thức giải quyết của Tề Lỗi quả thực làm người khác trợn mắt há mồm.

Chỉ thấy theo thuyền lớn hiện ra, cũng sắp đến chỗ của Tề Lỗi. Tào Chí Lệ nhìn chằm chằm Tề Lỗi ở trong sân, chỉ thấy hắn đột nhiên nắm chặt tay, cả người đình trệ. Tào Chí Lệ cũng ngừng đánh đàn, âm nhạc đột nhiên dừng lại.

Đồng thời Tào Chí Lệ cũng bắt đầu nhẩm ở trong lòng:

"1…2…3"

Đồng thời, Tề Lỗi cũng đang điếm số. Chẳng qua, khi mọi người yên lặng, thì ở trên sân khấu, hắn lại cử động.

Chỉ thấy Tề Lỗi đứng im ở giữa sân khấu bỗng bước chậm giống như đi dạo. Tiêu sái thong dong mà từ đầu thuyền vòng ra ngoài. Đi đến 1 chỗ vừa không ngăn cản đội hình của nam vũ co rút lại. Lại có thể để người ở dưới đài vẫn nhìn thấy, vẫn có thể tiếp tục chỉ huy đội Hợp xướng ở vị trí tốt nhất.

Sau đó

- 6 !!!

 Sáu nhịp vừa lúc dùng xong, 2 tay vung lên.

Tào Chí Lệ đánh một âm cuối cùng, chính là cao trào của bài hát. Tất cả như tỉnh khỏi cơn mộng.

18 nam vũ công cũng nghe theo tiếng đàn, trở lại vị trí nguyên bản.

Một tay vung lên, kết thúc.

 "…"

 "..."

 "…"

Lão Đổng hiệu trưởng, thầy Mã, cô Dương bọn họ đều xem đến choáng váng.

- Như này cũng được?

Hai mặt nhìn nhau, cuối cùng thốt ra một câu:

- Tuyệt!

Các bạn nữ vũ bên kia cũng choáng váng.

Chẳng qua ý nghĩ của các cô cùng với các giáo viên không quá giống nhau.

 - Cái này cũng quá đẹp trai, phải không?

 

---

Mọi người không ngạc nhiên vì phương pháp của Tề Lỗi tuyệt vời như thế nào, mà ngược lại, họ ngạc nhiên vì hắn đã nghĩ ra một phương pháp mà ai cũng nên nghĩ ra.

Dừng lại 6 nhịp, sau đó đi ra liền xong?

Nó giống như việc đầu óc đột nhiên thông suốt. Khi không nghĩ ra, thi coi chuyện này là vấn đề khó khăn nhất trên thế giới. Nhưng một khi đã biết đáp án thì cả người đều không ổn.

Không phải người trả lời trông thông minh đến mức nào, mà là bản thân mình ngu ngốc đến mức nào, có thế cũng không nghĩ ra.

Được rồi, tất cả các giáo viên đều xấu hổ muốn độn thổ luôn.

Dừng 6 nhịp rồi đi ra ngoài.

Họ chỉ nghĩ về cách sử dụng nghệ thuật để giải quyết vấn đề, mà quên mất rằng, cách dễ nhất là để cho chỉ huy di chuyển.

Hơn nữa, sau khi di chuyển, có vẻ hiệu quả còn tốt hơn?

Việc dừng lại không chỉ để tích lũy sức lực mà còn khiến khán giả có ảo giác dừng lại đột ngột, để rồi đến nốt cuối cùng, không thể không sinh ra cảm giác choáng váng, kinh diễm.

Giống như nghệ sĩ Đằng Cách Nhĩ trong "Tôi là ca sĩ", đoạn kết của ca khúc "Thiên đường" khiến người ta vừa trở tay không kịp vừa chết lặng.

Còn những cô gái.

Được rồi, các cô gái đều là những kẻ xu nịnh.

Nếu người đưa ra ý tưởng này là lão Đổng, vậy bọn họ sẽ nghĩ đó là đương nhiên.

Nếu đó là những học sinh khác, chẳng hạn như Lư Tiểu Soái, họ nghĩ cũng chỉ có thế thôi, khá đơn giản.

Nhưng, nếu nó đổi thành kẻ bùng cháy như Tề Lỗi.

Đó sẽ là: Đẹp trai quá đi mất!

Đừng cố để hiểu, phụ nữ là động vật lưỡng cực. Khi họ lý trí thì bạn sẽ không thể nào hiểu nổi, còn khi họ cảm tính thì hoàn toàn vô lý.

Dù sao, Từ Thiến cũng đã cạn lời, mấy người như vậy liệu có ổn không?

Mà thầy Đồng cũng hoàn hồn lại, chỉ vào Tề Lỗi hồi lâu không nói nên lời.

Cuối cùng.

- Tuyệt vời!!

Coi như là đã phê duyệt cho kế hoạch của Tề Lỗi.

Nhưng mà, thầy Mã ở đằng kia rõ ràng là có chút thận trọng, và ông ta nói:

- Tôi nghĩ chuyện đó rất bình thường! Chỉ huy làm sao có thể di chuyển được? Không, tôi không đồng ý !!!

Tề Lỗi nghe vậy nhướng mày, có chút vui mừng, không thèm để ý tới ông ta.

Còn lý do thì xem mặt thầy Đổng là biết.