Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lúc này thầy Đổng đang chửi thầm trong lòng, không nói nên lời nhìn về phía thầy Mã.
Thầm nói, cậu ấy à, đời này sống trong bụng chó đi là vừa, còn không bằng một học sinh!
Hôm qua, từ lúc thử nhạc, thầy Mã đã bắt đầu đối chọi với mấy đứa nhỏ rồi, thầy Đổng thấy hết, chỉ là không hiểu rõ.
Thầy Mã không hiểu chuyện, chẳng lẽ thầy Đổng phó hiệu trưởng cũngà không hiểu chuyện hay sao? Suy cho cùng thì cũng là giáo viên, phải giữ thể diện.
Nhưng mà m* nó.
Tôi đã đồng ý rồi, ông lại lắm mồm, nói một câu không được, không đồng ý! Ông đang tức Tề Lỗi? Hay là tức tôi đấy hả?
Lúc này, sắc mặt thầy Đổng rất khó coi, dù sao ông cũng là phói hiệu trưởng, nếu không nói lời nào sẽ mất hết uy tín.
Thu tay lại:
- Thầy Mã à, nhiệm vụ của bên dàn đồng ca cũng không dễ dàng gì, anh cứ về lo việc của mình trước đi!
Phải! Một mệnh lệnh đuổi khách được trao cho thầy Mã.
Khiến cho thầy Mã tức tối, nhìn Tề Lỗi bằng ánh mắt căm thù.
Rõ ràng ông ta thầm ôm hận trong lòng vì Tề Lỗi đã phớt lờ và cố tình thừa nước đục thả câu, có một cảm giác tức giận và xấu hổ không thể giải thích được khi quyền lực của mình bị chà đạp. Chỉ là ông ta chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ bị xua đuổi vì chà đạp quyền lực.
Âm thầm thề độc, ngày còn dài, đợi đến khi ban nhạc và dàn đồng ca chính thức luyện tập cùng nhau rồi tính.
Tiễn thầy Mã đi, không còn có gì cản trở nữa, thầy Đổng và Tào Chí Lệ rèn sắt ngay khi còn nóng, luyện bài cho nam vũ và nữ vũ hai lần liên tiếp, khi không còn sai sót gì nữa, thầy Đổng mới chính thức đồng ý.
- Hãy dùng giải pháp của Tề Lỗi đi!
Mọi người cũng thở phào nhẹ nhõm, mối nguy đã được giải quyết.
Nhìn thời gian, thầy Đổng cho mọi người nghỉ ngơi mười phút rồi tiếp tục diễn tập.
——————
Vừa giải tán, Lư Tiểu Soái vội vàng chạy tới, còn hưng phấn hơn cả Tề Lỗi:
- Mày giỏi thật, tao bái phục!
Trong mắt Lư Tiểu Soái, Tề Lỗi chắc chắn là đối tượng được tôn sùng, phong cách làm việc của hắn thật ra cũng giống với Lư Tiểu Soái. Nhìn lại mọi thứ Tề Lỗi đã làm đều chứa đầy sức nóng của tuổi trẻ nông nổi.
Từ việc chỉnh Nhị Bảo, đến việc sắp xếp mọi người mở gian hàng bán tất; từ việc tham gia vào các sự kiện trong trại hè đến việc xử lý Lưu Ngạn Ba; từ việc quẩy banh nóc nhà cho đến ngày hôm nay khiến thầy Mã phải bẽ mặt.
Tất cả những gì Tề Lỗi làm không phải là kiểu có ân báo ân có oán báo oán, mà là thể hiện bản lĩnh của bản thân. Thực ra cái này cũng không thành thục cho lắm, nhưng đều là những bồng bột của lứa tuổi bọn họ.
Lư Tiểu Soái cảm thấy chính mình cũng là người như vậy, nhưng Tề Lỗi lại hơi chút tà tính, nên kết quả cuối cùng cũng khác hoàn toàn.
Nếu đổi thành Lư Tiểu Soái đi làm, vậy thì kết quả chắc chắn sẽ rất rối rắm.
Bản thân Lư Tiểu Soái biết rất rõ điều này.
Trước đây, Lư Tiểu Soái khá là ngưỡng mộ Tài Vĩ, cậu ta cảm thấy như Tài Vãi mới thực sự tài giỏi. Nhưng bây giờ Tài Vĩ cũng thường thôi, vẫn phải nhìn vào Tề Lỗi kìa!
Cùng Tề Lỗi đi ra ngoài phòng học hóng gió tán gẫu, những người khác ai đi nhà vệ sinh thì đi nhà vệ sinh, ai thích đi căng tin thì đi căng tin.
Từ Thiến không đi đâu, chỉ đứng dưới bệ cửa sổ cách Tề Lỗi không xa.
Tề Lỗi nhìn cô một lúc, thấy cô vẫn không có phản ứng nên đành bỏ cuộc.
Lúc này trời đã nhá nhem tối.
Sự thay đổi ngày đêm ở miền Bắc vẫn rất rõ rệt, mùa hè ngày dài đêm ngắn, mùa đông ngày ngắn đêm dài.
Vào lúc dài nhất mùa hè, hơn ba giờ chân trời đã lộ ra, phải hơn 19 giờ mới bắt đầu tối.
Mùa đông là ở một thái cực khác, 7 giờ sáng mới trời bắt đầu sáng, mà chưa đến 5 giờ chiều trời đã tối rồi.
Bây giờ là giữa tháng 9. Mặc dù thời tiết vẫn chưa thật sự lạnh, nhưng độ dài của ngày và đêm đã bắt đầu thay đổi, thời gian trời tối đã kéo dài đến hơn 6 giờ.
Lúc này, trong đêm đen, chỉ có tòa nhà chính là sáng rực, bốn tầng trong tòa nhà đều sáng đèn.
Tề Lỗi nhìn về phía xa, trong thời gian nhàn rỗi nhàm chán, hắn tìm xem phòng nào là phòng văn thể, phòng nào là lớp của Lý Ngốc Nghếch, Vĩ ca lại đẩy kính dưới ánh đèn, nghiêm túc như một ông cán bộ.
Thành thật mà nói, Tề Lỗi của sau này đã đi thăm nhiều nơi và nhìn thấy rất nhiều cảnh đêm.
Ánh đèn leo lắt, người trở về vào lúc nửa đêm.
Nhưng dù đã xem hết phồn hoa và đã trải qua nửa đời người, hắn vẫn cảm thấy những hàng đèn của trường Nhị Trung là cảnh đêm đẹp nhất.
Cũng chẳng biết lý do.
Có thể là cảm xúc, hoặc cũng có thể là do những con người đằng sau ánh đèn ấy giản dị đến mức khiến người ta say.
Dù ánh đèn thành phố có đẹp đến đâu thì bên trong cũng có những tâm hồn phức tạp, hiểu được một điều thôi cũng đủ khiến người ta kiệt sức.
Nhưng ở đây thì khác, tất cả suy nghĩ đều viết hết lên mặt. Cho dù là xảo quyệt, cũng giống như nhân vật phụ trong mấy bộ tiểu thuyết mạng, nhìn thoáng qua liền biết, chẳng cần nghĩ ngợi gì cũng biết được kết quả.
Đang mất hồn mất vía.
Đổng Vĩ Thành dẫn một vài nam sinh đến, những người này cũng là thành viên của đội nam vũ, bạn cùng lớp và hàng xóm ở trường cấp hai của Đổng Vĩ Thành.
Một người trong số họ tên là Lý Vệ Binh chủ động chào Tề Lỗi:
- Cậu là Tề Lỗi phải không? Tôi là bạn học cấp hai của Đổng Vĩ Thành.
Tề Lỗi thân thiện chào hỏi.
Lý Vệ Binh trông rất nhiệt tình.
Bây giờ ở Nhị Trung, không chỉ các bạn nữ tò mò mà các bạn nam cũng rất tò mò về Tề Lỗi. Mới đầu năm học đã quẩy banh nóc nhà, ai mà không muốn làm quen với người đó kia chứ?
Tấm danh thiếp tốt nhất để kết bạn thời đi học là những người chơi trội ngốc nghếch.
Thực ra cậu ta cũng muốn đến làm quen từ lâu rồi nhưng không có ai giới thiệu nên cũng hơi ngại.
Đối với điều này, Tề Lỗi tự nhiên sẵn sàng kết bạn với nhiều người hơn.
Chỉ là trò chuyện một chút, vấn đề liền hơi chệch hướng.
Có lẽ Lý Vệ Binh cho rằng Tề Lỗi rất hòa đồng, tính tình cũng vô tư, nên vô tình thốt ra một câu:
- Lớp 10/14 trông chẳng ra làm sao mà toàn đào tạo ra nhân tài nhỉ!
"…"
"…"
Tề Lỗi và Lư Tiểu Soái chẳng biết phải trả lời như thế nào, có ai khen người như cậu ta đâu chứ!
Vốn dĩ chỉ là một lời khen, nhưng nó lại đâm vào chỗ đau của lớp 10/14.
Chỉ thấy lông mày của Lư Tiểu Soái nhíu lại, cậu ta hơi uất ức, muốn mắng trả.
Lớp 10/14 thì sao hả? Vướng mắt cậu à?
Nhưng Đổng Vĩ Thành thấy được không đúng, vội vàng ngắt lời:
- Lý Vệ Binh, sang một bên chơi đi!
Sau khi đuổi Lý Vệ Binh đi, cậu ta mới giải thích với Lư Tiểu Soái và Tề Lỗi:
- Đừng coi là thật nha, không phải người xấu, chỉ là miệng thối thôi.
Lư Tiểu Soái không biết trút lửa giận đi đâu, cậu ta nhìn về phía Đổng Vĩ Thành:
- Cái loại bạn học gì vậy? Có lỗ trên đầu à?
- Này.
Đổng Vĩ Thành cười khan, vẻ mặt lãnh đạm:
- Nói thì cũng nói rồi mà? Cũng có mất miếng thịt nào đâu.
Dù sao cậu ta cũng quen rồi.