Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lúc này, thầy Dương và thầy Mã đã ra khỏi lớp 10/1, nhìn thấy đội múa còn lủng lẳng bên ngoài, đặc biệt là Tề Lỗi, cười cười đùa đùa, còn ra cái thể thống gì nữa?

Lập tức hét lên:

- Mấy giờ rồi? Có biết mấy giờ rồi không? Trở lại luyện tập ngay!!

- Sao lại không lo lắng chút nào vậy hả!?

- Nhất là em đấy, Tề Lỗi!

- Em ở đây làm gì, trong lòng không hiểu chuyện tí nào à? Đã học thuộc hết bài hát chưa? Đã hiểu hết những chỗ sửa đổi rồi à?

- Trai trai gái gái, các cô cậu muốn làm gì? Có thể chú ý đến hình ảnh của bản thân được không hả?

Đội múa bị ông ta mắng té tát, xám xịt đi vào lớp.

Nhưng Tề Lỗi không để tâm, chậm rãi đi vào trong.

--------

Trong giờ tập sau đó, Từ Thiến hơi lơ đễnh, nhưng Tề Lỗi lại vô tư như không có chuyện gì.

Đến tám giờ, cả đoàn ca và đội múa đều ra về đúng giờ.

Dù sao cũng là học sinh cấp ba, giáo viên dạy nhạc cũng không thể bắt tập quá muộn.

Lớp 8/2 và lớp 9/4 bỗng chốc hiện ra cảnh tan học.

Một hai trăm người lũ lượt lao ra khỏi phòng học và đi về phía lớp của họ.

Trong đó mấy đứa bên dàn đồng ca còn cố ý đi nhanh vài bước, đến cửa lớp 8/4, khi chạm mặt đội múa vừa tập xong thì cố ý đi chậm lại.

Hết cách, thực sự quá đẹp mắt, tất cả những gì tinh túy nhất của khối 10 đều ở đây hết!

Tề Lỗi ra khỏi phòng tập múa trước.

Từ Thiến, Lý Lâm và mấy nữ sinh khác theo sát phía sau.

Nhìn thấy Tề Lỗi đứng ngoài cửa, Lý Lâm vẫy vẫy tay như một người bạn cũ.

Tề Lỗi mỉm cười và đi về phía họ.

Từ Thiến vốn đi sóng vai với Lý Lâm, thấy Tề Lỗi thật sự vừa được gọi là sang luôn, phút chốc cảm thấy khó chịu, cậu sang thật đấy à!

Nếu là một cô gái khác, có lẽ sẽ tức giận và không nói chuyện với Tề Lỗi trong mấy ngày, hoặc thậm chí có một cuộc cãi vã to.  Nhưng Từ Thiến sẽ không như vậy, đó là cách ngu ngốc nhất.

Cuối cùng đã đưa ra quyết định.

Bên này, Tề Lỗi càng ngày càng gần bọn họ, Lý Lâm thoải mái chào hỏi trước:

- Cùng nhau đi đi? Vừa khéo cùng đường.

Các nữ sinh khác thì làm máy bay yểm trợ, có người la lên:

- Người ta về lớp 10/14. Bọn mình về nhà học chính. Sao tớ chẳng thấy cùng đường vậy nhỉ?

Cô gái khác cười khúc khích:

- Lâm Lâm muốn cùng đường thì cùng đường thôi? Cậu có quản nổi không? Chủ yếu phải xem cậu ấy đi với ai, đúng không Tề Lỗi?

Lời này đã khá rõ ràng, chỉ là không phải chính miệng Lý Lâm nói ra mà thôi.

Nhưng Lý Lâm chỉ mỉm cười nhẹ, không ngăn cản bạn bè của cô ta "nói nhảm", ý nghĩa của nó đã rõ ràng rồi.

Mà đúng vào lúc này, Từ Thiến vẫn luôn im lặng không nói gì đột nhiên nhanh chân vọt ra khỏi đội nữ sinh, khiến cho các cô không khỏi ngạc nhiên.

Được rồi, Từ Thiến không thể nghe nổi nữa!

Cô đã lập kế hoạch như vậy đấy.

Thực ra thì không có kế hoạch gì, cô chỉ đến cạnh Tề Lỗi rồi kéo hắn rời đi. Nếu mấy người vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, thì tôi cũng đành chịu, nhưng từ nay về sau đừng hòng tơ tưởng đến!

Tiếc là dù Từ Thiến có lập kế giỏi đến đâu cũng không ngăn cản được việc chuyện ngoài ý muốn!

Chính cái khoảnh khắc cô vọt ra khỏi nhóm và định vươn tay.

Thì rốt cục Tề Lỗi cũng đã đến gần, hắn cười áy náy với Lý Lâm và nói:

- Xin lỗi, hôm nay tớ có việc nên không thể đi cùng nhau được rồi.

Nói xong, hắn nhìn Từ Thiến, trước ánh mắt khó hiểu của mọi người, hắn đột nhiên vươn bàn tay ra, đưa trước mặt Từ Thiến:

- Đi thôi!

"!!!"

Từ Thiến sững sờ, không phải Tề Lỗi hành động hơi đột ngột, mà là việc Tề Lỗi làm giống y hệt cái cô nghĩ, cái tên này đã đi trước một bước.

Sau một hồi kinh ngạc, cô cứng nhắc duỗi tay trái ra cho Tề Lỗi, nắm tay nhau. Và sau đó Tề Lỗi mỉm cười vẫy tay với đám Lý Lâm:

- Hẹn gặp lại ngày mai!

Quay người lại, hai người đi hướng lớp 10/1 và lớp 10/14.

Đi được một lúc, ban đầu Từ Thiến không hề vung tay cho đến khi dần dần nhẹ nhõm, cuối cùng lắc mạnh cánh tay của mình, và vẫy cao hai bàn tay đang nắm vào nhau!

Và sau đó.

Cô cảm thấy buốn cười và cười một tràng.

"…"

"..."

"..."

"."

Dàn đồng ca và đội múa đang tan tập, tập thể chứng kiến ​​cảnh ngược chó quy mô lớn.

Mấy cô gái há hốc, có hơi hụt hẫng.

Còn Lý Lâm thì nghiến răng, dở khóc dở cười!

Cô ta dậm chân và chỉ về phía trước:

- Từ… Tiểu… Thiến!

- Cái con tâm cơ này! Sao không nói sớm hả?

Mất hết mặt mũi rồi!

Trong khi Vương Học Lượng đứng đực ở đó, đôi mắt của cậu ta suýt lòi ra ngoài, vô cùng tức giận. Tại sao chứ? Từ Thiến bị đui hả?

Chiêm Tiểu Thiên lại cười bất lực, trong miệng lẩm bẩm:

- Thiến Thiến của tôi. Chạy mất rồi!

- Cứ thế chạy theo người ta mất rồi.

Trong mắt cậu ta có sương mù, đó là bóng tối của mối tình đầu tan vỡ.

Lý Vệ Binh cũng đang ngã ngửa, hai ý nghĩ nảy ra cùng một lúc, muốn gọi anh Lỗi uy thế, đồng thời cũng muốn chửi thề với Tề Lỗi, m* nó chứ!

Bản thân đã đoán đúng, nhưng cũng không đoán đúng.

Anh Lỗi thực sự thích Từ Thiến, cái người nổi tiếng nhất khối 10 và có vô số người thầm mến.

Đáng tiếc

Đám ngu ngốc kia đều bị bỏ lại phía sau!

Bản thân chỉ mới có chút ý đồ thôi, mà Tề Lỗi người ta đã chiếm được chức rồi, đúng là không có nhân tính.

Về phần Lư Tiểu Soái và Đổng Vĩ Thành, lúc này cũng cạn lời nhìn hai người này, trắng trợn như vậy sao?

Bỏ qua những người khác, chỉ riêng người trong một hai trăm người của dàn đồng ca và đội múa đã có cả đống muốn giết Tề Lỗi, hoặc bóp nghẹt Từ Thiến.

Tất nhiên, cũng có người ngu ngơ không hiểu tình hình.

Ví dụ như thầy Mã.

Từ Thiến là con gái của Hiệu trưởng Chương, chuyện này thầy Mã có biết.

Bây giờ thầy Mã suýt nữa thì hét to:

- Tề Lỗi, cậu xong đời rồi! Cậu xong đời thật rồi! Hiệu trưởng Chương sẽ không chịu để yên đâu!

Nhưng nghĩ lại, nó có vẻ không đúng lắm

Đối với chuyện xảy ra trong phòng phát thanh ngày hôm qua, Hiệu trưởng Chương đã không trừng phạt hắn mà thay vào đó là khen ngợi.

Chuyện, chuyện, chuyện, chuyện này.

Có phải là có bí mật gì đó không muốn người ta biết không?

Hai người sẽ không phải là họ hàng của nhau, phải không?

Được rồi, thầy Mã thừa nhận rằng ông ta đã tin tưởng trí tưởng tượng của mình.