Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Mà lúc này, những người khác nghĩ thế nào cũng có liên quan gì đến Từ Thiến và Tề Lỗi chứ?

Có lẽ đây là một trong những lý do khiến Từ Thiến thích Tề Lỗi, cô muốn công khai.

Kết quả là Tề Lỗi cũng nghĩ như vậy, hơn nữa còn giành làm với cô, để cô không phải xấu hổ như vậy.

- Tề Lỗi, cậu xong đời rồi!

Lắc lư cánh tay của mình, Từ Thiến mới phát đường xong đã bắt đầu trả đũa một lần nữa.

- Mẹ tớ sẽ tức giận lắm đấy!

Đối với cái này, Tề Lỗi cực kỳ khinh thường:

- Bạn Từ ấu trĩ, bạn cũng không khá hơn đâu!

Từ Thiến:

- Ý gì?

Tề Lỗi:

- Giờ anh là thần tượng của trường Nhị Trung, sẽ có nhiều bạn nữ ghét cậu!

- Xùy! Cậu cứ bảnh chọe đi!

Từ Thiến nhăn mũi:

- Tớ đang nói mẹ tớ đấy! Đáng sợ lắm, bà ấy sẽ không tha cho cậu đâu.

Vừa rồi hiệu trưởng Đổng và mấy giáo viên dạy nhạc đã nhìn thấy, chắc chắn sẽ báo cáo với Chương Nam.

- Mẹ tớ mà biết cậu dám cầm tay của tớ ở nơi công cộng, bà ấy sẽ… sẽ nghĩ ra cách độc ác hơn để đối phó với cậu!

Từ Thiến nói rất phóng đại, nhưng không ngờ, Tề Lỗi lại nói:

- Vậy cũng hay, lát nữa tớ đưa cậu về nhà nói chuyện với mẹ chúng ta luôn.

- Hả?

Từ Thiến nhất thời trở nên cảnh giác:

- Cậu định làm gì?

Tề Lỗi:

- Chuyện người lớn, trẻ con không được hỏi.

Tề Lỗi cũng chỉ nói cho vui thôi.

Công khai thì công khai thôi! Thật ra khi Vương Học Lượng đưa nước cho Từ Thiến, Tề Lỗi đã nghĩ như vậy.

Vốn dĩ là như vậy, là một người đàn ông trưởng thành, thích ai thì thích, sao phải chơi mập mờ?

Cứ phải giấu giấu giếm giếm, thực sự rất khó chịu.

Còn đối với mẹ vợ, Tề Lỗi cũng có cách, hắn thật sự rất muốn nói chuyện với bà ấy.

Thay vì đợi mẹ vợ tới đập cửa, tốt hơn hết là hắn nên chủ động tấn công.

Sau giờ tự học buổi tối, Tề Lỗi vênh mặt đưa Từ Thiến rời trường Nhị Trung.

Ở cổng trường còn bắt gặp Tài Vĩ, Tề Lỗi đi ngang qua:

- Hi, Viagra!

Tài Vĩ nhướng mày với bộ mặt đầy râu ria, trong lòng thầm nhủ, thế mà cũng nhận ra anh?

Kết quả là anh ta nhìn thấy Từ Thiến ngồi nghiêng người trên yên sau xe của Tề Lỗi, rêu rao khắp nơi.

Cả người Tài Vĩ khó chịu:

- Chú mày!!!

Kiêu ngạo quá đi mất?

Còn chưa chửi xong, Phó Mạn đã từ đâu mà vọt ra, nhảy phắt lên xe:

- Go!!!

Tài Vĩ bị động nghĩ đến “Bóng hồng tuổi thơ” (Anh và Phó Man là một cặp trời sinh đó)

Cơ thể co giật, vội ra lệnh cho Quản Tiểu Bắc:

- Mày đèo cô ấy đi!

Quản Tiểu Bắc không nghe theo:

- Mày đang bắt nạt ai hả? Sao mày không đèo cô ấy?

Tài Vĩ trừng mắt:

- Tao ngại đấy! Được chưa!?

- Ồ ~~~~~!

Những chàng trai cô gái tan học xung quanh hét lên một cách kỳ lạ, ném sang một ánh mắt lạ lùng.

Hóa ra là ngại thật!

Tài Vĩ:

"..."

Cậu ta muốn giết người diệt khẩu.

Vừa hát vừa đạp xe chở Từ Thiến vào trong khuôn viên chính phủ, ông bảo vệ gác cổng nhìn  kỹ Tề Lỗi, nhưng vẫn không thể chấp nhận được thực tế này.

Sao tên khốn kiếp lúc trước phá hoại khuôn viên chính phủ lại có thể thay đổi thân thế và tùy ý ra vào như vậy chư?

Điều quá đáng hơn nữa là bản thân không cản được, con gái rượu của ngài thư ký đã dọn đường rồi.

Còn có thiên lý không chứ?

Ông bảo vệ gác cổng nghĩ vậy.

Chỉ là ông đâu có biết!

Nếu ông ta đến nhà của thư ký và trộm nghe sau tường, thì còn có thể nghe thấy những điều phi lý hơn nữa kìa!

---

Tề Lỗi chẳng quan tâm ông bảo vệ nghĩ gì, hắn nghênh ngang đi vào cổng nhà họ Từ, cùng nghênh ngang ngồi xuống với Chương Nam.

Từ Thiến hơi lo lắng, muốn ngồi xuống cùng Tề Lỗi, nhưng Chương Nam lại quát:

- Con về phòng trước đi!

Không cho phép nghi ngờ.

Từ Thiến càng thêm lo lắng, lén kéo góc áo của Tề Lỗi, ý bảo, hay là cậu mau chạy đi, còn kịp đấy!

Mẹ rõ ràng đã biết được hành vi thái quá của hai người từ một giáo viên nào đó hoặc phó hiệu trưởng Đổng.

Nếu không, sắc mặt của bà sẽ không khó coi như vậy.

Phải biết rằng, dù có chuyện lớn đến đâu, Chương Nam vẫn luôn bình tĩnh. Thật sự rất hiếm khi bà tức giận như hôm nay.

Tiếc là Tề Lỗi không cảm kích, một vẻ không sợ chết, sống chết cũng không đi.

Dưới sự thúc giục lần thứ hai của Chương Nam, Từ Thiến chỉ có thể trở về phòng trước.

Đóng cửa lại, chỉ hy vọng Tề Lỗi không phạm thêm lỗi nào nữa, vậy thì kết cục của nói chuyện với cáo già sẽ không quá thê thảm.

Được rồi! Kỳ vọng của Từ Thiến hề không cao, cô không nghĩ Tề Lỗi có thể chiếm được chút lợi ích nào từ mẹ cáo già.

Người mẹ đầy mưu mô của cô rất khôn ngoan.

Sau khi Từ Thiến rời đi, Chương Nam cuối cùng cũng lên tiếng.  Không còn là sự điềm tĩnh và tốt bụng như trước đây, thậm chí có chút lạnh lùng và đáng sợ.

- Tề Lỗi. Cậu làm tôi rất thất vọng, cậu còn nhớ đã hứa với tôi như thế nào không?

Về vấn đề này, Tề Lỗi cũng thẳng thắn:

- Cho cháu hai phút, cháu có thể giải thích ạ!

Chương Nam:

- Tôi không muốn nghe cậu giải thích, và càng không muốn Thiến Thiến xấu hổ, nên cậu có thể đi được rồi.

Chương Nam thực sự thất vọng.

Bà nghĩ theo tâm trí của Tề Lỗi thì hắn nên hiểu rằng làm như vậy trong trường học hoặc dưới con mắt của giáo viên và các học sinh sẽ dẫn đến hậu quả cùng tác động tồi tệ như thế nào.

Mặc dù học sinh trung học yêu đương là một vấn đề khó tránh khỏi.

Mặc dù Thượng Bắc là một nơi nhỏ, không có nhiều điều kiện tốt như ở thành phố.

Nhưng dù gì Từ Thiến cũng là con gái của hiệu trưởng. Chương Nam đồng ý cho mối quan hệ giữa hai người đã là cực hạn rồi, đồng thời bà không muốn vì thân phận đặc biệt của hai đứa mà trở thành một tấm gương tiêu cực.

Tề Lỗi không thể hiểu được đạo lý này.

Nhưng hắn vẫn làm được, ít nhất trong mắt Chương Nam, Tề Lỗi không còn đáng tin như vậy nữa.

Tề Lỗi:

- Dì à.

- Gọi hiệu trưởng.

- Dạ vâng, hiệu trưởng Chương, cho em xin hai phút thôi ạ!

Chương Nam lắc đầu:

- Trước ngày hôm nay, cậu xin hai mươi phút, hai giờ, tôi cũng đồng ý cho. Nhưng bây giờ, một phút cũng là quá nhiều!

- Vậy được! Chỉ một phút thôi ạ!

Tề Lỗi thừa dịp leo lên, không kén chọn chút nào.

"…"

Chương Nam cạn lời, thật ra bà đang châm biếm Tề Lỗi là để hắn nhận ra tính chất nghiêm trọng của vấn đề, để hắn không mắc phải sai lầm ngớ ngẩn như vậy nữa.

Cuối cùng, đương nhiên Chương Nam vẫn cho hắn cơ hội để nói.

Chỉ một phút?

Thực lòng mà nói thì bà khá tò mò, bởi vì bà không nghĩ Tề Lỗi có thể thuyết phục bà trong vòng một phút.

Cuối cùng:

- Cậu có thể bắt đầu.