Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nghe vậy Tề Lỗi thở phào một hơi, mặc kệ là một hay hai phút, chỉ cần cho hắn mở miệng nói là được.

Lập tức hít thở sâu:

- Là vậy, tình hình ở lớp 10/14 rất phức tạp. Nhiều người đã bỏ rơi chính mình, và những lời đàm tiếu của toàn trường về lớp 10/14 ngày càng tồi tệ.

- Nếu cứ tiếp tục như vậy, dù cô có trực tiếp tham gia vào lớp 10/14, cũng không cứu vãn được nữa.

- Vì vậy, em nghĩ phải lấy độc trị độc, dùng liều thuốc cực độc.

Nếu đã ghét lớp 10/14, vậy hãy để họ ghét tiếp. Cho lớp 10/14 bị áp bách đến cực điểm, nếu bị ép quá, thì đám cá ướp muối kia có thể sẽ nổi dậy! 

- Phù phù!!

Nói một mạch xong, không hề lấy hơi.

Não choáng váng vì thiếu oxy, cuối cùng kết luận:

- Cho nên em đang kéo thù hận!

Hắn đã tìm ra một lý do chính đáng cho chuyện nắm tay Từ Thiến, kéo thù hận, đúng vậy! Kéo thù hận!!

Chương Nam cau mày, im lặng hồi lâu, đã một phút đồng hồ.

Bà hơi bất ngờ, vì trò ngụy biện của Tề Lỗi lại bắt đầu từ lớp 10/14.

Bỗng nhiên nói:

- Tôi cho cậu thêm một phút.

Tề Lỗi lại hít một hơi thật sâu:

- Vấn đề của lớp 10/14 không còn chỉ là vấn đề của lớp yếu kém nữa, mà dưới sự thúc đẩy của cô cùng sự cố gắng của các bạn ấy, cuối cùng đã trở thành một lớp cá ướp muối. Không ai muốn vùng dậy, cũng không ai quan tâm chuyện bị bêu danh nữa.

- Nếu cứ tiếp tục như vậy, cô sẽ là tội nhân thiên cổ, và em cũng sẽ mang tiếng xấu muôn đời.

- Vì vậy, bây giờ nhất định phải thay đổi. Nhưng những thay đổi thông thường đã mất tác dụng, cho nên chứng ta chỉ có thể dùng thuốc mạnh, sử dụng chiêu thức kỳ dị, đánh vào tâm lý phản nghịch của các bạn lớp 10/14 may ra mới có thể cứu vãn.

- Mà công khai mối quan hệ với Từ Thiến, cũng vì muốn thu hút sự chú ý của mọi người.

- Chỉ cần họ nhìn chằm chằm vào em, chắc chắn sẽ có nhiều người đến công kích em, và sau đó, chuyển sự tức giận của họ sang lớp 10/14.

- Đến lúc đó, cô chỉ cần thêm lửa vào, hai người chúng ta nội ứng ngoại hợp, chắc chắn sẽ kích nổ sự phẫn nộ của lớp 10/14 và biến sự tức giận đó thành động lực.

- Bây giờ em đã hoàn thành bước đầu tiên, bước tiếp theo là của vào cô đấy ạ! 

- Phù phù phù!

Chương Nam:

"..."

Bà còn thấy mệt thay Tề Lỗi, lần này cậu nín hơi dài.

Kết quả là một phút sau, Chương Nam vẫn chưa nói chuyện, Tề Lỗi lại lần nữa lên tiếng, vẫn là cố gắng nín thở.

- Dì à, dì đừng hi vọng cháu sẽ trở thành thử lĩnh gì gì đó. Lớp 10/14 không thiếu thủ lĩnh, cái thiếu là một tên thủ lĩnh xấu xa. Dì cứ để cháu dẫn lớp thứ 14 đi quậy phá, có được không?

- Nói, chậm, lại!

Chương Nam không chịu nổi nữa, đứa nhỏ này cố ý đấy à?

- Vâng ạ.

Tề Lỗi cười toe toét, lấy lại tốc độ nói bình thường:

- Tóm lại là cháu chỉ muốn kéo thù hận thôi ạ.

Chương Nam nhíu mày:

- Kéo thù hận là cái gì?

Được rồi, vào năm 1998 không có khái niệm này.

- Đó là để làm lòng căm thù với lớp 10/14 thêm sâu sắc và khiến cả trường phải nhìn chằm chằm vào lớp 10/14!

Chương Nam:

"..."

Chương Nam sửng sốt, thằng nhóc này sao lại còn độc hơn cả mình ?

Có thể làm được không?

Bà không biết.

Mà Tề Lỗi cũng nhìn thấy sự nghi ngờ của Chương Nam:

- Dì à, xin dì hãy tin tưởng vào phán đoán của cháu! Không thì mấy con cá ướp muối của lớp 10/14 không chịu quay đầu lại đâu. Nếu dì không cho bọn họ mấy liều thuốc mạnh, thì không cứu nổi bọn họ đâu.

Tề Lỗi hoàn toàn không phải đang cố ý dọa người.

Đối với cái điệu bộ mặc kệ đời của Đổng Vĩ Thành, Phương Băng và Vương Đông, đã là những con lợn chết không sợ nước sôi luôn rồi.

Nếu còn không lấy độc trị độc, có thể sẽ xong đời luôn.

- Dì ơi, hãy tin cháu một lần đi ạ! Thấy bọn họ như bây giờ, cháu thật sự rất nóng lòng.

Chương Nam:

"..."

Chậc chậc, câu nói này thật sự đã khiến Chương Nam động lòng, bởi vì bà cũng rất nóng lòng.

Như bà đã từng nghĩ trước đó, nếu có thể mượn đợt sóng “Truy đuổi giấc mơ thuần khiết” cùng với việc lớp thứ 14 nhảy ra gây rối, thì có lẽ chỉ trong một học kỳ, Nhị Trung có thể đổi sang một bộ mặt khác.

Hơn nữa, ngày hôm nay Tề Lỗi đã tiết lộ một tin tức rất quan trọng, đó là một số học sinh lớp 10/14 đã có ý nghĩ vò mẻ không sợ rơi rồi.

Đây là tình huống mà Chương Nam lo lắng nhất, đồng thời cũng là sai lầm lớn nhất của Chương Nam.

Chương Nam vẫn luôn giảng dạy tại trường Tam Trung ở Cáp Nhĩ Tân. Bà cũng đã tổng hợp tâm lý của nhiều học sinh từ hơn chục năm làm công tác giảng dạy, và cho rằng mình có thể kiểm soát được.

Nhưng, bà đã bỏ qua một chi tiết.

Trường Nhị Trung ở Thượng Bắc, không phải trường Tam Trung Cáp Nhĩ Tân. Thành phần học sinh của trường Nhị Trung cũng không thể so sánh được với trường Tam Trung ở Cáp Nhĩ Tân.

Ngay cả những học sinh tồi tệ nhất ở trường Tam Trung Cáp Nhĩ Tân cũng có thể coi là những học sinh khá giỏi tại trường Nhị Trung Thượng Bắc.

Trường Nhị Trung quá phức tạp, trình độ và tâm thế của học sinh không đồng đều. Đó là hai thế giới hoàn toàn khác nhau.

Sơ suất lớn nhất của bà là đối xử với học sinh của trường Nhị Trung như học sinh của trường Tam Trung, và cho rằng dù lớp 10/14 có tệ hơn nữa cũng không đến mức kéo dài hết cả một học kỳ.

Nhưng bây giờ.

Nếu lớp 10/14 bị hủy, thì Chương Nam không thể nào trốn tránh trách nhiệm được.

Đây không chỉ là thiếu sót trong cải cách giảng dạy, hay làm việc thất bại, mà còn là việc... chính tay bà đã hủy hoại một số học sinh.

Điều này khiến Chương Nam không dám nghĩ xa hơn.

Hồi lâu sau, cuối cùng Chương Nam cũng khôi phục bình tĩnh, nhìn Tề Lỗi:

- Cậu sẽ kéo thù hận như thế nào?

Tề Lỗi nghe vậy, ôi má ơi, có hi vọng rồi!

Vội nói:

- Phải có dì giúp một tay ạ.

Chương Nam:

- Giúp việc gì?

Tề Lỗi:

- Dì đồng ý trước đi ạ!

Chương Nam gật đầu:

- Tôi có thể đồng ý với cậu, nói đi!

Được rồi, Chương Nam không còn bận tâm đến chuyện Tề Lỗi kéo tay Từ Thiến trước mặt mọi người nữa, tạm gác chuyện này, lo việc lớn hơn trước.

Đáng tiếc, bà vẫn đánh giá thấp da mặt dày của Tề Lỗi.

Chỉ nghe thấy Tề Lỗi nói một câu khiến bà gần như nổ tung tại chỗ, trố mắt lần nữa.

- Dì có thể đưa Từ Thiến vào lớp 10/14 không ạ?

Chương Nam:

- Ra ngoài!

Tề Lỗi:

- Thưa dì, cháu nghiêm túc đấy ạ.

Chương Nam:

- Ra ngoài ngay!

Tề Lỗi đi ra ngoài, đi một bước lại quay đầu:

- Dì à, hay là dì nghĩ lại đi ạ?

- Cút!

Rầm rầm…

Tề Lỗi bỏ chạy.