Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tiết tự học buổi sáng, Từ Tiểu Thiến tới muộn, lúc bước vào phòng học, cả lớp không khỏi trở nên nghiêm túc.

Rất nhiều nam sinh ném tơi ánh mắt ưu thương, bàn tay đặt trên bàn nắm chặt lại.

Hận! Hận tại sao da mặt của bản thân lại không thể dày hơn một chút, hận vì người không thể cùng ta, bỏ lỡ kiếp này!

Cũng đừng cảm thấy chua, tình cảm của mấy đứa nam nữ sinh tuổi này còn mãnh liệt hơn so với người trưởng thành, còn đậm sâu hơn nhiều.

Chỉ có người trường thành mới hiểu được đạo lý, lời hứa không đáng tiền, cho nên không dễ dàng chấp nhận mấy lời thề non hẹn biển. Ngược lại, những cô cậu học trò, thời thiếu niên điên cuồng bất chấp, mỗi một lần yêu đương là yêu đến tận khắc cốt ghi tâm, cho dù chỉ là yêu thầm cũng thế.

Dưới ánh mắt chú ý của cả lớp, Từ Tiểu Thiến yên lặng ngồi vào chỗ của mình, sau đó từ tốn thu dọn đồ đạc.

Sách bài tập để ở trường, đề thi thử chưa làm xong và bút viết, thu dọn từng cái cất vào trong cặp, hoặc là sắp xếp lại thật chỉnh tề.

Các bạn học ở lớp số 1 đều ngẩn ra, không hiểu tại sao Từ Tiểu Thiến lại thu dọn đồ đạc như thế.

Vương Học Lượng có cảm giác không ổn, cuối cùng cũng không nhịn được, cất tiếng:

- Từ Thiến, sao vậy? Xảy ra chuyện gì sao?

- Đúng thế!

Bạn học ngồi cùng bàn với Từ Tiểu Thiến cũng luống cuống:

- Sao cậu lại thu dọn hết đồ đạc thế?

Tình cảm bạn ngồi cùng bàn vô cùng trượng nghĩa, trong đầu của bạn cùng bàn tự tưởng tượng ra một cảnh tượng không tốt đẹp lắm.

Nhỏ giọng vội nói:

- Có phải là Tề Lỗi kia làm hại cậu không!?

Cậu ta cho rằng hiệu trưởng Chương đã biết chuyện của Từ Tiểu Thiến và Tề Lỗi, muốn đánh gãy đôi uyên ương này, để Từ Tiểu Thiến chuyển trường.

Được thôi, loại chuyện như thế này cũng không hiếm lạ gì.

Trường học nhỏ ở cái đất nhỏ này, có xảy ra chuyện gì cũng không phải là điều kỳ lạ..

Có đứa nhập học xong liền đính hôn, cũng có đứa vừa mới đến trường đã kết hôn, lại càng có nhiều đứa vì phụ huynh phát hiện yêu sớm mà bắt phải chuyển trường, bỏ học.

Mặc dù là trường cấp ba trọng điểm, nhưng những chuyện như vậy có đầy, đếm không xuể.

Ở trong mắt cậu ta, bây giờ Từ Tiểu Thiến thu dọn đồ đạc, chỉ có một khả năng duy nhất.

Mà cả lớp số 1 khi nghe bạn cùng bàn của Từ Thiến nói thế, trong lòng cũng trầm xuống, vô cùng nôn nóng.

Chỉ tiếc là, Từ Thiến không nói không rằng.

Thu dọn đồ đạc xong thì đeo cặp lên, ôm lấy tập đề thi thử không thể nhét hết vào cặp, mím môi dưới, rời khỏi chỗ ngồi trước cái nhìn của tập thể lớp.

Cuối cùng, đi lên phía trước bục giảng, mặt đối diện với cả lớp.

- Thật đáng tiếc, không thể tiếp tục đồng hành cùng lớp mình, chúng ta sau này có cơ hội thì lại chạm mặt!

Được thôi, không ai chú ý đến cụm từ “sau này có cơ hội lại chạm mặt” ở phía sau, chỉ thầm tiếc hận thay cho Từ Tiểu Thiến, lại cảm thấy bất lực.

Tất cả mọi người đều sinh ra cảm xúc vừa kinh ngạc, vừa áp lực, nôn nóng nhìn Từ Tiểu Thiến đi ra phía cửa, sau đó biến mất trước mắt mọi người.

Vương Học Lượng nóng nảy, thật sự rất nóng này, bất giác đuổi theo.

Trong lòng cậu ta chỉ có một suy nghĩ, ít nhất thì cũng phải nói được câu “tạm biệt”.

Các bạn học ở lớp số 1 cũng đều nóng nảy theo, vội vàng đuổi theo, muốn tiễn một cô gái hoạt bát lại đạt điểm tuyệt đối này.

Sau đó…

Sau đó……

Sau đó!!!

Con m* nó lại thấy Từ Tiểu Thiến, chạy bộ, nhảy nhót gần mười mét dưới ánh nắng mặt trời buổi sớm.

Sau đó nữa, bị Lưu Trác Phú của lớp thứ 14 chào đón ở cửa phòng học, một trước một sau, tươi cười rạng rỡ mà rảo bước tiến vào phòng học của lớp thứ 14.

Cả đám học sinh lớp số 1 chưa kịp phản ứng lại được.

- Cái, cái, cái, cái gì? Chuyện này là sao?

- Tại, tại, tại sao lại vào lớp thứ 14?

Có người nhất thời nổ tung, có người đôi mắt u buồn đang từ u buồn chuyển sang phẫn nộ.

Điều này cũng thật là quá đáng, cậu có hiểu không vậy!?

Chuyện đêm qua cũng thôi đi, hái hoa của lớp chúng tôi, lại còn cướp hoa của lớp chúng tôi nữa.

Bây giờ…

Con m* nó, ngay cả bình hoa cũng bưng luôn là sao?

Lớp thứ 14 kia có còn nhân tính không vậy? Tề Lỗi ơi, mày có còn là con người không hả?

Vương Học Lượng, cùng với rất nhiều nam sinh ôm tâm trạng giống như Vương Học Lượng, thậm chí có những người trong lòng không ôm tình cảm nam nữ gì, đến ngay cả những nữ sinh, đều bắt đầu nổi giận ngay tại thời khắc này.

Khi dễ người ta quá rồi đấy?

Quá khi dễ người rồi!

Chỉ cảm thấy ưu thương vì ly biệt cùng với lửa giận ngút trời, hai loại xảm xúc kích động giằng xé đan chéo nhau trong lồng ngực, cuối cùng trộn lẫn kết hợp lại thành một tư vị hoàn toàn mới, là oán độc!!

Thù này, xem như đã kết.

Lớp số 1, coi như vĩnh viễn đối đầu với lớp thứ 14!

----------

Lúc Từ Tiểu Thiếm ôm sách vở, được Lưu Trác Phú dắt vào phòng học, đồng thời chuyển chỗ ngồi của Lưu Sâm ra đằng sau, xếp Từ Tiểu Thiến ngồi cùng bàn với Tề Lỗi.

Lớp thứ 14 trợn tròn mắt.

Đây là thao con m* nó tác gì vậy trời?

Trừ phi mẹ của Tề Lỗi và hiệu trưởng Chương là chị em khác họ, đã đính ước cho hai người từ khi còn nhỏ, nếu không tuyệt đối sẽ không thể làm ra loại chuyện không có nhân tính như thế này được.

Con m* nó, như thế này có chút vô địch!

Tài Chính vỗ cái trán, trong lòng thầm nói, anh trai ơi, nếu không thì anh hốt chị Mạn đi, Từ Tiểu Thiến thật sự không còn gì để tiếc nữa rồi! M* nó, đến người làm mẹ là hiệu trưởng Chương cũng đều lộ diện đẩy thuyền, thế này cũng quá lộ liễu rồi?

Ngô Ninh cạn lời, quay đầu trừng mắt nhìn Tề Lỗi, trong mắt ẩn chứa hàm ý, sao mày làm được như thế? Chuyện này cũng quá không có đạo lý rồi?

Dương Hiểu cũng bày ra vẻ mặt hoảng sợ, trừng mắt nhìn Từ Tiểu Thiến, trong lòng thầm nói, chỉ là một tên nhóc con thôi mà, nhà các người có cần đi đến tận nơi theo dõi sát sao như vậy không?

Ngược lại, Từ Tiểu Thiến rất thản nhiên mà ngồi xuống bên cạnh Tề Lỗi, làm như không quen không biết, lo sắp xếp lại đồ đạc của chính mình, sau đó lấy sách bài tập ra bắt đầu làm.

Mãi cho đến khi lão Lưu đi rồi, cả lớp mới khôi phục lại được sự bình tĩnh. Lúc này Từ Thiến đột nhiên thốt lên một câu:

- Mẹ tớ bảo tớ nói cho cậu biết, nếu như không có hiệu quả, cậu chết chắc!

Phải biết rằng, Chương Nam phải cắn răng hạ quyết tâm như thế nào mới quyết định đưa con gái bảo bối vào miệng hổ.

Được thôi, cái gọi là miệng hổ trong lời mẹ vợ, không phải là lớp thứ 14, mà là Tề Lỗi!

Đối với Chương Nam mà nói, tên nhóc này còn hiểm ác hơn so với lớp thứ 14 nhiều.

Cho nên mới phá lệ dùng Từ Tiểu Thiến để cảnh cáo Tề Lỗi, nếu như cậu không cải thiện được lớp thứ 14, cậu chết với tôi!

Tối hậu thư của mẹ vợ cũng không phải chuyện đùa.

Đáng tiếc, Tề Lỗi rõ ràng có chút vênh váo, lại bắt đầu trở nên ngu ngốc, còn đang đùa giỡn ở đằng kia!