Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nghe xong lời uy hiếp của Từ Tiểu Thiến, toàn thân cậu cứng đờ.

- Hả?

Phun ra một câu:

- Mẹ chúng ta thật sự tin tớ sao?

- !!!

Từ Tiểu Thiến kinh ngạc, khuôn mặt có chút thất sắc:

- Ý, ý gì chứ? Cậu… Cậu dám lừa gạt lão hồ ly sao?

Những lời cậu nói với mẹ mình đều là giả sao? Thật là khủng khiếp! Sống lưng của Từ Tiểu Thiến có chút phát lạnh.

Đúng là không sợ chết, gan to như thế nào mới dám đùa giỡn lão hồ ly chứ?

Đột nhiên gầm nhẹ:

- Tề Lỗi, cậu đứng đắn chút đi!

- Hi hi.

Tề Lỗi cười quỷ dị.

Nếu nói là lừa dối hiệu trưởng Chương, cậu vẫn chưa có cái gan đó. Chỉ có thể nói, ngày lành của lớp thứ 14 cuối cùng cũng đã đến!

Không phải muốn làm cá ướp muối sao? Vậy được, Tề Lỗi để cho bọn làm cá ướp muối đến cùng luôn!

Sau khi tan học, Tề Lỗi bí mật gọi Lư Tiểu Soái, Tưởng Hải Dương, Trương Tân Vũ, còn có Tài Chính cùng Phó Giang vào phòng.

Lẩm bẩm, lầm bầm một tiết học, không ai biết bọn họ nói gì.

….

Thật ra, cuộc sống hàng ngày của lớp thứ 14 có dễ sống hay không còn phụ thuộc vào chính lớp này quyết định.

Mọi người đừng thấy lớp số 1 có nhiều nhân vật lợi hại, tâm lý hận thù mạnh bao nhiêu, nhưng nếu lớp thứ 14 không thèm quan tâm, vậy bọn họ có thể làm cái gì?

Lấy ví dụ như, giữa giờ tiết thể dục ngày hôm nay.

Bên trái lớp thứ 14 là khối 9, bên phải là lớp số 1.

Chuông chuyển tiết vừa vang lên, các lớp đều xếp hàng ngay ngắn ở trước cửa lớp, sau đó di chuyển đến vị trí đã định sẵn.

Bắt đầu từ khi xếp đội, dường như lớp số 1 đã có điểm không đúng, Vương Đông chưa từng làm lớp phó thể dục bao giờ.

Tên kia dường như cũng không muốn sống nữa, gân cổ không ngừng kêu hô!

- Một hai một, một hai một!

Cố tình muốn chèn ép lớp thứ 14.

Vương Đông không còn gì để nói, nhưng lớp thứ 14 lại không nói gì.

Lúc bắt đầu còn không biết xảy ra chuyện gì, nhưng đợi đến khi chủ tịch bước lên đài, lớp số 1 có mấy tên lắm mồm, lại bắt đầu nói nhảm.

Đối với việc này, lớp thứ 14 còn kém người khác hay sao?

Dù sao thì Từ Tiểu Thiến đã chuyển đến lớp chúng tôi rồi, cũng có đầu đàn rất trâu bò, vậy thì chính là lớp thứ 14 cũng trâu bò, thích làm gì thì làm! Ai động đến, đánh kẻ đó!

Còn về loại khiêu khích nhỏ mọn như thế này, có ấu trĩ hay không chứ?

Căn bản là không thèm để bụng.

Cái gì mà lớp cặn bã, nơi giới thiệu đối tượng kết hôn trá hình linh tinh, sớm đã nghe quen, còn thiếu mấy lời nói bậy bạ này của các người sao?

Tính tình nóng nảy lắm thì giống Vương Đông, trừng mắt một cái rồi mắng:

- Các người thử nói thêm một câu nữa xem?

Sau đó, “con mọt sách” của lớp số 1 liền lúng túng.

Vương Đông càng đắc ý, càng khinh bỉ hơn.

Trong lòng thầm nói, chẳng là cái thá gì cả!

Lớp thứ 14 lúc này mới được sảng khoái một trận, nhân cơ hội, nói thêm vài câu:

- Lớp số 1 chính là một đám cặn bã, vừa động liền ú ớ.

Từ Tiểu Thiến cũng để tâm, trở về phòng học, lo lắng mà nhỏ giọng nói thầm với Tề Lỗi:

- Cậu làm như thế cũng không hay lắm đâu!

Dù sao thì chiêu này của Tề Lỗi cũng có hiệu quả gây thù chuốc oán rất cao.

Thấy thế, Tề Lỗi chỉ hơi mỉm cười, đây chỉ là làm nền, hoặc là nói là một lần tích lũy kinh nghiệm, bây giờ càng không để bụng đến, chờ đến khi bộc phát càng khó chịu.

Vì thế, giống như lời Tề Lỗi đã nói.

Sự kiện diễn ra tiếp theo, thật sự sẽ khiến cho lớp cá ướp muối thứ 14 không thoải mái.

Nguyên nhân dẫn đến sự kiện này chính là, Lý Vệ Binh lớp thứ 11, cũng chính là người hàng xóm kia của Đổng Vĩ Thành.

Chuyện thế nào? Nếu nói cho thế hệ sau, bọn chúng chắc chắn sẽ khó có thể hiểu được, nhưng lại rất thường thấy ở thời đại này.

Đơn giản mà nói, chính là tên đần Lý Vệ Binh đá trúng tấm sắt.

Buổi trưa của một ngày nọ, tên này đấu Quyền Hoàng 97 với người ta ở khu trò chơi, kết quả quá cùi bắp, thua liền 3 tệ.

Hơn nữa, người anh em chơi thắng kia có chút khoe khoang, biểu tình hơi trào phúng, khiến Lý Vệ Binh máu xông lên não.

Nghiến răng nghiến lợi, một hai phải chiến thắng trở về.

Nhưng khi đang chuẩn bị đấu sang ván thứ tư, đột nhiên, một bàn tay từ đằng sau vươn đến, muốn cuỗm tay trên.

Kỳ thực đây cũng không được xem như chuyện gì lớn, lúc xem náo nhiệt gặp được cao thủ, có chút ngứa tay. Lý Vệ Binh rõ ràng là chơi không lại người ta, liền muốn lên thử sức, chuyện quá bình thường?

Hơn nữa, đám người muốn giành chỗ kia cũng rất lễ phép, Lý Vệ Binh giận dữ quay đầu lại, người ta cười với cậu ta:

- Cho tôi chơi một ván đi!

Kết quả, Lý Vệ Binh không nhường, trừng mắt:

- Chơi cái gì, ông đây còn chưa chơi xong!

“Bốp” một tiếng, liền hất tay của người anh em đứng đằng sau ra, nhét xu vào, tiếp tục bị ngược đãi.

Còn quăng ra một câu:

- Cút qua một bên cho thoáng chỗ!

Đám anh em đằng sau bị mất mặt, bị ăn mắng, có chút không thể xuống đài được.

Chỉ là không biết bối cảnh của Lý Vệ Binh như thế nào, nên không nói thêm cái gì, chỉ thầm kêu, người anh em, cậu thật trâu bò!!

Chuyện phát triển đến nước này liền hạ màn.

Lại nói tiếp, cũng là do Lý Vệ Binh không đúng, người anh em bị ăn mắng kia cũng rất ủy khuất.

Nhưng ai cũng không ngờ được rằng, tính tình của người anh em kia thật ra cũng không tốt đẹp gì. Tên này cũng là một kẻ tinh ranh, lọc lõi.

Người kia tên Trịnh Nghĩa, học trường nghề, vóc dáng không cao, có chút ốm yếu.

Bị Lý Vệ Binh mắng xong, lúc ấy không dám phát hỏa tại chỗ, nhưng sau đó lại thầm ghi hận trong lòng, hơn nữa còn nhớ rất dai, muốn trả thù cho bằng được. Đầu tiên là thông qua bạn bè ở Nhị Trung thám thính về bối cảnh của Lý Vệ Binh, xem có chọc nổi không.

Biết được người kia chỉ là ranh con của một gia đình bình thường, cũng không có quan hệ rộng rãi với đám lưu manh trong trường Nhị Trung, lập tức liền thay đổi sắc mặt.

Mời mười mấy tên tai to mặt lớn đến, trong đó còn có một thằng tên là Trương Bằng, địa vị tương đương với vị trí lão đại của Tài Vĩ ở Nhị Trung. Hơn nữa, người này làm người không có nhân phẩm giống như Tài Vĩ, mà hoàn toàn ngược lại, tên này là loại tàn nhẫn vô lại.