Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Giữa trưa, Trịnh Nghĩa mang người tới Nhị Trung một chuyến, cũng không đi lên đánh người liền, mà tìm một người bạn cũng học ở Nhị Trung đến liên hệ với Lý Vệ Binh.
Lời nói vô cùng trượng nghĩa, ý là, cậu trâu bò như thế, tôi cho cậu chút thời gian, cậu kêu thêm người tới, chúng ta tính toán từng chuyện một.
Nói thật, Lý Vệ Binh là dạng người gì, trong lòng Trịnh Nghĩa sáng như gương, cũng biết cậu ta sẽ không tìm được người nào đến cùng.
Sở dĩ làm như thế, không phải là để phát tiết tâm tình cho thật sảng khoái, đánh một trận cho đã ghiền, mà là muốn kiếm được chút lợi ích.
Đi âm người mà, xả giận là một chuyện, quan trọng hơn là không thể đến mà tay không trở về được.
Lý Vệ Binh xác thật vô cùng sợ hãi, lúc ấy giận quá nên chẳng nghĩ ngợi gì, ai mà biết được còn có hậu họa về sau chứ.
Cuối cùng không còn cách nào khác:
- Ngày đó là tôi không đúng, tôi xin lỗi, được chưa?
Thứ mà Trịnh Nghĩa chờ, chính là chờ cậu ta xin lỗi.
- Xin lỗi thì cũng được thôi, nhưng ngày đó cậu không giữ chút thể diện nào cho tôi, hôm nay nhiều đại ca đến đây như thế, cậu xem liệu mà làm đi!
Cuối cùng, Lý Vệ Binh mượn quản lý ký túc xá hơn một trăm đồng, mua một gói A Thi Mã cho Trịnh Nghĩa, xem như bồi thường.
Giữa chừng còn bị đám Tài Vĩ, Quản Tiểu Bắc biết được.
Nhưng mà sau khi làm rõ đầu đuôi câu chuyện xong, cảm thấy là do Lý Vệ Binh sai trước, người ta cũng không động thủ, một gói thuốc thì một gói thuốc vậy, tốn tiên mua về một bài học.
Còn nữa, bọn họ không thân với Lý Vệ Binh, đã thế lại còn có chút quan hệ sơ giao với Trương Bằng bên kia, nên càng không muốn nhúng tay vào.
Đến bước đường này, kỳ thực cũng không có đúng sai.
Trịnh Nghĩa thâm hiểm một chút, nhưng xử lý mọi việc đều tương đối dễ nhìn, ít nhất không động đến tay chân.
Thời buổi này chính là như thế. Học sinh ngoan có thể sẽ không nhìn thấy, cho rằng xung quanh là một mảnh thái bình. Nhưng học sinh hư, mỗi ngày đều có thể chứng kiến chuyện này.
Nhưng mà, chuyện tiếp theo mới thật sự thú vị.
Trịnh Nghĩa lại có chút lòng tham không đáy, bày ra trận thế lớn như vậy mà chỉ nhận về một gói thuốc thôi sao? Có chút không cam lòng,
Lại thêm những người có tiếng nói trong Nhị trung như Tài Vĩ, Quản Tiểu Bắc đều không nói năng gì, Trịnh Nghĩa cũng được, mà Trương Bằng được tên này gọi tới cũng thế, đều có chút phiêu.
Trong tiết tự học buổi tối, lại chạy đến Nhị Trung,
Thông qua bạn học kia của tên này, há mồm liền muốn Lý Vệ Binh giao ra một bao thuốc nữa.
Sau đó, Lý Vệ Binh lại không làm, một bao hơn một trăm tệ lận đó! Cậu ta lấy đâu ra tiền chứ?
Cũng có chút nóng nảy, gồng cổ lên:
- Muốn thuốc thì không có đâu, thích làm gì thì làm m* nó đi!
Bọn Trịnh Nghĩa nghe xong, muốn ăn cứng có đúng không? Vậy vừa hay, thuốc cũng đã tới tay, còn có thể động tay chân một chút, hạ hỏa.
Trịnh Nghĩa cùng Trương Bằng tự mình chạy đến lớp 10/11, xách cổ Lý Vệ Binh ra. Ở bên cạnh khu lầu chính, tẩn cho Lý Vệ Binh một trận.
Mà một trận này dù không quá căng thẳng, nhưng khối cấp ba đã nổ tung.
Đầu tiên là mấy tên ranh con của lớp thứ 11, coi như có trách nhiệm. Lúc Lý Vệ Binh bị xách đi, bọn họ không có ở trong lớp. Vừa mới trở về nghe nói có người đánh bạn học lớp mình, như thế cũng được sao? Đá gãy chân ghế, xách lên xông ra ngoài.
Lớp thứ 11 bởi vì chuyện của Lý Vệ Binh, từ giờ giờ nghỉ trưa đến tận bây giờ vẫn không dừng lại, vừa thấy có người đi đầu, ba bốn nam sinh cũng đi theo xông ra ngoài.
Ở hành lang, gặp phải mấy tên gia súc của lớp khác, vừa nghe thấy thế liền nghĩ, cái chó má gì đây chứ? Đánh tới tận cửa luôn sao?
Đi theo lớp thứ 11 xông ra ngoài.
Chờ đến khi truyền đến tai khối 11 ở lầu hai thì nội dung cũng đã bị thay đổi ít nhiều.
Loại chuyện người từ trường khác đến bắt nạt người trường mình như thế này, còn có một tên gọi khác, đó là, náo loạn trường học!
Phiên bản được lọt vào tai mấy đứa khối 11 chính là: “Trường Bằng ở trường nghề dẫn người đến náo loạn trường học!”
Khi đó đám gia súc khối 11 liền phát điên.
Bởi vì chỉ cần vừa nhắc đến cụm từ “náo loạn trường học” thôi là liền lập tức trở nên náo nhiệt, đừng nói gì đến, hôm nay giáo viên không có ở trường, có giáo viên vào thì không dễ giải quyết rồi.
Khối 11, 12, chỉ cần có chút danh tiếng, đều trừng mắt xông ra, bao gồm cả Tài Vĩ và Quản Tiểu Bắc.
Được thôi, Quản Tiểu Bắc đi là để qua cơn nghiện.
Mà Tài Vĩ, lại đi để trấn tràng.
Hai người bọn họ đều quen biết Trương Bằng, nhưng cũng chỉ là quen biết xã giao.
Chẳng qua, Tài Vĩ không nghĩ tới, bọn họ đến muộn rồi, bao gồm cả đám người khối 10 và 11 đều đến muộn cả rồi.
Đợi đến khi Tài Vĩ đến nơi, ngoại trừ một vài người lớp 10/11, Tề lỗi đã dẫn theo một vài người lớp 10/14 đến bao vây Trịnh Nghĩa, Trương Bằng.
Thì ra trong lớp thứ 11 cũng có bạn học từ thời cấp hai của Lý Vệ Binh, biết Lý Vệ Binh có quan hệ tốt với Đổng Vĩ Thành lớp thứ 14, nên đã chạy như bay đến khu tây trường học để cầu viện.
Mà cả đám lớp thứ 14 nghe xong đến vụ náo loạn trường học, Lư Tiểu Soái, Tưởng Hải Dương, còn có Trương Tân Vũ, Ngô Ninh nhất thời không thể ngồi yên được.
Làm một người từng ở Nhị Trung ba năm, biết truyền thống của Nhị Trung, trong nhà đấu thế nào, nhìn không thuận mắt như thế nào cũng được, nhưng người ngoài đến náo loạn trường học, vậy thì phải đồng lòng đối phó với kẻ ngoại lai.
Huống chi đây còn là Lý Vệ Binh, tuy rằng quan hệ không thân thiết, nhưng ít nhất là có quen biết.
Ngay cả bọn Vương Đông, Phương Băng cũng đều đỏ mắt, lớp thứ 14 một lúc nhảy ra hơn hai mươi đứa.
Từ đây có thể thấy được, lớp thứ 14 có bao nhiêu nổi loạn, cả lớp chỉ có hơn ba mươi nam sinh, còn có mấy đứa trốn tiết tự học buổi tối, con số này dường như là đã dốc hết toàn bộ lực lượng.
Vốn dĩ mấy đứa lớp thứ 11 vừa ra ngoài không chiếm chút ưu thế nào về nhân số, nên không dám động thủ, chỉ có thể bảo vệ Lý Vệ Binh.
Kết quả, đám người lớp thứ 14 vừa đến, Vương Đông chẳng thèm quan tâm đối phương là Trương Bằng hay là chuồng ngựa, chớp mắt một cái đã phi lên đá bay người ta.
Người nào người nấy ở lớp thứ 14 đều hung mãnh, học tập con m* nó không so được với ai, nhưng luận về đánh nhau, có thể nói toàn bộ đám lưu manh của khối 10 đều tụ tập hết ở lớp thứ 14, đứa này còn mạnh tay hơn đứa kia.
Không đợi cho đám người Tài Vĩ đến, đám người lớp thứ 11 cộng thêm lớp thứ 14 đã đá bọn Trịnh Nghĩa, Trương Bằng từ góc lầu chính bay ra tới cổng trường.