Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Vương Đông hung mãnh nhất, tên này lúc ở Tam Trung, cũng vì đánh nhau mà thành danh, cố ý nhắm thẳng vào Trương Bằng.

- Con m* nó, mày là Trương Bằng đúng không?

- Trùm trường nghề hả?

Cuối cùng, đá bay mấy chiếc giày còn sót lại ra cổng trường nốt.

Chờ đến khi bọn Tài Vĩ đuổi tới, lớp thứ 14 giống hệt như chiến thần đứng hiên ngang ở cổng trường, vô cùng đặc sắc.

Ngô Tiểu Tiện nắm lấy cổ áo của Trịnh Nghĩa:

- Đứng thẳng, cấm mày nhúc nhích!

Sau đó, nhếch khóe miệng, tát “bốp bốp” vài cái.

Tề Lỗi lại ôm tay đứng xem, giữa chừng còn cho đám người lớp thứ 11 một vài chủ ý:

- Vứt giày đi.

Đám người của Trương Bằng kia bị đá văng ra khỏi cổng trường, chạy trối chết, cuối cùng vẫn làm theo lệ thường, nói ra ngoan thoại:

- Chúng mày cứ chờ đó cho tao!

Lúc này Quản Tiểu Bắc tiếc hận “a” một tiếng:

- Chậc! Giữ lại chút hơi cuối cùng đi!

Loại chuyện như náo loạn trường học thế này, đánh thì cũng phí công, chỉ cần đánh không chết, lãnh đạo trong trường cũng chẳng thèm hỏi han.

Ngược lại, nếu để người bên ngoài đánh người của mình ở ngay trong trường, vậy thì chuyện này gay to, ai cũng đừng mong yên ổn!

Lúc này, lớp thứ 14 cũng giành được cảm giác tồn tại, cảm nhận được sự ngông cuồng của những đứa trẻ sau khi vừa xuất đầu lộ diện.

Vương Đông ngẩng đầu, vẻ mặt hung hãn, lại khó nén được sự hưng phấn.

Phương Băng nghiến răng nghiến lợi, ở thành phố Cáp Nhĩ Tân chẳng mấy khi có tiết mục náo loạn trường học, trận vừa rồi xem như là đã ghiền!

Gồng cổ nhìn nhóm người tới chi viện, trong lòng thầm nói, đến lúc này còn phải lớp thứ 14 bọn tao nữa sao?

Bọn Lư Tiểu Soái đã ở trong Nhị Trung lâu, đang dùng ánh nhìn về phía đám gia súc mới đuổi đến nơi.

Ý là, tụi bây cũng không được, tốc độ quá chậm! M* nó, lớp thứ 14 tụi tao cách chỗ này xa như thế, cũng đều tới trước mấy người,

Dù sao thì lớp thứ 14 cũng rất kiêu ngạo!

Lúc này, thật ra Tài Vĩ nên ra mặt.

Là lão đại mà toàn bộ học sinh Nhị Trung đều công nhận, cậu ta phải đứng ra với Trương Bằng, cũng nên có cái công đạo, thể hiện nhiệt huyết thiếu niên chứ.

Thứ nhất là để diệt trừ hậu hoạn.

Trương Bằng bị ăn đánh, còn chạy mất, chắc chắn bên trường nghề sẽ không để yên, nếu xử lý không tốt, chuyện sẽ còn to hơn.

Thứ hai là vì, lấy được lòng của đám người bên Nhị Trung, đây là chuyện tốt, nên nói vài câu đúng trường hợp, để cho mọi người thoải mái trong lòng một chút.

Nói trắng ra thì đây chính là tác dụng của lãnh đọa, cậu ta phải gánh mọi trách nhiệm.

Nhưng mà…

Mọi người đều thấy, khi Vĩ ca đang định đứng ra, lại đột nhiên ngẩn người, dường như xuất hiện tình huống đột ngột nào đó, đang trao đổi ánh mắt cùng ai?

Sau đó, Viagra đột nhiên thay đổi sắc mặt, cũng mặc kệ đám người lớp thứ 14, hô hào mọi người:

- Giải tán! Giải tán! Đều đã qua rồi, đừng vây quanh chỗ này nữa, có chuyện gì đặc sắc đâu chứ?

Tên này bắt đầu đuổi mọi người rời đi.

Tuy rằng mấy lũ gia súc của mấy lớp không hiểu, không biết là có chuyện gì, nhưng uy tín của Viagra vẫn ở đó, từ từ cũng có người hưởng ứng, tiếc nuối trở về.

Chẳng được bao lâu sau, cổng trường cũng chỉ còn sót lại đám người lớp thứ 14.

“…”

“...”

“...”

Nói thật lòng thì có chút không thoải mái, vô cùng không thoải mái!

Chúng ta tới là để hỗ trợ mà! Thế mà, con m* nó không có nổi lấy một lời cảm ơn? Cứ như thế là xong sao?

Cuối cùng, Lư Tiểu Soái đột nhiên cười tự giễu:

- Đi thôi, ăn tết ở đây chắc!? Nhị Trung con m* nó chính là không có lớp thứ 14!!

Lời này vừa nói ra, mọi người càng thêm nghẹn khuất, cái loại cảm giác bị người khác làm lơ đột nhiên trở nên phóng đại hơn.

Việc này không giống như việc bị trào phúng, bọn họ đã giúp sức như thế lại còn phải chịu nỗi ủy khuất này.

Sau đó,…

Lớp thứ 14 giống hệt mấy đứa trẻ mồ côi bị người ta vứt bỏ, chuyện khiến cho người ta khó chịu đến phát điên, còn chưa xong đâu!

Mọi người ai cũng không nghĩ tới, chuyện này mới chỉ là khởi đầu.

Chính là vào ngày thứ ba sau khi Trương Bằng của trường nghề đến náo loạn trường học, tên Vương Đông kia lại chọc phải ổ kiến lửa.

Lúc nghỉ trưa, cậu ta cùng Phương Băng, còn có Tưởng Hải Dương chơi bóng ở sân bóng rổ.

Vừa đúng lúc khối 12 có hai lớp thi đấu với nhau, tổng cộng có bốn cái sân bóng, ấy vậy mà lại chỉ nhìn trúng sân bóng của bọn Vương Đông.

Vương Đông ngốc thì ngốc, nhưng cũng được xem là biết phân rõ phải trái, người ta phải thi đấu, nên nhường cho người ta vậy!

Kết quả, lớp 12/3 có tên ngốc, ôm bóng ra sân giương mồm thối, còn ném ra một câu:

- Chậc! Khối 12 còn phải nhường khối 10 các cậu sao? Lớp thứ 14 là cái lớp chó má nào? Khu lầu chính có cái lớp này sao?

Bọn Vương Đông vừa nghe, lập tức bùng nổ, bà tổ cha nhà mày!

Sau đó tẩn cho tên ngốc kia một trận nhừ tử ở sân bóng.

---

Trên sân bóng rổ.

Tên ngốc kia bị đám người Vương Đông tẩn cho một trận, vài tên lớp 12/3 đều ngẩn ra không dám xuống tay.

Thật sự là dọa con m* nó người, đám người lớp thứ 14 kia dường như phát điên rồi, ai dám tiến lên liền đánh người đó.

Vương Đông giận dữ, nếu không phải là Tưởng Hải Dương dùng biểu tình kỳ quái kéo cậu ta lại, cậu ta chắc chắn sẽ cho tên ngốc kia sứt đầu mẻ trán chứ chẳng chơi.

Không còn biện pháp nào khác, mấy ngày này bọn họ quá oan uổng!

Vương Đông cũng có chút chịu không nổi, xả hết tất cả lửa giận lên người tên ngốc không có mắt kia.

Hơn nữa, sau khi trở về, vừa kể ra cho đám trong lớp nghe thì Lưu Lâm, còn có đám Kỳ Tuyết Phong cũng không nhịn được lửa giận, bàn bạc nhau buổi tối sau khi tan tiết tự học liền chặn đường tên ngốc kia tẩn cho một trận nữa.

Ông đây còn quan tâm mày là thần thánh phương nào nữa sao!?

Dù sao cũng đã vậy rồi, không phải là lớp cặn bã sao? Vậy thì bọn ông sẽ “cặn bã” đến cùng, bất chấp tất cả luôn.

Nhưng bị Tề Lỗi ngăn cản:

- Ngoại trừ đánh nhau, lớp mình còn có điểm nào đặc sắc nữa không? Lớp chúng ta chỉ có mỗi cái thanh danh đánh nhau này thôi sao?

Cả lớp cứng đờ, đều buồn bực không nói lời nào.

Kỳ Tuyết Phong cúi thấp đầu, cắn chặt răng, hừ lạnh, tự giễu:

- Ai bảo thế? Còn cái danh tiếng là trụ sở giới thiệu đối tượng kết hôn kia kìa!

Được thôi, Kỳ Tuyết Phong nói không sai chút nào. Đây là một hạng mục khác bị đưa ra bàn tán của lớp thứ 14.