Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Mới khai giảng được hai mươi ngày, lộ ra bên ngoài đã có Kỳ Tuyết Phong cùng Triệu Tuyết Đồng, Tề Lỗi cùng Từ Tiểu Thến, ngoài ra còn một cặp đến từ thành phố Cáp Nhĩ Tân.
Đương nhiên, chỉ cần không mù đều có thể nhìn ra được, Trình Nhạc Nhạc cùng Ngô Ninh cũng đang đi theo chiều hướng kia.
Như vậy xem ra, bốn đôi! Không phải trụ sở giới thiệu đối tượng kết hôn, thì còn là cái gì nữa?
- Tất cả hãy thôi đi!
Tề Lỗi chưa nói đến mấy lời dõng dạc hùng hồn, thời cơ vẫn chưa tới.
Nếu nói ra, chắc chắn mọi người sẽ xem Tề Lỗi như một tên bệnh.
Chẳng qua, may mà mọi người vẫn nghe lời của Tề Lỗi, sự kiện đánh tên ngốc ở sân bóng kia cứ thế mà qua đi.
Tuy nhiên, ngàn lần không ngờ tới, bọn họ bỏ qua, nhưng tên ngốc kia lại không muốn bỏ qua. Con m* nó, bị tẩn một trận nhừ đòn ở sân bóng, còn chút mặt mũi nào sao?
Lại nói, tên ngốc kia vốn cũng chẳng phải người có đầu óc, là một tên đần, nếu không sẽ không nói ra những lời như thế.
Ăn đánh, sao có thể cam tâm chịu thiệt được?
Tụ tập một đám anh em, đầu tiên là tìm đến chỗ Tài Vĩ, mời Viagra ra mặt.
Viagra suýt chút nữa thì thổ huyết, trước mặt tất cả mọi người:
- Anh em!? Mày có đầu óc không thế? Lớp thứ 14 kia là loại người gì, mày không biết rõ, đúng không?? Một đám nhãi ranh mà hiệu trưởng Chương muốn đuổi ra khỏi cổng trường, mày còn cùng bọn chúng cạnh nạnh cái gì chứ?
- Hơn nữa, con m* nó ông đây còn có thù oán với Tề Lỗi lớp bọn chúng, cũng còn chưa xả được giận đây này, mày còn muốn nhiều chuyện cái gì!?
Được thôi, một câu này, không những là nói cho tên ngốc kia nghe, mà còn để cho cả khu lầu chính này nghe được, rồi truyền tai nhau.
Thứ nhất, lớp thứ 14 hết cứu được nữa rồi, là lớp yếu kém mà hiệu trưởng muốn tống khứ ra khỏi trường. Lời Tài Vĩ nói, độ tin cậy cực cao.
Thứ hai, Tề Lỗi lớp thứ 14 có thù oán với Tài Vĩ!!
Bảo sao, ngày đó Tề Lỗi hát trong phòng phát thanh, nói là tặng cho Tài Vĩ một bài hát, kết quả lại thêm vào một cái “A Tui!!”
Lúc ấy nghe sao cũng chẳng giống tình hữu nghị thuần khiết, hôm nay xem ra đã hiểu, căn nguyên thì ra là ở chỗ này.
Lập tức quay sang khuyên tên ngốc kia:
- Đừng coi là thật, cứ xem như bị chó cắn một cái đi!
Nhưng tên ngốc kia lại không cam lòng! Tức giận cực độ, với lại tên này cũng không phải đến đây một mình, người quen biết không ít! Sao có thể để đám lớp thứ 14 đánh dễ dàng như vậy được chứ?
Đầu nóng lên, xông thẳng đến trường nghề tìm Trường Bằng.
Đúng thế, tên ngốc kia đúng thật là ngu ngốc, cả đám cũng không biết hắn ta đến trường nghề, nếu không chắc sẽ cho tên này thêm một trận nhừ đòn nữa.
Cậu nói xem trong đầu cậu nghĩ cái gì thế? Mâu thuẫn bên trong trường, lại đi tìm đến thế lực ở bên ngoài? Chẳng có tên khốn nào làm c như thế cả!!!
Nhưng mà, Trương Bằng lại không nghĩ như thế.
Thật trùng hợp!
Hai ngày trước hắn ta vừa mới chịu tội ở Nhị Trung, hơn nữa lại bị chính lớp thứ 14 đánh. Lại thêm vốn dĩ trong lòng hắn ta rất không phục, nói đến độ súc vật, trường nghề sợ bố con thằng nào chứ? Đó là trường loạn nhất Thượng Bắc.
Tên ngốc kia còn đưa ra cho Trương Bằng một chủ ý:
- Lớp thứ 14 bên đó còn có khúc mắc với lớp số 1.
- Hơn nữa, ngày đó mấy đứa xuất đầu lộ diện không phải là toàn bộ lớp, cũng chỉ có mười mấy đứa thôi, mày sợ cái gì?
- Lại cho mày thêm một cái tin tức tốt nữa, Tề Lỗi cầm đầu lớp bọn chúng có thù oán với Tài Vĩ, hơn một nửa khu lầu chính bên kia chắc chắn sẽ không lộ mặt giúp đỡ!!
- Dù sao thì mày hãy cứ yên tâm mà làm đi!
Trương Bằng nghe xong, cảm thấy như thế không phải là tuyệt vời quá rồi sao?
Dù vậy, cũng không biểu hiện quá hưng phấn ra bên ngoài, liếc mắt nhìn tên ngốc kia:
- Vậy thì như thế nào? Ông đây giúp mày một việc lớn như thế, mày có phải là nên hiếu kính một chút không hả?
Tên ngốc kia sau khi nghe xong liền muốn chửi con m* nó.
Trong lòng mắng to: "Tao đ** chết ông tổ nội nhà mày, m* nó đúng là chẳng phải thứ tốt đẹp gì!"
Vô cùng không tình nguyện mà tự móc tiền túi của mình ra, mua hai bao “Tam Niên".
Cuối cùng còn chế nhạo với Trương Bằng:
- Có muốn con m* nó đi hay không, uất ức chết chúng mày!
Trương Bằng cầm thuốc, cười hihi, lại đổi sắc mặt nịnh hót, rốt cuộc vẫn là do trong nhà tên ngốc này có hẫu thuận.
- Anh Tiểu Bắc đừng vội, chuyện này tôi chắc chắn sẽ làm rõ ràng cho cậu!
Quản Tiểu Bắc lấy tay che đôi mắt, sau đó híp lại nhìn Trương Bằng, biểu tình còn nghẹn khuất hơn so với việc lớp thứ 14 bị bỏ rơi, trong lòng cũng mắng Tề Lỗi với Tài Vĩ một vạn lần.
"Hai thằng chó chết! Tim con m* nó dơ bẩn! Tao con m* nó chọc vào ai đâu chứ? Tại sao lại như thế với tao?"
Mắng trong lòng, ngoài mặt thì thúc giục Trương Bằng:
- Động tác nhanh lên, tối nay động thủ luôn đi!
Được thôi, Trương Bằng đương nhiên không biết Quản Đại công tử có tâm trạng như thế nào.
Chỉ biết rằng, phải nhặt mặt mũi trở về, nếu không sau này, hắn ta sẽ không còn cách nào lăn lộn trên cái đất này nữa.
Kỳ thật chuyện này, muốn trả thù thì rất đơn giản, việc khó chính là làm sao để lấy lại mặt mũi kìa.
Nếu chỉ là vì trả thù, gọi thêm ít người đến, mai phục ở trên đường, lúc bọn kia tan học, đá cho một vài vố, thế là xong, rất đơn giản.
Nhưng mà, hắn ta lại bị đá ra Nhị Trung như một con chó đó!
Dù sao Trương Bằng hắn ta cũng có danh dự cùng uy tín, lần mất mặt này lớn như thế, nếu như không quang minh chính đại đi nhặt mặt mũi về, vậy thì còn uy tín ở chỗ nào nữa.
Mà cái tên ngốc Quản Tiểu Bắc kia, được xem như đã giao cho hắn ta một cái bàn đạp:
Dãy lầu chính bên Nhị Trung bỏ mặc cái lớp học nằm đơn côi ở dãy lầu phía tây…
Có khúc mắc gì cùng Tài Vĩ…
Lớp thứ 14 chỉ có mười mấy đứa dám ra tay động thủ.
Đủ loại tin tức khiến cho sự tự tin của Trương Bằng bùng nổ, yên tâm hơn không ít.
Cũng quyết tâm phải đổ máu trả thù!
Tiết hai môn tự học buổi tối vừa tan, Trương Bằng dẫn theo gần hai mươi mấy tên nhóc trường nghề, trèo ra khỏi vách tường phía nam của trường nghề.
Được thôi, đó cũng là vách tường phía bắc của Nhị Trung.
Lúc này có thể nói là đã chuẩn bị đầy đủ.