Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Cuối cùng, khi tiếng chuông của một tiết tự học vang lên, từng tốp học sinh ùa ra sân thể dục như kiến vỡ tổ, lần lượt chạy về lớp.
Đám người của Trương Bằng cuối cùng cũng trở nên bắt mắt, đi thẳng đến lớp thứ 14.
Hơn nữa, Trương Bằng còn để lại một người ở lầu chính để quan sát, lỡ như có người ở lầu chính đánh tới, bọn họ còn có thể lập tức bỏ chạy.
Hơn nữa, Trương Bằng coi như vẫn còn tỉnh táo, lần này đến nhặt lại mặt mũi, không phải thật sự muốn giải quyết riêng tư với một cá nhân nào, cho nên còn lưu tâm một chút, không cầm theo côn bổng các thứ.
Cho dù lầu chính có người đánh ra, cũng không đến mức không thể khống chế.
Nói trắng ra là, lưu manh trong trường học không giống với loại người đã lăn lộn trong xã hội như đám Nhị Bảo, bọn chúng vẫn còn điều cố kỵ.
Mà lớp thứ 14 lúc này.
Bởi vì chỉ có chuông dự bị, cả lớp còn chưa vào hết, một bộ phận nhỏ người trong lớp làm theo thời khóa biểu của Tề Lỗi, lấy bài tập ra làm. Nhưng đại đa số, nếu không phải đang nằm bò ra bàn ngủ rất ngon thì chính là tụm ba tụm bảy nói chuyện phiếm với nhau.
Đúng thế, Tề lỗi cũng được, giáo viên cũng thế, cho dù có lôi kéo thế nào, nhưng một khi cảm giác mới mẻ đã qua thì cái khí thế ban đầu cũng chẳng còn nữa, bây giờ thật sự quay về trạng thái chăn dê.
Thậm chí Phương Băng còn sảng khoái bày ra bộ bài Poker để chơi với bọn Vương Đông, Lưu Lâm.
Đổng Vĩ Thành và Hách Đồng, Kỳ Tuyết Phong đang đứng đá đá vách cửa, khoác lác với nhau, còn chưa định đi vào.
Xa xa nhìn thấy bóng dáng của một đám người đang xông đến phía tây trường học, còn tưởng rằng là mấy con mọt sách lớp số 1 đang đi mua quà vặt.
Đám người tiến tới gần, khi phát hiện không phải lớp số 1 thì cũng đã muộn!
Mà Trương Bằng liếc mắt một cái liền nhận ra Kỳ Tuyết Phong, còn có Đổng Vĩ Thành. Hai thằng này ngày đó cũng xem như là hung mãnh ngút trời, có hóa thành tro thì hắn ta cũng có thể nhận ra.
Không nói hai lời, chạy lấy đà, phi như bay đến.
Đổng Vĩ Thành không biết chuyện gì đang xảy ra, trực tiếp bị gạt ngã lăn ra đất. La lên một tiếng “má ơi”, vừa đang định bò dậy, đã bị một đám người vây lấy, chỉ có thể giơ tay ôm đầu cuộn tròn ở góc tường.
Ngay sau đó, Kỳ Tuyết Phong cùng Hách Đồng không chút phòng bị, đột nhiên cũng bị trúng chiêu, ba người lần lượt ngã lăn xuống đất.
Lớp thứ 14 trong nháy mắt loạn thành một đống hỗn độn, tiếng la mắng vang vọng một mảnh trời.
Trương Bằng càng thêm hưng phấn, rống to vào trong phòng học:
- Ngày đó có những đứa nào!? Lăn hết ra đây cho tao!
Nếu đổi lại là những lớp bình thường, đã sớm đứng sững ngây ngốc, bị khí thế uy lực của Trương Bằng lấn át hơn phân nửa khí thế chiến đấu.
Nhưng Trương Bằng không biết đó thôi, lớp này là con m* nó lớp của đám trâu bò! Là lớp của một đám điên!!
Vương Đông cách một cánh cửa sổ vừa thấy người đến là Trương Bằng, tròng mắt co rụt lại, ném bài sang một bên, bật nhảy lên bàn.
Cậu ta ngồi ở góc trong cùng của lớp, muốn đi từ chỗ cậu ta đến cửa lớp thì nhảy lên bàn là cách nhanh nhất.
Phản ứng của Phương Băng cũng được coi như là nhanh, kêu “ngao ngao” hướng ra ngoài.
Nhưng bị Tưởng Hải Dương kéo lại, một tay chỉ về cửa sổ ở phía sau:
- Đến lầu chính gọi người!
Phương Băng ngẩn người, lập tức hiểu ra! Nhảy qua dãy bàn, co chân lên chạy.
Chạy xuyên qua rừng cây nhỏ, phát hiện dường như có người, lại còn có không ít, đến tận mười mấy tên.
Tuy nhiên, Phương Băng cũng không có thời gian để suy nghĩ quá nhiều, xông vào dãy lầu chính như điên.
Từ khu tây trường học đến dãy lầu chính dài hơn hai trăm mét, đây tuyệt đối là kỷ lục chạy hai trăm mét nhanh nhất của Phương Băng.
Vừa vào lầu chính, thở hổn hển ở lầu một, sau đó lấy lại hơi, rống to:
- Ở khu tây có người náo loạn trường học, có ai không, đến giúp với!!!
“Ong” một tiếng, mấy lớp ở khu chính đều trở nên xáo động.
Có người đưa mắt nhìn ra, vừa thấy người ở bên ngoài là Phương Băng lớp thứ 14, không khỏi ngẩn ra, vẫn hỏi thêm một cậu:
- Có chuyện gì?
Phương Băng tức giận nói:
- Hỏi cái gì nữa mà hỏi? Đánh nhau rồi kia kìa!
Tuy nhiên, người ở dãy lầu chính lại đưa mắt nhìn nhau, không, một, ai, nhúc, nhích!
Ở bên kia.
Lư Tiểu Soái, Trương Tân Vũ, Phó Giang, Ngô Ninh, Lưu Lâm.
Tất cả nam sinh lớp thứ 14 đều phản xạ có điều kiện, chạy ra bên ngoài phòng học, đến đứa nhỏ thành thật là Tài Chính đều kêu to “oa oa” đi theo bên cạnh Phó Giang.
Đúng là lớp thứ 14 kém thì có kém thật nhưng lại được Tề Điều Giáo huấn huyện, không có ưu điểm gì khác, chỉ có mỗi đồng lòng với nhau.
Huống chi, đều đã uất nghẹn bữa giờ, Trương Bằng xem như là đã đâm đầu vào họng súng.
Hiện trường hoàn toàn rối loạn.
Đám người kia của Trương Bằng một mặt tẩn cho tên xui xẻo Đổng Vĩ Thành nát bét thành trứng gà, một mặt canh ở trước cửa lớp thứ 14, không cho ai ra ngoài.
Được thôi, kỳ thật Trương Bằng không phải sắp xếp như thế. Mang nhiều người đến, bắt con m* nó mấy đứa hôm trước có liên quan xếp thành một hàng, ông đây vả miệng từng đứa là xong!
Nhưng đâu nào hay biết!
Đ** con m* nó chứ, thằng khốn Quản Tiểu Bắc! Không phải nói chỉ có mười mấy người sao? Đây con m* nó là mười mấy người đó hả?
Đây con m* nó, cả một lớp đều lộ mặt luôn rồi!!
Có một tên tính một tên, đều “oai oái” xông ra ngoài, không quan tâm đến cái quái gì hết, hệt như mấy đứa trong trại tâm thần.
Càng quá đáng hơn chính là, mẹ* nó chẳng riêng gì nam sinh, Dương Hiểu đến góc vệ sinh lớp vác cây lau nhà lên, đứng trước tất cả đám nữ sinh cùng với Từ Tiểu Thiến.
Trình Nhạc Nhạc cầm lấy hộp bút sắt của Lưu Lâm, ngắm về phía cửa sổ, không biết chừng nào thì sẽ ném ra.
Mà Triệu Tuyết Đồng vừa thấy Kỳ Tuyết Phong bị đánh ở bên ngoài liền thét chói tai, vang vọng cả một phòng, tay không xông ra ngoài cùng đám nam sinh.
Con m* nó chứ!!
Trương Bằng liền cảm thấy kỳ quái, đây là cái lớp quái quỷ gì thế này? Ở trường nghề cũng chưa từng thấy lớp này hoang dã như thế!
Chỉ có thể thay đổi kế hoạch, để người chặn ở cửa, kiểu gì cũng không thể để lọt một người ra ngoài.
Nếu để xổng người ra ngoài, khả năng bọn họ sẽ bị người ta chôn sống.
Còn việc xếp hàng tát từng đứa? Nghĩ cũng không dám nghĩ đến nữa, có thể toàn thây quay về đã là không tồi rồi.
Thậm chí, tròng mắt của Trương Bằng đã khẽ chuyển.
- Ai cầm đầu tụi bay, ra đây nói một câu, có việc muốn thương lượng!!
- Tề Lỗi là ai? Đi ra đây cho tao!
Hắn ta muốn “đi đường vòng” (tương đương với việc dùng lời ngon tiếng ngọt, chắp nối quan hệ).
Đáng tiếc, không ai phản ứng lại hắn ta!