Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trước mặt Vương Đông tràn ngập kẻ địch, phía sau là anh em lớp thứ 14, đều đồng loạt xông thẳng ra phía trước, hung tợn nói một câu:
- Đều là ông nội mày đấy!
Ba đứa Đổng Vĩ Thành, Kỳ Tuyết Phong bị vây lại dẫm đạp bây giờ cũng nhân cơ hội bò dậy, phản ứng đầu tiên không phải là chạy, mà là kêu “ngao ngao” quay người xông lại.
- Đến đây!! Con m* chúng mày, tới đây!!
Ba người cùng với đám nhóc trong, ngoài phòng học bao vây đám người được Trương Bằng dẫn tới, vài lần bị áp đảo, nhưng vẫn dũng cảm xông tới như cũ.
Hai bên cứ giằng co như thế, hỗn loạn đến hoang đường!
Ngược lại, có một thứ làm người ta yên tâm hơn chút, đó chính là đám người Trương Bằng kia không có ngu ngốc đến nỗi mang theo "hàng" đến Nhị Trung. Mà lớp thứ 14 bên này cũng không rảnh. Nào có thời gian để đi tìm vũ khí phụ trợ?
Vương Đông dùng nắm đấm và bàn chân to của mình, gần như đã áp chế được đám người trường nghề muốn chặn ở cửa kia.
Bọn Tưởng Hải Dương không có cách nào khác, không đi ra phía trước cửa được, cửa sổ ở phía trên cũng bị chặn cứng, chỉ có thể nhảy ra từ cửa sổ phía sau, vòng một vòng lớn, tụ họp lại cùng ba đứa Đổng Vĩ Thành.
Lớp thứ 14 điên cả rồi, Trường Bằng như châm phải ngòi thuốc nổ, nổ banh xác!
Bên phía lớp số 1 chắc chắn không thể không nghe chút động tĩnh gì được, Vương Học Lượng ra nhìn thám thính tình hình, bị dọa cho cúc hoa co rụt, phải rúc cổ về.
Đám người lớp số 1 cũng biết bên lớp thứ 14 đã bắt đầu đánh nhau, hình như còn là người bên ngoài kéo vào gây chuyện, tất cả đều nhìn Vương Học Lương.
- Làm sao đây? Là náo loạn trường học đó!
Nhưng vẫn lại do dự, có nên đi ra hay không…
Cuối cùng, Vương Học Lượng lại yên lặng trở về chỗ ngồi, yên lặng ló nửa đầu ra nhìn thế trận quát mắng cùng hỗn loạn bên ngoài, nửa đầu còn lại tập trung làm bài.
Đám lớp số 1 thấy vậy, như thế là có ý mặc kệ sao? Chỉ xem như không thấy, dù sao lớp thứ 14 cũng không phải đám tốt đẹp gì.
Cứ thế, động tĩnh giằng co bên lớp thứ 14 ước chừng kéo dài đến hai, ba phút. Đám lớp số 1 nghe thấy, nhìn thấy, nhưng chỉ xem như không thấy gì! Không có gì!
Cuối cùng, cục diện cuộc chiến cũng thay đổi, trở nên tốt hơn.
Mấy người Tưởng Hải Dương đi vòng ra cửa sau, chịu không ít mệt nhọc, rốt cuộc cũng cứu được ba người Đổng Vĩ Thành đã chống đỡ hết nổi.
Vương Đông cũng nhân cơ hôi, mặt mũi bầm dập xông đến, bắt đầu phản kích.
Lớp thứ 14 điên rồi! Thật sự điên hết cả rồi!
Rất nhiều người đã không còn lý trí, bắt đầu ra tay tàn ác hơn.
Tương Hải Dương một thân một mình đối đầu với hai tên, trên mặt không lộ ra chút sợ hãi nào.
Bọn Lư Tiểu Soái không thèm quan tâm, căn bản là không thèm né đòn, mày đấm tao một đấm, vậy tao sẽ trả lại mày một đấm.
Tức giận không phải bởi vì phải chịu trận, mà là…
Đã lâu như vậy rồi, động tĩnh lớn như thế.
Vậy mà không có một đứa nào của lớp số 1 mò tới.
Người bên lầu chính kia cũng không, một, ai, tới!
Lòng đám nhóc lớp thứ 14 đều trở nên nguội lạnh!
Cuối cùng, trên sân thể dục có mấy bóng hình xông tới, đi đầu là Phương Băng, phía sau là Lý Vệ Binh cùng vài người trong lớp 10/11.
Chỉ thấy vành mắt Phương Băng ửng hồng, vừa chạy, vừa khóc.
- Đều không tới! Chúng nó đều không tới! Đ** con m* nó chứ, đến náo loạn trường học cũng mặc kệ luôn!
Phương Băng còn thiếu chút là cầu xin bọn người bên dãy lầu chính tới hỗ trợ, nhưng chỉ có Lý Vệ Binh, cùng một vài người trong lớp họ nhìn không nổi nữa mới chạy tới chi viện.
Thấy kết quả như thế, đám lớp thứ 14 rốt cuộc từ bỏ một tia ảo tưởng cuối cùng, cuối cùng cũng nếm được mùi tuyệt vọng cuối cùng kia.
- Con m* nó! Cần chó gì đến chúng nó!
Tròng mắt Vương Đông vương tơ máu, gào về phía Trương Bằng, sau đó xông đến.
- Tới đây! Tất cả tới đây hết đi!! Con m* nó chứ! Ai sợ đứa đấy làm chó!
Trương Bằng:
"…"
Nói thật, hắn ta cảm thấy lớp thứ 14 đã đủ hoang dại rồi, nhưng mà, sự thật ở ngay trước mắt, đám nhóc con này vẫn là con người sao!? Còn hoang dại hơn so với hắn ta tưởng tượng!!
Không muốn sống nữa!
Trương Bằng sợ rồi, có cảm giác đã chọc vào ổ kiến lửa!
Hắn ta đâu biết rằng, lớp thứ 14 không phải là hoang dại, mà là bị nghẹn không thể phát tiết!! Nghẹn muốn nổ tung!
Cuối cùng, Trương Bằng túng quẫn, quay đầu muốn chạy.
Đám người trường nghề thấy hắn ta chạy, trong lòng đã sớm không còn ý chí chiến đấu, liền chạy theo.
- Muốn chạy?
- Muốn chạy là chạy sao?
Trong đầu Vương Đông, Lư Tiểu Soái, Tưởng Hải Dương đều có tính toán, bản năng muốn bắt đầu đuổi theo.
Phía trước chạy, phía sau đuổi, hiện trường càng thêm hỗn loạn, mãi cho đến cổng lớn mới ngừng lại.
Lúc này, tuy rằng người lớp thứ 14 rất chật vật nhưng vẫn đứng trước cổng trường như cũ, giống như chiến thần!
Mà trong rừng cây nhỏ…
Hiệu trưởng lão Đổng, còn có giáo viên chủ nhiệm, dẫn theo bảy, tám giáo viên thể dục, tròng mắt thiếu điếu muốn lòi hết ra ngoài.
- Đám nhóc ngày sao lại hoang dại như thế chứ?
Trăm triệu lần không nghĩ tới, lớp thứ 14 ấy vậy mà có thể thắng!?
Đáng tiếc, mặc dù đám hoang dại lớp thứ 14 này thắng nhưng lại không có chút tâm tình sung sướng nào.
Nhìn cảnh tượng phía trước lầu chính không một bóng người, lớp thứ 14 càng nghẹn khuất.
Các người có việc gì, tụi đây là đám đầu tiên ra mặt!
Bọn đây có việc gì, các người liền xem như không nhìn thấy?
Xem thường bọn đây thế sao!?
Bọn đây đã trêu chọc gì đến các người sao?
Bọn đây chỉ học hành không tốt hơn các người một chút, thì sao chứ?
Thì, sao, chứ!?
Một đám ủ rũ cụp đuôi trở về, giống như đã đánh mất linh hồn bé nhỏ của chính mình.
Xa xa, chỉ có các bạn nữ lớp thứ 14 nghênh đón bọn họ, dẫn đầu là Từ Thiến, Dương Hiểu cùng Trình Nhạc Nhạc.
Lúc này, cũng chỉ có các cô là hiểu tâm trạng của đám nam sinh nhất.
Mọi người đều đứng ở cửa, không tiến vào phòng học, lại chẳng nói tiếng nào.
Vương Đông đặt mông ngồi bệt xuống đất, ngưỡng mặt lên, nằm xuống. Có nữ sinh vội vàng lấu khăn giấy ra, giúp cậu ta lau dòng máu đỏ sậm ở khóe miệng và mũi.
Vương Đông muốn tự mình làm, tự cầm lấy khăn giấy, nữ sinh kia lại không cho, hốc mắt đỏ rực:
- Không sao chứ, nếu không thì chúng ta đến phòng y tế đi?
“Lạch cạch” một tiếng, cánh tay đang giơ lên của Vương Đông buông xuống, nhìn thẳng lên trời, ngây ngô lắc đầu.
Phương Băng giận đến phát khóc, dựa vào góc tường bụm mặt.
Trận đánh này thật đã ghiền! Nhưng mà. Trong lòng lại đau!
Mấy lời mắng chửi người ta cũng không nói ra được.
Đổng Vĩ Thành xoa khóe mắt, bật cười!
Cười khổ, cười rất khổ!!!
Tất cả nam sinh trong lớp, đứa ngã, đứa nằm vật lên sàn trước cửa lớp thứ 14, giống như một đám nghé con lạc mẹ.
Phẫn nộ, nhưng lại bất lực.