Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đột nhiên…

Dương Hiểu mở nửa con ngươi, đột nhiên trừng lớn, gầm nhẹ với bọn Vương Đông đang nằm trên mặt đất:

- Lên!

- Đều con mẹ nó xông lên cho tôi!! Bà đây trút giận cho các cậu!

Nói xong, Dương Hiểu đột nhiên xoay người, đi thẳng đến lớp số 1 đang an tĩnh như một khu mộ quỷ.

Đứng yên ở trước cửa sổ, cách một cánh cửa, miệt thị nhìn qua lớp số 1, mạnh mẽ cầm lấy cây lau nhà xoay tròn, đập vào.

“Cạch!!”

Tiếng kính đổ vỡ chói tai vang lên, lại xoay tròn lại vỡ!!

Nam sinh lớp thứ 14 ngơ ngẩn đứng nhìn nhau, ngay sau đó, nữ sinh lớp thứ 14 như được Dương Hiểu châm lửa, cũng lũ lượt đi ra.

Sôi nổi xông ra ngoài, đứa thì cầm gạch, đứa thì xách theo chân bàn, nối đuôi nhau, ùa lên.

Trong khoảnh khắc, ba cánh cửa sổ chính diện của lớp số 1, bao gồm cả cửa thủy tinh, không một cái nào còn nguyên vẹn.

Đến Từ Tiểu Thiến còn tức giận mà xách theo nửa viên gạch. Đập “bang bang” hai phát, đập bể một ô cửa kính.

Đối diện với ánh mắt khác lạ của lớp số 1…

Trong mắt Từ Tiểu Thiến tràn đầy thất vọng!!

Lúc này, nữ sinh lớp thứ 14 cũng bảo vệ được chút tôn nghiêm cuối cùng của đám nam sinh!

Mà lớp số 1, không có đứa nào dám hó hé, trong phòng yên tĩnh, ngay cả một tiếng thở ra cũng không có.

Lúc này…

Đoàn người lão Đổng đứng phía xa xa nhìn, cũng không tiến lên ngăn lại.

Chương Nam không biết từ khi nào đã đứng bên người lão Đổng, dọa cho lão Đổng một phen, không nhịn được mà nói:

- Tiểu Chương à, đây không phải là quá liều lĩnh rồi sao?

Từ khi bắt đầu, ông đã không đồng ý Chương Nam làm như thế.

Nói lời thật lòng, lão Đổng có chút đau lòng cho đám nhóc này, ở tuổi này, bọn chúng không nên phải chịu đựng những thứ như vậy.

Ông không biết Chương Nam muốn làm gì, nhưng mà, làm như thế, chẳng phải là đang khoanh tay đứng nhìn sao!? Quá vô nhân đạo!

Đối với lời này, Chương Nam cũng chỉ nhíu chặt mày lắc đầu, không nói điều gì.

Đây không phải là chủ ý của bà, mà là của Tề Lỗi.

Như Tề Lỗi mong muốn, lớp thứ 14 đã bị áp bức đến tận đáy vực.

Nhưng mà, Tề Lỗi có hai câu đã đả động được Chương Nam, cậu nói: "Cần có một liều thuốc mạnh."

Cậu còn nói.

"Đối với đa số thiếu niên ở tuổi này, động lực tốt nhất không phải xuất phát từ ý thức tự giác chăm chỉ, mà là khoái cảm được báo thù."

Cho nên, rất nhiều người không làm được đến giới hạn cực đại của bản thân, tự hạn chế mình, nhưng cũng có rất người có thể vì trút giận mà liều mạng.

Chương Nam không biết, rốt cuộc Tề Lỗi có thể hóa oán giận thành động lực được hay không.

….

Vào lúc trong lòng Chương Nam đang tràn đầy sự lo lắng, nam nữ sinh lớp thứ 14 đi vào lại phòng học.

Không có ai mở miệng nói chuyện, mọi người đều lẳng lặng ngồi xuống như thế, trong đầu ấm ức, trái tim đau đớn.

Từ Tiểu Thiến ở bàn dưới, nhẹ nhàng kéo góc áo của Tề Lỗi, dùng ánh mắt an ủi cậu.

Bởi vì giờ phút này, Tề Lỗi đang run.

Đây là lời thật lòng, chuyện đêm nay là do Tề Lỗi thúc đẩy, nhưng mọi việc lại không quá giống như những gì cậu tưởng tượng.

Cậu đã đi xin Tài Vĩ, để Tài Vĩ sai Quản Tiểu Bắc đi chọc giận Vương Đông, lại để Quản Tiểu Bắc đi câu dẫn Trương Bằng tới.

Những việc này đều do một tay Tề Lỗi mà ra!

Nhưng mà, chuyện xảy ra phía sau lại không giống như cậu tưởng tượng.

Cậu cảm thấy, cho dù không thích lớp thứ 14 đến đâu, gặp náo loạn trường học, thì bên kia cũng sẽ không đến mức khoanh tay đứng nhìn.

Cho nên, cậu còn cho Tài Vĩ sắp xếp một nhiệm vụ, chính là lúc Phương Băng thật sự đến gọi người, Tài Vĩ phải hóa thân thành một tên ác nhân, ngăn tất cả các đường tiếp viện.

Đúng thế, lần này người hy sinh lớn nhất không phải là Quản Tiểu Bắc, mà là Viagra. Đánh đổi thanh danh cùng với nguy cơ bị bêu rếu, giúp Tề Lỗi một ải.

Không vì sao cả, chỉ vì cậu chịu mở miệng cầu xin người ta.

Đây là lần đầu tiên Tề Lỗi cầu xin người khác, người cậu cầu xin lại là Tài Vĩ.

Nhưng mà, ai cũng không ngờ tới, căn bản không cần đến Viagra, đám người bên dãy lầu chính kia thật sự đã vứt bỏ lớp thứ 14.

Điều này khiến cho Tề Lỗi vô cùng phẫn nộ, phẫn nộ đến cực điểm!

“Phù”

Tề Lỗi thở hắt ra một hơi thật dài, đột nhiên phá vỡ sự yên tĩnh, cũng thu hút được ánh mắt của tất cả mọi người.

Tề Lỗi muốn nói chút gì đó, cũng nên nói gì đó.

Trước đây cậu cho rằng thời cơ chưa tới, mà bây giờ.

Kệ con m* nó kế hoạch, quản gì thời cơ đã đến hay chưa, cậu phải nói chút gì đó.

- Tôi không muối làm cá ướp muối, nhưng người khác đã xem tôi là cá ướp muốn.

- Tôi không muốn làm cặn bã, nhưng người khác lại xem tôi là cặn bã.

- Tôi muốn được mọi người công nhận. Đáng tiếc là, bọn họ lại không cho tôi cơ hội đó.

- Vậy thì lật bàn đi!

Tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn lại, nhiệt huyết dần dần dâng lên.

Phương Băng trừng mắt:

- Có ý gì vậy?

Chỉ thấy Tề Lỗi đứng lên, quét mắt nhìn cả lớp:

- Chúng ta là anh em, là chị em, là bạn học!!

- Mọi người gọi tôi là đầu đàn của cả lớp, nhưng tôi không thể ra lệnh cho mọi người.

- Tuy nhiên, tôi muốn làm cái gì đó, tôi không thể quản mọi người được

Lông mày của tất cả mọi người đều nhíu chặt:

- Rốt cuộc cậu muốn làm gì?

Chỉ nghe Tề Lỗi gầm nhẹ:

- Tôi muốn cố ý gây sự!

- Tôi muốn vả mặt bọn họ!!

- Tôi muốn tất cả người khinh thường tôi đều phải nằm bò dưới chân nhìn ông đây!

- Tôi không quan tâm hắn ta là ai.

- Tôi cũng không quan tâm hắn ta đắc ý như thế nào.

- Hắn ta cảm thấy học tập tốt thì có thể xem thường tôi sao?

- Tôi đây phải học tập tốt hơn hắn ta!

- Hắn ta cảm thấy mình cao cấp hơn lớp thứ 14 sao, trời sinh cao ngạo!?

- Tôi đây liền dẫm những thứ có thể khiến hắn ta cảm thấy kiêu ngạo xuống đất!!

- Ông đây muốn đứng hạng nhất trong các kỳ thi!

- Ông đây muốn bọn họ cho dù có nhắm hai mắt cũng nghĩ ngay đến khuôn mặt đắc ý của ông đây!

"…"

"…"

"…"

Tất cả mọi người đều nhìn Tề Lỗi, không ai xem cậu là đang mạnh miệng, khoác lác cả.

Bởi vì mọi người thấy được sự quyết tuyệt trong ánh mắt của Tề Lỗi.

Tất cả mọi người đều đang trầm mắc.

Không có nhiệt huyết sôi trào đáp lại.

Càng không có lời thề nguyện cố gắng,

Chẳng qua là…

Trong mắt mọi người đã lóe lên một tia sáng, ánh mắt trở nên sắc bén.