Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Ngô Ninh cúi đầu, mắt không có tiêu cự, đột nhiên lẩm bẩm hát lên một câu:
[Rốt cuộc cuộc sống trải đầy hoa tươi kia đang ở nơi nào?]
Giọng hát không lớn, nhưng lại truyền đến lỗ tai của tất cả mọi người.
[Nếu nó thật sự tồn tại, vậy thì ta chắc chắn sẽ đi.]
Sẽ đi chứ? Mọi người đều suy nghĩ.
[Tôi muốn đứng sừng sững trên ngọn núi cao của nơi đó.]
[Không thèm quan tâm nó có phải vách núi cheo leo hay không...]
[Mặc kệ nó có phải là vách núi cheo leo hay không!!]
Phương Băng, Vương Đông không tự giác mà bắt đầu ngâm nga theo bài Vách núi cheo leo!
Sau đó, lại như một đốm lửa thiêu rụi thảo nguyên, lây truyền qua cổ họng của mỗi người.
Tiếng ca trầm thấp bắt đầu khuếch tán.
[Cố gắng tồn tại, cố gắng yêu, dù cho máu chảy đầu rơi!
[Không mong làm hài lòng bất cứ kẻ nào, chỉ cần không làm bản thân thất vọng.]
[Từ trước tới nay tôi chưa từng chọn từ bỏ hy vọng.]
[Cho dù những tháng ngày xám xịt như tro tàn.]
Lớp thứ 14 không còn lí nhí trong miệng, mở giọng hát vang. Tiếng ca bắt đầu truyền ra bên ngoài phòng học. Truyền lên cả bầu trời đêm.
Cho dù là những tháng ngày xám xịt như tro tàn!!
Chính, là, bây, giờ, đó!
Không có gì có thể xám xịt hơn lớp thứ 14 vào thời điểm này.
Bọn họ đã không còn đường lui.
[Có lẽ tôi không có thiên phú…]
Phương Băng ngửa đầu nhắm mắt, tận tình ca hát.
Đúng thế! Tôi không có thiên phú!!!
[Nhưng tôi có giấc mơ trong sáng!!]
[Tôi sẽ dùng cả đời này để chứng minh!!!]
Nước mắt ở vành mắt Đổng Thành Vĩ long tròng, là ủy khuất, cũng là cảm động.
Giờ khắc này, cậu ta đã hiểu được bài hát này thêm phần nào.
[Có lẽ tay tôi ngốc nghếch hơn đôi chân!]
Vương Đông nghiến răng nghiến lợi, tôi ngốc đấy, thì sao nào!?
[Nhưng tôi nguyện không ngừng tìm kiếm…]
Tài Chính cũng không, không biết khóc vì cái gì.
Có lẽ là sống dưới ánh hào quang của Tài Vĩ đã lâu, Tài Chính không muốn lại thành thật sống yên ổn như thế, không muốn lại tiếp tục hồ đồ như thế!!
[Trả giá bằng tất cả thanh xuân, không chút tiếc nuối!!]
Muốn hay không muốn.
Cũng đi theo đầu đàn của lớp.
Có muốn hay không?
Muốn hay không!?
Muốn hay không!!!
Liều mạng!!
[Chạy về phía trước!!!]
[Đón những ánh mắt lạnh lùng cùng cười nhạo!!!]
Lớp thứ 14 lúc này chợt bùng nổ!!
Cho dù là nam sinh hay là nữ sinh, đều liều mạng gào rống.
Tất cả mọi ủy khuất. Không cam lòng, phẫn nộ!! Cùng cả oán hận!
Đi theo tiếng gào thét tê liệt tâm can, đâm thủng qua bầu trời đêm, quanh quẩn ở vườn trường Nhị Trung.
Đón đôi mắt lạnh lùng cùng cười nhạo!!
Đón đôi mắt lạnh lùng cùng cười nhạo!!
Mọi người đột nhiên hiểu ra.
Những câu từ mà Tề Lỗi hát qua đài phát thanh, toàn trường đều hiểu, chỉ có mỗi mình lớp thứ 14 là mơ màng hồ đồ, chỉ xem thời khắc đó là khoảnh khắc Tề Lỗi ngầu lòi trong thoáng chốc, chỉ xem như đó là khoảnh khắc thoáng qua.
Mà bây giờ.
Bọn họ đã hiểu!!
[Tiếp, tục, chạy!!!]
[Mang theo sự kiêu ngạo của đứa trẻ vừa mới chào đời!!!]
[Sinh mệnh thoáng qua, không kiên trì đến cùng thì sao có thể thấy được?]
[So với việc kéo dài hơi tàn, chi bằng tận tình bùng cháy.]
So với việc kéo dài hơn tàn, chi bằng tận tình bùng cháy!!
Chi bằng tận tình bùng cháy!!!
Bùng cháy!!!
[Vì sự đẹp đẽ trong lòng]
[Không thỏa hiệp cho đến khi về già.]
Cả đám gào thét, vỗ bàn, quăng hết sách vở.
Thân thể cong thành một con tôm, hận không thể thổi bay phổi ra bên ngoài cơ thể, tống khứ những đau khổ và chua xót đi ra ngoài.
Dường như mỗi người đều đã có quyết định, không thỏa hiệp, không qua loa mà kéo dài hơi tàn!!
Tề Lỗi cũng gào thét, cũng xướng ca.
Đột nhiên đứng dậy, trong tiếng ca, cầm lấy đồ lau bảng, hung hăng lau hết những mẩu tin đã quá hạn trên tất cả các tấm bảng trong phòng học.
Trong một mảnh hỗn độn, múa bút vút xuống một đoạn.
Đám cặn bã của lớp thứ 14, xoay người vừa gầm rú, vừa nhìn.
Thà khinh người tóc bạc.
Chớ khinh thiếu niên nghèo!
Cuối cùng sẽ có ngày hóa rồng, thành phượng,
Không tin một đời khố rách áo ôm!
Không tin không thể quay đầu lại!!!
Ba mươi năm Hà Tây, ba mươi năm Hà Đông!!
Lúc này Chương Nam cùng lão Đổng đứng trong bóng đêm ngoài cửa sổ, nhìn dòng chữ to được viết uốn lượn kia, còn có một đám nhóc lớp thứ 14 đang kêu gào tê tâm liệt phế.
Chương Nam cười.
Lão Đổng cũng cười.
Cái lớp này sống rồi!
Bên phía lớp số 1 đã không còn người nào quan tâm đến việc học, gió tháng chín mát lạnh thổi vào phòng học, nghe tiếng kêu gào như điên của lớp bên cạnh.
Ai cũng không biết, đám cặn bã kia đến cùng muốn làm gì.
Lại càng không biết, rốt cuộc thì đám cặn bã kia có thể làm ra được những gì.
Ha ha…
Ai có thể biết được, đám điên kia, có thể làm ra được chuyện gì đâu chứ?
---
Thời tiết tháng chín đã ngày một lạnh, Đông Bắc đã vào thu, hơn nữa chớp mắt một cái đã hết đầu thu, tiến vào giai đoạn cuối của mùa thu.
Ban đêm lại càng lạnh hơn, phải mặc thêm áo khoác mới có thể ngăn được khí lạnh.
Tề Lỗi cùng Tài Vĩ, Quản Tiểu Bắc ngồi xổm dưới một cột mốc, ở đầu phố phía sau là quầy bán thịt xiên đêm, có cả bếp lò tự nướng, trai trai gái gái lẫn lộn vây quanh Đường Dịch, Ngô Ninh, còn có một đám người Lư Tiểu Soái, Phó Giang.
Trình Nhạc Nhạc khéo léo cầm lấy một xiên, đầu tiên thổi thổi phần được xiên ở trên cùng, sau đó lại đặt một tay kia lên, thân mình hơi khom về phía trước, rồi cắn xuống một miếng, ăn hết hơn phân nửa cây xiên, khiến cho khoé miệng dính đầy dầu.
Ngô Ninh ngồi nhìn, khóe miệng co giật lên:
- Có ai từng nói với cậu, cậu có chút phân liệt chưa?
Mẹ* nó, ngày thường giả vờ thục nữ cuối cùng bị cái mồm thối này đánh trở về nguyên dạng.
Trình Nhạc Nhạc:
- Lăn đi! Tớ đang vui!
Từ Tiểu Thiến đưa cho Tề Lỗi một cây xiên vừa mới nướng xong, để Tề Lỗi chia cho Tài Vĩ và Quản Tiểu Bắc.
Chia đến chỗ của Quản Tiểu Bắc, Tề Lỗi cố ý còn thêm một câu:
- Lần này cảm ơn cậu!
- Haizz!
Quản Tiểu Bắc trượng nghĩa nhếch khóe miệng, lại động vào chỗ đau trên khóe miệng, hơi hơi nhe răng.
Người Đông Bắc vô cùng trượng nghĩa, hơn nữa cái kiểu trượng nghĩa này cùng với sự dũng cảm đã ăn sâu vào xương cốt.
Cho nên, rất dễ chịu thiệt thòi, cũng rất dễ chịu phải đòn hiểm của xã hội.
Chịu nhiều khổ sở, cũng ngoan ngoãn học tập, khôn khéo hơn nhiều. Tuy rằng vẫn lớn giọng như cũ, nói ba hoa chích chòe lung tung, nhưng mà trong thâm tâm có còn là thiếu niên như cũ không, không ai biết được.
Hơn nữa, phần lớn thiếu niên Đông Bắc nhận được bài học đầu tiên, đều là bởi vì mượn tiền.
Bọn nhóc chơi đùa với nhau, mượn chút tiền gì đó, cũng không được xem là chuyện gì lớn.
Chỉ là, vay tiền thì dễ, trả tiền lại là một câu chuyện khác. Đa số mấy đứa nhỏ ngốc nghếch đều trải qua nỗi đau như thế.