Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nhưng mà, Quản Tiểu Bắc lại không giống thế, bài học đầu tiên mà cậu ta được nhận chính là bị con m* nó hai thằng cha nội ngồi bên cạnh cậu ta bây giờ đem tặng cho người ta đánh.
Giờ phút này, anh Bắc cũng đã trưởng thành, còn hiểu rõ nhiều đạo lý hơn so với một đứa nhận được bài học vì đi mượn tiền người khác.
Đó chính là, loại người dơ bẩn như Viagra và Đầu Đá, hoặc là mày tránh xa ra một chút, hoặc là kết thành anh em, ngàn vạn lần không được kết thù chuốc oán!
Tài Vĩ khoác áo kín lại, cắn từng miếng xiên que, hoàn toàn không có ý giữ hình tượng.
Ánh mắt thâm thúy nhìn chằm chằm bầu trời đêm, đột nhiên nói một câu:
- Có dùng được không?
Đối với câu hỏi bất chợt của cậu ta, Tề Lỗi liếc mắt nhìn:
- Chắc là được thôi…
Thở dài, hiếm khi thâm thúy nói với Viagra một câu:
- Tôi tin tưởng bọn họ.
Tài Vĩ:
- Tôi cảm thấy vô dụng.
Tề Lỗi:
- Đúng thế, anh cảm thấy vô dụng!
"…"
Tại sao cùng là một câu nói nhưng lại mang hai ý nghĩa khác nhau cơ chứ?
Tài Vĩ cạn lời:
- Giả vờ! Cứ tiếp tục giả vờ giả vịt đi! Không có người ngoài, nói cho tôi nghe thử xem, chắc chắn cậu còn có hậu chiêu.
Tề Lỗi:
- Có hậu chiêu cái rắm? Không có, thật sự không có.
- Vậy cậu lấy đâu ra niềm tin như thế?
Tề Lỗi nhíu mày, quyết định dạy cho Viagra một khóa học. Được thôi, là lại lừa dối Viagra thêm một lần nữa.
Đột nhiên dùng cái xiên bằng sắt gõ “bang bang” vào cột mốc bên đường:
- Đây là cái gì?
Tài Vĩ:
- Là cái cột đó!
- Tôi hỏi là trên cột viết cái gì kìa?
Lúc này đầu Tài Vĩ còn không thèm ngẩng lên:
- Đường Á Thần!
- Vậy anh có biết tại sao con đường này được sinh ra không?
Tài Vĩ cũng không biết phải nói gì:
- Tưởng nhớ liệt sĩ Uông Á Thần chứ gì!
Ở Thượng Bắc, ai cũng biết đây là chỗ nào, càng biết cái tên này đại diện cho điều gì.
Uông Á Thần là tướng lĩnh thời kháng chiến chống Nhật ở Đông Bắc, cuối cùng hy sinh ở Thượng Bắc. Cho nên, sau khi giải phóng, Thượng Bắc đặt tên cho tuyến đường chính trong nội thành là tên của vị liệt sĩ này, đường Á Thần, cốt là để tưởng nhớ.
- Điều này thì có liên quan gì đến lớp thứ 14 chứ?
- Có!
- Có liên quan gì?
- Tự mình nghĩ đi!
"…"
Qua một hồi lâu, Tề Lỗi mới mở miệng:
- Anh có biết, những chiến sĩ kháng Nhật năm đó đều không lớn hơn tôi và anh là bao.
Tài Vĩ:
- Vậy thì sao?
Tề Lỗi:
- Bọn họ không có tiếp viện, không nhìn thấy hy vọng, ở cái nơi bị gọi là nước Mãn Châu, bị chính phủ vứt bỏ như cô nhi. Ngoại trừ tướng lĩnh, những chiến sĩ bình thường kia thậm chí còn không biết bọn họ đánh nhau là vì ai, phải đánh bao lâu.
- Trong cảnh tuyệt vọng như thế, bọn họ kiên trì mười bốn năm.
- Lần lượt bị vây bắt, lần lượt bị đánh tan, từ tướng lĩnh đến binh lính, hầu như không một ai có thể nhìn thấy ngày giành được thắng lợi.
- Anh có biết tại sao không?
Tề Lỗi đặt câu hỏi khiến cho Tài Vĩ rơi vào trầm tư, nhưng Quản Tiểu Bắc ở bên cạnh lại trừng con ngươi:
- Không bởi vì sao cả, chỉ vì đã làm xong thôi!
Tài Vĩ lại lắc đầu, nhìn Tề Lỗi:
- Cậu muốn nói là, con người khi bị dồn đến tuyệt cảnh sẽ càng có lòng tin mạnh mẽ hơn sao? Lớp thứ 14 bây giờ chính là tình cảnh này sao?
Tề Lỗi trừng lại cậu ta một cái, không sai, nhưng chưa được đầy đủ lắm.
Chế nhạo một câu:
- Anh còn không hiểu biết bằng Quản Tiểu Bắc.
Tài Vĩ:
"…"
Lời này có phải là quá đả thương người khác rồi không?
Tề Lỗi lại nói:
- Bởi vì chúng ta là hậu thế của thời kỳ Sấm Quan Đông!
(*Sấm Quan Đông (Vượt qua Quan Đông) là thời kỳ kháng chiến chống Nhật của Trung Quốc.)
- Bắt đầu từ thời lão tổ tông, đã là một đám không chịu khuất phục, cam chịu đầu hàng số phận! Thà rằng khó có thể rời xa quê hương chốn cũ, cũng muốn dìu già dắt trẻ mà đi đến một nơi tốt đẹp hơn.
Đừng thấy hầu hết người Đông Bắc đến giờ ba đời đều chung sống với nhau, người Sơn Đông, người Hà Bắc, người Hà Nam, người Sơn Tây,…
Nhưng vạch rõ ngọn ngành, trong xương cốt đều là một loại người.
Đây cũng là lý do vì sao ba tỉnh Đông Bắc đến giờ vẫn chưa phân nhà, là do tính tình vốn có của người Đông Bắc, càng là định mệnh của người Đông Bắc.
Hơn trăm năm trước, thế hệ thời ông nội của ông nội không thể sống nổi nữa, vượt qua Quan Đông.
Hơn trăm năm sau, Đông Bắc bắt đầu xuống dốc, thế hệ này của Tề Lỗi lại bắt đầu đổ bộ về phương nam.
Đúng như lời Quản Tiểu Bắc nói, chỉ vì đã làm xong rồi!
Cho nên, không riêng gì sự bất phục của lớp thứ 14, tính tình người Đông Bắc ai nấy đều thế cả.
Có lẽ có người không thể kéo dậy được, nhưng số đông người không chịu nhận thua, Tề Lỗi tin rằng người không chịu thua trong lớp thứ 14 chiếm số đông.
Còn về những người không thể kéo dậy được, cũng không muốn đứng dậy, bố Đường nói rất đúng, nhân sinh tàn khốc như thế, Thượng Đế cũng không thể cứu vớt được tất cả mọi người, phải cho phép có người không giống con.
Giống như chú bán xiên que này vậy.
Nói với ông ấy vài lần, cho ít cay, cho ít cay, kết quả vẫn cay xé lưỡi, khiến cả đám không ngừng suýt xoa.
Mọi người vừa nói ông ấy một câu, ông ấy liền trừng mắt nhìn mọi người:
- Vậy thì đã làm sao! Xiên que nhà chúng tôi phải cay mới ngon, không cay thì còn gì là hương vị đặc sắc nữa?
Cũng chính là loại người ngoan cố.
Tài Vĩ lại để cho Tề Lỗi dạy mình một bài học mới, nhưng tính tình lại không xấu xa làm mình làm mẩy như trước, híp mắt nhìn Tề Lỗi:
- Cậu thật sự không chuẩn bị gì cho sau này sao? Sao tôi lại có chút không thể tin thế này?
- Ha ha.
Tề Lỗi cười ngượng một tiếng, đột nhiên ném cái xiên sắt qua một bên, đứng lên.
Hô một tiếng với bóng dáng của một người ở phố đối diện:
- Trương Bằng!
…
Sáng sớm ngày hôm sau, Phương Băng vẫn đến sớm nhất để mở cửa lớp như mọi ngày.
Kết quả, vừa đi đến cửa, cả người liền ngây ngẩn.
Chỉ thấy tấm biển lớp trước cửa, [Lớp 10/14] đã bị người nào đó dùng bút lông sửa lại, thành ---- Lớp cặn bã!!
Mà trên bức tường trắng ở bên cửa cạnh phòng học cũng bị nước mực viết to ba chữ này.
Nếu là trước đây, cậu ta chắc chắn sẽ giận điên lên được, nhưng mà hôm nay…
Phương Băng ngơ ngác nhìn biển lớp hồi lâu, cuối cùng yên lặng mà đi vào phòng học, ngẩng đầu nhìn thoáng qua mấy chữ to to được viếc trên chiếc bảng báo tường ở phía sau.
Sau đó lấy ra một cái lót chân bàn, cẩn thận, chậm rãi lau sạch biển lớp.
Lúc này, lần lượt có học sinh đến lớp.
Mấy đứa khối 7 và lớp số 1 nhìn thấy biển lớp của lớp thứ 14, còn có những chữ xấu xí viết nguệch ngoạc trên tường đều âm thầm cười trộm, ở trong mắt Phương Băng, trên khuôn mặt của bọn lớp số 1 còn có chút đắc ý.
Đặc biệt là Vương Học Lượng, mặt mày tràn ngập loại khoái cảm vì đã được báo thù.
Phương Băng cắn răng, vẫn như cũ không thèm nói một câu dư thừa, thật ra cậu ta đã đoán được ra đây là tác phẩm của ai.
Chờ mấy đứa lớp thứ 14 tới, Phương Băng gần như đã lau chùi hết tất cả mọi thứ.
Chỉ là dòng chữ viết bằng mực ở trên tường quá khó xóa, đối mặt với đám người Tề Lỗi, Vương Đông vừa tới, Phương Băng cười:
- Giữa trưa đi mua ít sơn đi!
Tề Lỗi lại nói:
- Không có chuyện gì, giữ lại đó đi! Tôi thấy cũng khá tốt mà?
Nói xong, đôi mắt lạnh băng trừng về phía lớp số 1.
Bọn Vương Đông đi sát ở bên cạnh, trước khi đi vào phòng học, cũng dùng đôi mắt lạnh băng nhìn về phía đó.