Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Thể dục giữa giờ thầy chủ nhiệm đứng trên bục, thông báo về việc đánh nhau của lớp thứ 14 tối hôm qua.
Đối với việc xử lý như thế nào, phạt hay không phạt, thì một chữ cũng không nói. Chỉ nói là lớp thứ 14 dùng quỹ lớp bồi thường cho kính bị vỡ của lớp số 1.
Còn đối với việc lớp thứ 14 bị vẽ bậy trước cửa lại chưa từng nhắc đến.
Sau đó mọi người không tiếp tục tập thể dục theo đài nữa. Thầy chủ nhiệm dạy dỗ bọn họ xong thì mang toàn bộ học sinh cấp 2 về đi học.
Toàn bộ học sinh cấp 3 ở lại. Theo từng lớp, bắt đầu chạy vòng quanh sân.
Chạy suốt cả một buổi!
Về phần lý do chạy vòng, lão cần cẩu không nói, nguyên lai câu nói là: "Suốt ngày ngồi ở trong phòng không tốt, giúp các em hoạt động hoạt động."
Một số nữ sinh suýt ngất xỉu được thầy chủ nhiệm và các bạn trong lớp đón về phòng học nhưng lão cần cẩu làm ngơ.
Hơi tàn nhẫn một chút!
Nếu là ngày bình thường, mấy người Phương Băng, Đổng Vĩ Thành nhất định sẽ vui sướng khi người gặp họa, ngoác miệng trào phúng, kéo theo một đợt thù hận.
Chính là hôm nay ai cũng không nói chuyện, chỉ yên lặng mà chạy vội ở trong đội ngũ.
Cho đến khi các lớp quay về. Lại đều yên lặng lấy sách giáo khoa ra, chờ giáo viên tới để học.
Cứ như vậy, lớp thứ 14 phảng phất đã thay đổi sang một lớp khác.
Tuy rằng mấy ngày sau, vẫn sinh động như cũ, như trước không có chuyện gì xảy ra. Tuy nhiên, tất cả đều biết rằng, mọi thứ đã khác trước rất nhiều.
Đôi khi con người là như vậy, làm một việc gì đó nghiêm túc không phải vì họ muốn làm điều đó từ tận đáy lòng mình, mà vì họ bị nhiều yếu tố khác nhau thúc đẩy và phải tiến về phía trước một cách thụ động.
Sau đó ... Từ từ nó trở thành quán tính.
Vương Đông và Phương Băng thực sự không biết tại sao lại học.
Chính là gần nhất, mỗi ngày, bảng giờ giấc của Tề Lỗi đều treo ở một góc của bảng đen. Thứ hai. Thật sự muốn tranh khẩu khí.
Vì vậy, thời điểm đi học ở trong lớp gần như không ngủ.
Mỗi ngày đều hoàn thành bài tập về nhà đúng hạn, đi học đều ngồi yên nghe giảng. Càng ngày có càng nhiều môn trở nên dễ hiểu, học tập không còn thống khổ như trước, thỉnh thoảng còn có thể tìm thấy khoái cảm khi giải quyết đề một cách dễ dàng.
Ngày 26 và 27 tháng 9 là ngày thi hàng tháng.
Lớp thứ 14 tuy không được xếp vào bảng tổng nhưng cũng tham gia thi.
Ngày 28 là hội diễn hợp xướng.
Cô Dương đang đấu tranh để xử lý trường trung học Thực nghiệm, chiếm vị trí đầu tiên. Quả nhiên trời không theo ý người, Nhị trung như cũ vẫn là vạn năm lão nhị, thất bại.
Chỉ có thể nói rằng, đôi khi làm việc chăm chỉ chưa chắc đã được đền đáp. Thực tế còn tàn nhẫn hơn bất cứ điều gì khác.
Vào ngày 30, kết quả kiểm tra hàng tháng được đưa ra.
Trừ lớp thứ 14, tổng điểm của lớp thứ 7 đứng cuối bảng, chính là lớp mà Đường Dịch đang học.
Sau đó lại nghe Đường Dịch nói rằng "Túy Quyền" lớp cậu (biệt danh của thầy chủ nhiệm lớp cậu ta) lần này thực sự đánh rất nhiều người, suýt chút nữa đã thu thập cả Đường Dịch.
May mắn thay, lần này cậu ta làm khá tốt, đứng thứ 43 toàn lớp, còn tổng thì thứ 21 từ dưới lên.
Đối với vấn đề này, Tề Lỗi và Ngô Ninh không biết nên nói gì với cậu ta.
Bởi vì căn bản không thể nói chuyện cùng nhau.
Tổng 9 môn, 1080 điểm, Ngô Ninh đạt 791 điểm, mà Tề Lỗi là 989 điểm.
Một người đứng thứ 6 lớp, một người đứng thứ 2.
Đây là kết quả sau khi bọn họ tự cộng điểm của từng môn học.
Giáo viên chỉ chấm bài và đưa ra lời phê, chứ không thống kê tổng điểm. Nên không ai biết rốt cuộc chính mình xếp thứ mấy.
Bảng xếp hạng này là kết quả của một số người biết điểm bản thân không tồi nên đã tập hợp lại và tự xếp hạng.
Mà Đường Dịch, người xếp thứ hơn bốn mươi ở lớp thứ 7 có tổng điểm là 791.
Nói cách khác, Ngô Ninh, người đứng thứ sáu trong lớp, nếu sang lớp thứ 7 sẽ chỉ nhỉnh hơn Đường Tiểu Dịch một chút. Thậm chí không thể nói đạt trình độ bình thường.
Đầu tiên là Từ Thiến với tổng điểm 1070 thiếu 10 điểm.
Nếu được xếp hạng, cô vẫn đứng số một trong năm học. Chính là người độc nhất trong lớp thứ 14.
Tất nhiên, không ai nghĩ rằng Tề Lỗi có thể kiểm tra đạt 989 điểm. Đây cũng là người độc nhất của lớp thứ 14.
Bởi vì Tài Chính đứng thứ ba, kém Tề Lỗi 100 điểm.
Điều này khiến Tài Chính rất khó chịu.
Sát! Khi nhập học, điểm số của cậu ta tốt hơn Tề Lỗi, sao có thể để đứa cháu này vượt mặt? Có điểm không phục. Đợi lần sau nhất định làm lại.
Đối với lớp 10/1.
Con m*ẹ nó chính là một lớp trâu bò. Điểm trung bình của cả lớp là gần 1.000 điểm.
Đừng nói lớp thứ 14 không nhìn thấy đuôi xe , các lớp khác cũng không thể nào so sánh được.
Khoảng cách với lớp số 10/2 nhỏ hơn một chút nhưng địa vị của lớp số 10/1 vẫn không thể bị lung lay.
Đổng Vĩ Thành lén lút đi lên tòa nhà chính đọc bảng xếp hạng chung. Sau khi trở về, chịu đủ đả kích, bí mật tìm gặp Tề Lỗi.
- Đầu đàn, cái này cũng quá trâu bò? Chúng ta có làm được không?
Ngày đó, đầu đàn nói hơi trâu bò. Nhưng hiện tại, chút thành tích này của Tề Lỗi, ném vào lớp số 1, ngay cả điểm bình quân còn chưa tới.
Còn đòi thi thứ nhất cái rắm.
Còn nữa, mỗi lần thi cử Từ Thiến đều rất trâu bò. Cái này còn bước không qua thì sao lấy hạng nhất?
Đối với điều này, Tề Lỗi muốn đập cậu ta.
- Miệng mày sao thối như vậy? Đây chỉ mới vừa bắt đầu, cậu vội cái gì?
- Ồ.
Đổng Vĩ Thành gật đầu, đầu đàn nói có lý!
- Kia... kia… kia. Vậy tháng sau tớ lại quay lại. Lại đến mắng cậu.
Tề Lỗi:
"..."
Tề Lỗi không thèm để ý đến cậu ta, tầm mắt lướt qua Vương Đông và Phương Băng.
Thực ra, đừng nghe cái miệng tiện của Đổng Vĩ Thành nói, kết quả thi lần này của lớp thứ 14 không tệ chút nào.
Mọi người đều đã tiến bộ, hơn nữa người tiến bộ lớn nhất lần này không phải Tề Lỗi, mà là một vài người xếp cuối cùng .
Dương Kim Vĩ. À, mọi người gần như quên rằng trong lớp thứ 14 có một người như vậy tồn tại.
Nói tóm lại, kể từ khi Lưu Ngạn Ba bị khai trừ, cựu phó lớp trưởng rất thấp thỏm và trở nên hiểu chuyện hơn.
Người ta nói rằng cha cậu, Dương Đại Cường đang nhờ người đi "quan hệ", muốn chuyển cậu ta sang một lớp khác nhưng vẫn chưa có động tĩnh gì.
Nhưng một tháng này, có lẽ là bớt lo chuyện bao đồng, hoặc cũng có thể là khi thi lên cấp ba, cậu ta bận chuyện yêu đương nên không chuyện tâm học, chứ nền tảng vẫn còn.
Kỳ thi này hình như cậu ta được chừng 700 điểm.Còn xếp hạng cụ thể là bao nhiêu thì không biết.
Mà Vương Đông và Phương Băng cũng không tồi, khoảng 600 điểm, là tốt rồi.