Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Cả lớp học chợt thấy có chút hy vọng. Dù sao họ chỉ mới bắt đầu chăm chỉ học tập, sau này vẫn còn có chỗ để tiến bộ!
Không nghĩ tới. Chút tâm tư nhỏ này của bọn họ đã bị Lưu Trác Phú nắm chặt, gắt gao.
Nhìn không khí học tập của lớp thứ 14 dần sôi động hẳn lên, ông không khỏi tự mãn, tự nhủ trong lòng rằng quyết định vẫn đúng, phải cho ít ngon ngọt!
Chỉ có ông và các giáo viên khác là rõ nhất, lớp thứ 14 có tiến bộ, nhưng sao có thể nhanh như vậy được?
Đây là trước khi thi, vô tình hay cố ý, trong giờ dạy học các giáo viên đã tiết lộ ra một ít nội dung kiểm tra hàng tháng.
Không quá rõ ràng nhưng rất chăm chỉ. Trong các tiết học thi thoảng sẽ nhấn mạnh một ít vấn đề trọng điểm sẽ kiểm tra đến.
Mẹ nó, ngày hôm trước mới giảng giải, ngày hôm sau liền thi. Nếu còn không tiến bộ thì không thể cứu được nữa.
Theo suy luận của Lưu Trác Phú, điểm tổng thể của lớp thứ 14 phải thấp hơn 100 điểm!
Tháng sau có thể cung cấp cho bọn chúng một ít kiến thức. Tạo áp lực cho chúng nhiều hơn một chút.
…
——————
Kỳ nghỉ lễ Quốc khánh kéo dài ba ngày rưỡi.
Triệu Na cùng em trai là Triệu Duy trở lại Thượng Bắc. Cố ý mời ba người Tề Lỗi đến nhà ăn cơm.
Chờ Tề Lỗi đến nơi, Tề Quốc Đống đã ở nơi đó, có chút bộ dạng của nam chủ nhân, đang bận rộn ở trong bếp.
Mà Triệu Na thì tranh thủ ngày nghỉ để thu dọn tất cả máy tính trong phòng máy.
Được rồi, tác dụng của Tề Quốc Đống chỉ là giữ nhà, còn đống máy tính kia, hắn ta sao mà biết được.
Dàn máy tính này của Triệu Na cũng là máy cũ, nên xảy ra trục trặc là điều bình thường. Mà phương pháp xử lý của Tề Quốc Đống chỉ có một – Khởi Động Lại Đại Pháp.
Triệu Na đi một tháng mà đã có không ít máy mở không lên rồi.
Triệu Duy gọi Tề Lỗi vào phòng mình, từ trong túi xách lấy ra một cái bao có 35.000 nhân dân tệ.
- Tiền kiếm được trong tháng này.
Tề Lỗi tiếp nhận:
- Cổ phần của cậu đâu?
Triệu Duy nói:
- Tôi để lại ba nghìn, là đủ, thực sự!
Tề Lỗi không nói nhiều, ném 35.000 trả lại Triệu Duy:
- Trước tiên để chỗ cậu đi, cuối năm cùng nhau tính.
Triệu Duy không còn cách nào khác đành phải rút lại, sau đó nói chuyện làm ăn.
Nói như thế nào đây?
Tháng này là thời điểm tốt nhất, các gian hàng đã trải rộng và kiếm được một số tiền kha khá.
- Nhưng, tháng sau sẽ tệ hơn nhiều.
Triệu Duy có chút tiếc nuối, cậu ta như vậy không phải là tránh trả tiền.
- Sắp đông rồi, chợ sáng, chợ đêm cũng khan hiếm.
Đông Bắc khác với miền Nam, chợ sáng và chợ đêm theo mùa.
Vào mùa đông, ở nhiệt độ âm 20 hoặc 30 độ, chợ sáng và chợ đêm hoàn toàn không thể mở. Dù có mở cũng sẽ không có ai đến thăm.
Nói khoa trương hơn chút. Khạc đờm cũng sẽ đông cứng trước khi chạm đất, không ai muốn ra ngoài chịu khổ.
Vì vậy, việc kinh doanh tất phải dừng lại sau mùa đông. Sẽ tốt hơn vào đầu mùa xuân năm sau.
- Chị Tiểu Đào nói, chỉ còn hai tháng là tháng 10 và tháng 11 là có thể kinh doanh, kiếm chút tiền, còn tháng 12 khả năng là thôi. Muốn tôi hỏi cậu xem còn có thể làm gì để kiếm tiền nhanh nữa không?
Tề Lỗi trợn tròn mắt, Chu Đào nghĩ cũng quá hay đi. Làm sao có thể nhiều tiền nhanh như vậy?
Suy nghĩ một chút rồi nói:
- Nghỉ thì nghỉ! Đúng lúc cậu trở về Thượng Bắc trông coi nhà cửa thay chú ba của tôi, coi như là nghỉ đông.
Tề Quốc Đống thực sự không giỏi trông nhà ở đây. Đôi khi không hiểu liền gọi điện thoại hỏi khắp nơi đến sửa máy tính cho mình.
Thật sự nếu không tìm thấy ai sẽ đem ba người họ đẩy đến.
Nói chuyện còn rất có đạo lý, không phải lúc nào mấy đứa cũng tham gia lớp học máy tính sao? Chắc chắn sẽ biết!
Ba anh em không nói nên lời. Chú đang nói đến lớp tin học ở trường Nhị trung à? Suốt 3 năm cấp 2, cùng lắm cũng chỉ học 10 buổi.
Đúng vậy. Nhị trung có một phòng máy tính ở tầng 4, cực kỳ quý giá, nó đắt đến mức phải cởi giày để vào phòng.
Hơn nữa, cỗ máy này được gọi là Bull fork, Pentium 286.
Không phải là thế hệ sau của FAW Pentium, nó là một mẫu CPU đời đầu của Intel, được đặt theo tên của nó.
Một số nơi còn được gọi là 80286.
Nói trắng ra, giao thứ này cho con cháu đời sau, chúng cũng không biết dùng như thế nào.
Hệ điều hành Dos, khi khởi động, màn hình là màu đen, dấu nhấp nháy. Không cần chuột hay bất cứ thứ gì, sử dụng lệnh dos để điều khiển.
Dù sao cũng rất thoải mái, chỉ cần đầu óc kém một chút, ngay cả game cũng không biết cách mở.
Nhưng dù như vậy cũng giỏi hơn so với Tề Quốc Đống. Nếu không chú ấy đã không nhờ ba anh em nhìn máy tính giúp.
May mắn thay, Tề Lỗi với tư cách là "người từng trải", mạnh hơn một chút so với hai người còn lại.
Đây cũng được Tề Quốc Đống coi là cao thủ. Thường tìm đến làm phiền Tề Lỗi hết lần này đến lần khác.
Vì vậy, việc Triệu Duy ngưng kinh doanh để trở về cũng khá tốt, đúng lúc thay thế Tề Quốc Đống.
Hơn nữa sang đầu mùa xuân năm sau, có muốn tiếp tục bán tất hay không còn chưa thể nói được.
Bây giờ kiếm tiền là việc thứ yếu. Chủ yếu vẫn là để Triệu Duy đi theo Chu Đào rèn luyện một chút. Chờ đến lúc cậu ta có thể đứng độc lập. Tề Lỗi đương nhiên có những sự nghiệp khác để cho cậu ta ra sức thay ba anh em họ.
Đừng nhìn Tề Lỗi ba người ở trong trường học là học sinh kém nhưng Tề Lỗi không hề ngu ngốc. Hắn biết tầm quan trọng của tiền và không bao giờ cảm thấy bản thân có quá nhiều tiền.
Cứ giao cho Triệu Duy đi làm là thích hợp nhất.
……
Vào ngày cuối cùng của tháng 11, Từ Thiến gọi điện thoại cho Tề Lỗi nói là hiệu trưởng Chương mời đến nhà. Muốn cùng Tề Lỗi nói một chút chuyện.
Về vấn đề này, Tề Lỗi tự nhiên không dám lơ là. Chạy ngay đến nhà mẹ vợ.
Kết quả là, Chương Nam vừa nhìn thấy đã nói một cách tàn nhẫn:
- Mục tiêu của cậu đã đạt được, Thiến Thiến có thể không cần ở lớp thứ 14 nữa.
Tề Lỗi:
"..."
Qua cầu rút ván hay sao?
Hít sâu, trầm ngâm một chút:
- Dì à, hay là có chuyện gì dì cứ nói thẳng đi!
- Dì hãy nói dì muốn làm cái gì đi. Cần gì phải hù dọa trẻ con đây?
- A
Chương Nam cười:
- Cậu mà là trẻ con sao?
- Không phải!
- Vậy đó đâu tính là hù dọa trẻ con?
- Nhưng hành vi cho một cây gậy, sau đó lại cho một quả táo ngọt. Đây chẳng phải chính là hành động lừa gạt trẻ con thì gì?
"Ha!"
Chương Nam cười cười, nghiền ngẫm:
- Tốt thôi, vậy nói thẳng đi!