Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

- Có 2 chuyện: Thứ nhất muốn Thiến Thiến lưu lại lớp thứ 14, có thể, nhưng thành tích của cậu, tôi nhìn rất không vừa lòng, cậu cần cố gắng một chút.

Tề Lỗi:

- Cái này không cần dì giục. Con nhất định nỗ lực.

Chương Nam:

- Nỗ lực là không đủ, phải thật nỗ lực!

Tề Lỗi:

"..."

Chương Nam:

- Tôi nghe Thiến Thiến nói cậu định đến Bắc Quảng?

Tề Lỗi:

- Đúng.

- Ngành báo chí ở Bắc Quảng xác thật là tốt nhất. Lấy năng lực của cậu thực sự cũng không cần quá mức lo lắng. Chỉ là...

Chương Nam trở nên nghiêm túc:

- Là đạt ngưỡng tiến vào Bắc Quảng hay là dùng điểm số của Thanh Bắc để tiến vào Bắc Quảng. Ý nghĩa hoàn toàn khác nhau.

- Điểm của cậu thấp, học lực trung bình. Có thể phải đối mặt với những điều chỉnh khi vào trường. Cậu đã bao giờ nghĩ rằng mình vào được Bắc Quảng nhưng lại không đúng chuyên ngành yêu thích, thì phải làm sao?

- Nhưng nếu điểm của cậu cao lại khác. Không phải Bắc Quảng chọn cậu vào, mà là cậu đã chọn Bắc Quảng. Khi đó, không ai có thể kiểm soát được hướng đi của cậu, chỉ có cậu mà thôi!

- Hơn nữa, suy nghĩ hiện tại của cậu là Bắc Quảng, nếu lúc đó cậu đổi ý thì sao?

- Chỉ cần cậu có thực lực của Thanh Bắc, lúc đó cậu muốn đi đâu, tùy cậu lựa chọn.

Tề Lỗi:

"..."

Mẹ vợ nói chuyện đúng là có trình độ. Điểm càng cao càng tốt, không phải là hết sao?

Thao thao bất tuyệt đến nỗi có thể sửa thành một bài phát biểu.

Tuy than thở phàn nàn nhưng Chương Nam lời nói cũng có lý.

- Được rồi! Con nghe lời dì.

Chương Nam:

- Dì không đòi hỏi cao. Năm học này thi đứng thứ hai, có được không?

- Phốc !!!

Tề Lỗi phun ra một ngụm máu lớn, sững sờ nhìn Chương Nam.

"Có! Vấn đề rất lớn!"

Kết quả là Chương Nam vẫn chưa nói xong:

- Tôi không yêu cầu cậu phải đứng đầu! Tôi vẫn biết tài năng học tập của Thiến Thiến. Cậu còn kém xa.

Tề Lỗi:

"..."

Dì đang chèn ép ai đây? Nó không có nhiều sự khác biệt, được chứ?

Chương Nam:

- Tôi chỉ yêu cầu cậu đứng vị trí thứ hai. Không phải là quá đáng, đúng không?

Thấy Tề Lôi trầm mặc không nói.

- Vậy thì quyết định xong rồi? Đối với bài kiểm tra cuối cùng, hãy lấy vị trí thứ hai đến gặp tôi! Nếu không…

- Tôi… phốc phốc !!

- Kỳ, cuối kỳ?

Tề Lỗi gần như phát điên.

Đây là muốn nói lớp 10, lớp 11 phải không? Hoặc là trong vòng 3 năm phải đuổi theo bước chân Từ Thiến. Tề Lỗi khẳng định sẽ đồng ý không hề lắp bắp.

Nhưng thi cuối kỳ được hạng 2? Mẹ vợ là muốn mạng già của hắn sao?

Mà Chương Nam căn bản không quan tâm đến biểu hiện của Tề Lỗi:

- Thế là xong, tôi cần tạo cho cậu một chút áp lực.

Tề Lỗi:

"..."

- Chuyện thứ hai. 

Đã cưỡng chế chấp hành.

- Tôi có thể gặp ba của cậu không?

 “…”

Bộ tổ hợp quyền này hạ xuống, Tề Lỗi thực sự không nhịn được nữa.

- Dì à, dì muốn làm gì?

Điều này còn nghiêm trọng hơn cả việc thi cuối kỳ đạt hạng 2!

 

---

Chương Nam muốn Tề Lỗi thi đạt hạng 2, hạng 2 trong năm học!Tuy rằng có hơi quá đáng, nhưng Tề Lỗi thực sự hiểu được, thậm chí có chút cảm kích cùng thấu. hiểuĐúng vậy, chỉ với một câu "bài kiểm tra đạt hạng thứ hai", Tề Lỗi có thể rút ra được nhiều điều như vậy, là nhờ cả vào mẹ vợ.Đầu tiên, Chương Nam cố tình thúc giục Tề Lỗi để cậu đạt được thành tích cao hơn trong học tập.Tiếp theo, trong một học kỳ liền nhanh chóng đạt được hạng 2. Khó khăn quá lớn không cần nhắc lại, ai cũng phải liều mạng cố gắng mới đạt được.Tất cả tâm tư đều đặt ở việc học tập, tất nhiên sẽ không có thời gian cùng Từ Thiến nhắc tới những chuyện lung tung rối loạn.Sau đó, không nói đến việc liệu thành tích của lớp thứ 14 có bay vọt lên hay không. Chỉ nói riêng Tề Lỗi, nếu thật sự có thể vọt lên tới hạng 2, dù không đạt được hạng 2, cũng sẽ vượt lên trước vài vị trí.Như vậy, bất kể là lớp thứ 14 cũng tốt, hay toàn bộ khóa 10 cũng vậy, đều sẽ bị đả kích không nhỏ. Đó là lý luận dưỡng cá nheo của Chương Nam, tự nhiên cũng càng thêm có giá trị thực dụng."Cao minh, thật sự rất cao minh!"Tề Lỗi âm thầm cân nhắc, lại có thêm vài phần hiểu rõ toàn cục. Hiệu trưởng Chương quả nhiên không phải là người tốt đẹp gì.Mà Chương Nam nhìn vẻ mặt táo bón của Tề Lỗi liền biết hắn không nghĩ chuyện đàng hàng, cũng khẽ cau mày.Trong lòng nghĩ:

"Tôi chỉ muốn cậu học tập thật tốt. Tương lai không để cho chính mình hối hận. Cậu đang tưởng tượng lung tung cái gì đây?"- Tề Lỗi.- Dạ!- Tôi muốn gặp ba của cậu.Tề Lỗi lấy lại một chút tinh thần:- Dì à, chuyện khó như thi đạt hạng 2 con đều đã đáp ứng rồi. Dì cũng không cần ra tay quá tàn nhẫn đi?Trong lòng nghĩ thầm:

"Con ngoan rồi? Đã toàn lực phối hợp với âm mưu của ngài rồi, như thế nào còn tìm ba của con đây?"Chương Nam mặt tối sầm:

"Quả nhiên tên nhóc này đang tưởng tượng lung tung."Không nói mà trừng mắt liếc một cái."Cậu suy nghĩ nhiều rồi, tôi tìm ba cậu là có chuyện khác."Chuyện là thế này, ngày Quốc khánh cộng với Tết Trung thu, giáo viên ở trường Nhị trung cũng có phúc lợi.Chương Nam không phải là loại lãnh đạo chỉ bảo ngựa chạy mà không cho chúng ăn cỏ.Trên thực tế, kể từ khi bà đến, thu nhập của giáo viên của trường Nhị trung đã tăng lên đáng kể.Như bà đã nói trong hội nghị giáo viên, chỉ cần mọi người chịu khó làm việc và có kết quả thì chắc chắn thu nhập của bọn họ sẽ không hề nhỏ.Giống như Lưu Trác Phú, Uông Quốc Thần và những người khác, họ đã cố gắng rất nhiều để kéo lớp thứ 14, đề cao lớp số 1, vì cái gì?Là một giáo viên có trách nhiệm, cái này chỉ là một khía cạnh, còn một khía cạnh khác là Chương Nam thực sự sẵn sàng phát tiền thưởng.Chưa kể các giáo viên khác, ít nhất lương thưởng của hai người Lưu Trác Phú và Uông Quốc Thần đã tăng gấp đôi so với năm ngoái.Nghĩ mà xem, hai người này có thể không liều mạng nhìn chằm chằm hai lớp sao?Tuy nhiên, trường Nhị trung là trường công lập, lương và kinh phí của giáo viên đều cố định.Mặc dù hàng năm Ủy ban giáo dục không lấy tất cả các khoản phí mặc cả, phí dự thính của cấp 2 và cấp 3, vẫn để lại khá nhiều. Nhưng cũng không thể chịu nổi thủ đoạn chi tiêu của hiệu trưởng Chương.Chương Nam muốn cải cách giáo dục, ngoài sự chăm chỉ của giáo viên và sự chăm chỉ của học sinh, điều quan trọng hơn thực sự là tiền.Không có tiền một bước khó đi, Chương Nam hiểu rõ đạo lý này hơn ai hết.

Vì vậy, đừng nhìn bề ngoài của bà phong quang như vậy, thực ra bây giờ hai mắt mẹ vợ cũng đang tỏa sáng. Cái gì nhìn thấy cũng coi như tiền.Kể từ khi nhậm chức, không phải là kiếm tiền ở khắp nơi mà là khắp nơi tiết kiệm tiền. Chỉ có thể nói, quản lý trường Nhị trung này thật sự không dễ làm.Trong thời gian này, về cơ bản Chương Nam chỉ có 3 chỗ thường xuyên lui tới: nhà, trường Nhị trung và Bộ Giáo dục.