Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Dự án Đông Bắc làm nửa năm nghỉ nửa năm, chỉ cần thời tiết lạnh giá, không thể khởi công.
Vì vậy, nếu dự án không thể hoàn thành trong năm nay thì phải sau đầu xuân năm sau.
Nhà máy dược có tiến độ chậm nhất, thiết bị, nhà xưởng,… còn không có.
Nhưng ba người họ cũng không vội. Theo đại chiến lược của Đường Thành Cương, chỉ cần nhà máy thực phẩm phụ bắt đầu có lãi là đã thành công một nửa. Thay vào đó, nhà máy dược phẩm có thể chậm lại.
Hơn nữa, không giống như nhà máy thực phẩm phụ và nhà máy đóng gói. Nhà máy, thiết bị và bao bì là các vấn đề có thể được giải quyết bằng tiền. Mà mấy cái đó ở nhà máy dược phẩm cũng là vấn đề nhỏ, còn vấn đề khó khăn nhất thực ra là con người.
Hoạt động kinh doanh của nhà máy dược rất hứa hẹn nhưng không vì thế mà có thể thành công dễ dàng.
Đây là một công việc cần kỹ thuật và điều quý giá nhất là con người!
Nhưng, xưởng dược cũ đã ngừng sản xuất hơn chục năm! Hơn một nghìn công nhân và nhân viên kỹ thuật đã nghỉ việc mười mấy năm. Một số người đang ở nhà chờ sắp xếp việc làm và sẵn sàng quay lại xưởng dược khởi công.
Một số khác, đặc biệt là những người có năng lực thực sự đã tìm ra lối thoát cho riêng mình.
Về vấn đề này, Đường Thành Cương cũng đã có chuẩn bị. Đã liên kết với một số trường đại học, viện nghiên cứu về y học cổ truyền trong và ngoài tỉnh để bổ khuyết nhân lực cho nhà máy sản xuất dược phẩm.
Ngoài ra còn có ý định giao lưu, hợp tác với một số viện nghiên cứu trong và ngoài tỉnh.
Đường Thành Cương vẫn rất quyết đoán, ông sẵn sàng trả giá rất nhiều cho vấn đề nhân tài.
Tuy nhiên, dù ba Đường có nghĩ ra cách giải quyết như thế nào đi chăng nữa thì nó vẫn kém một chút.
Vì những kỹ thuật viên cũ nòng cốt của nhà máy dược phẩm, ông không lấy lại được, Dù có tuyển thêm ít nhiều người mới cũng không thể bù đắp nổi tổn thất.
Những người có kinh nghiệm đó có thể gọi là báu vật của xưởng dược. Nếu không phải là đã đi xa thì đều tự mở một phòng khám trung y chữa bệnh, muốn mời họ trở về thực sự rất khó.
Đường Thành Cương và Ngô Liên Sơn đã bỏ cuộc. Không thể mời về thì đành không mời nữa.
Tuy nhiên, ông không ngờ rằng trong chuyện này, Tề Quốc Quân thành thật nhút nhát lại rất kiên trì. Hơn nữa sự kiên trì này khiến hai người nghẹn họng nhìn trân trối.
- Nhất định phải mời về cho bằng được!
Ở phương diện nhân viên kỹ thuật, thái độ của Tề Quốc Quân cực kỳ kiên quyết.
- Bằng không, cho dù là nhà máy sản xuất dược phẩm của chúng ta thành lập, cũng không thể làm lớn được!
Sản phẩm cần phải đổi mới liên tục. Tại sao nhà máy nhựa của Lão Đường lại phải ngừng đây? Đúng như những gì Đầu Đá nói, cứa ngay vào chỗ đau.
Hàm lượng kỹ thuật của xưởng nhựa quá thấp, dễ bị mất sức cạnh tranh trong sản phẩm.
Vậy hiện tại vấn đề của xưởng dược cũng không phải tương tự hay sao? Trông cậy vào mấy phương thuốc cũ kia thì chống đỡ được bao lâu? Muốn làm tốt phải không ngừng đổi mới sao? Ngay cả những đơn thuốc cũ đó cũng phải được cải tiến liên tục để bắt kịp nhịp độ thời đại.
Các kỹ thuật viên nòng cốt của nhà máy dược phẩm cũ không phải là người mà các chuyên gia trẻ hiện nay có thể so sánh.
Năng lực y học cổ truyền được tính bằng năm. Đừng nhìn những ông già bây giờ đã ngoài bảy mươi nhưng đó là thời điểm có giá trị nhất.
Hơn nữa, đây chính là những người ở thập niên 60, tại thời điểm đó đã có thể thành danh khi còn trẻ là đủ hiểu.
Không phải sinh viên ở thời đó, mà là có xuất thân từ các gia tộc về Đông Y, bản lĩnh cực kỳ lớn.
Các thế hệ sau sẽ nói Đông y không có tác dụng, nhưng không phải là không có tác dụng, mà là càng ngày càng có ít nhân tài thực sự.
Mà những ông già kia mới gọi là "thâm bất khả trắc", đều là người sáng tạo ra các loại thuốc như: Viên bảo vệ gan và Dạ dày Khang Linh.
Nói là "trấn xưởng chi bảo" cũng đều là nhẹ. Trong toàn đất nước, loại người như này, chỉ cần mất đi một người liền ít đi một người.
Đối với sự kiên trì của Tề Quốc Quân, Ngô Liên Sơn cũng có chút do dự. Tất nhiên ông ấy cũng chủ trương rằng mời về được là tốt nhất, nhưng nếu không mời được thì xử lý như thế nào?
- Nếu không chúng ta lên tỉnh tìm vài người trẻ tuổi có năng lực? Dùng nhiều tiền để mời!
Tề Quốc Quân vừa nghe, lắc đầu nói:
- Thật không thể so sánh được.
Nghĩ đến đây, nghiến răng nghiến lợi nói:
- Không được, thì để tôi đích thân đi! Hỏi từng người một, nói gì cũng phải mời về!
Tề Quốc Quân cái khác có thể không có, nhưng nghị lực ông không bao giờ thiếu.
Đường Thành Cương và Ngô Liên Sơn nghe xong, cũng không can ngăn nữa, đành để Lão Tề đi gặp họ, nhưng không hy vọng nhiều.
Đường Thành Cương trả lời:
- Vậy thì tôi sẽ giao việc này cho ông, đừng ngại tiêu tiền! Bất kể ông tiêu bao nhiêu, miễn là họ sẵn lòng quay lại. Coi như là mời kỹ thuật viên đặc biệt. Để cho người đó "trấn tràng" hoặc làm quân sư đưa ra ý kiến cũng được.
Ông ấy vẫn sợ Tề Quốc Quân không phóng khoáng, ngại chi tiền.
Không nghĩ tới, khi lão Tề nổi khùng lên liền khiến cho Đường Thành Cương có chút không chống đỡ nổi.
Tề Quốc Quân thật sự đã mời về được hai người. Chẳng qua.
Lương một năm 600.000 tệ, cộng với cổ phần của nhà máy. Khiến cho hai người Đường và Ngô không khỏi bàng hoàng.
Hai ông già quay lại đều đã ngoài 70. Một người ở thị trấn phía dưới Thượng Bắc, người còn lại ở thành phố Thượng Bắc. Cả hai đều điều hành các phòng khám trung y.
Hơn nữa danh tiếng rất tốt, làm ăn phát đạt.
Nhưng, bất kể công việc kinh doanh tốt đến đâu cũng không đỡ nổi cái giá 600.000 một năm của Tề Quốc Quân.
Càng không thể chịu nổi cảnh mỗi ngày đều bị ông ngồi lỳ trong phòng khám năn nỉ ỉ ôi.
Lão nhân gia thật sự không thể làm gì được Tề Quốc Quân. Cậu nhìn lại đi, cũng 40, 50 rồi, còn làm chuyện như vậy.
Cuối cùng đành phải đồng ý.
Thật ra dù có tiền hay không thì hai ông già này thật sự không quan tâm lắm, chỉ nói đây là chân tình của chủ xưởng dược mới, thấy được quyết tâm gây dựng lại xưởng dược của ông.
Quan trọng hơn, hai ông già đều có tình cảm với xưởng dược.
Trước kia, chính là bọn họ, một số sinh viên kết hợp với đệ tử các thế gia Trung y, được quốc gia điều đến Đông Bắc để xây dựng hậu phương vững mạnh.
Gặm màn thầu, uống canh cải trắng, sống ở một gian ký túc xá. Anh một lời, tôi một câu, tung ra một số loại thuốc đặc trưng từ nhà máy dược phẩm.
Nói một cách hơi tự cao. Nếu không có mấy người bọn họ, hiện tại sẽ không có nhà máy dược phẩm Thượng Bắc.
Sau đó, tất cả họ lại định cư ở Thượng Bắc. Tình cảm mà họ dành cho xưởng dược, người bình thường không lý giải nổi.