Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Có một ông lão tên là Trâu Viễn Trì, tại thời điểm xưởng dược ngưng, ông ta là phó xưởng. Ông ta thậm chí có gọi ra tên của hơn 1.000 nhân viên trong xưởng dược. Đồng thời cũng hy vọng xưởng dược phẩm có thể hoạt động trở lại, cho hơn 1.000 nhân viên lời giải thích.

Nên biết rằng, năm đó, khi xưởng dược phẩm đang dần sa sút, công nhân hầu như không nhận được bất kỳ khoản thù lao nào.  Từ lúc bắt đầu chậm trả lương, treo thưởng, cho đến nghỉ không lương và sau đó là một nghìn tệ để mua đứt tuổi nghề, trở về nhà tự kiếm sống.

Các nhân viên đã làm việc trong xưởng dược suốt nửa đời người, cuối cùng lại nhận được khoản thù lao quá ít ỏi. Trâu Viễn Trì cảm thấy bản thân phải có trách nhiệm.

Vì vậy, khi Tề Quốc Quân đến cửa, ông ấy thực sự cảm động.

Chờ đến khi Tề Quốc Quân ra giá, ngày nào cũng hỏi, ngày nào cũng báo cáo, ông ấy mới biết những ông chủ mới này là những người muốn làm những việc thiết thực.

Vì vậy, ông ấy đã đồng ý trở lại nhà máy.

Chuyện này chỉ làm cho Đường Thành Cương cảm thấy tồi tệ. Chi 1,2 triệu một năm chỉ để tìm hai người trở lại.

Mặc dù ông không phải trả tiền ngay lập tức nhưng: “Lão Tề ơi, ông thật tàn nhẫn!”

Đây là năm 98, mức lương 600.000 tệ một năm chắc chắn là cái giá trên trời.

Cuối cùng, Đường Thành Cương chỉ nói:

- Quốc Quân, làm rất tốt! Tiếp tục tìm, tiếp tục dùng tiền đập.

Đường Thành Cương càng ngày càng nhận ra rằng việc kéo Tề Quốc Quân và Ngô Liên Sơn tham gia là quá đúng đắn.

Tính cách của ba người họ quả thật là bổ sung cho nhau. Ví dụ như lần đi mời hai lão gia tử này, nếu là Đường Thành Cương hay Ngô Liên Sơn đi. Hai người đều là người giỏi tính toán, mặc dù ra giá cũng sẽ lo trước lo sau. Tuyệt đối không như Tề Quốc Quân vừa ra giá đã cao ngất trời.

Nếu như vậy thì hai lão gia tử có thể sẽ không quay lại nữa.

Đừng nhìn Tề Quốc Quân bình thường là người thật thà. Chính là khi cần tàn nhẫn, ông cũng là người quyết đoán đến cùng.

- Còn có ba người nữa, nếu có thể gọi ba người kia trở về, tôi liền phục ông!

Ba lão kỹ thuật viên kia đều là người ngoài thị trấn, một người ở tỉnh lỵ, vốn đã là bảo bối của bệnh viện đông y tỉnh. Hai người còn lại thì xa hơn, ở hai xí nghiệp dược phẩm phía nam, cũng giữ những vị trí quan trọng.

Thực ra Đường Thành Cương cũng chỉ nói cho vui thôi, có hai người này đã không tệ rồi. Ông ấy chắc không thể mời về hết được, đúng không?

Chỉ là không nghĩ tới, Tề Quốc Quân quả thật tính toán sẽ làm như vậy.

- Ngày mai mua vé cho tôi, tôi đi Trùng Khánh trước.

Người ở Trùng Khánh có quan hệ cá nhân với Trâu Viễn Trì, hiện tại vẫn còn giữ liên lạc, khả năng mời về là cao nhất.

Đường Thành Cương:

"..."

Ngô Liên Sơn:

"..."

- Ông đi thật à?

Nhưng nghe xong, Tề Quốc Quân lại nhíu mày:

- Kỳ thực khó khăn nhất, là người quan trọng nhất, chính là Mã lão đầu ở tỉnh!

- Người ta đang được bệnh viện Y học cổ truyền tỉnh cúng bái, con cái cũng rời Thượng Bắc, chuyển lên tỉnh làm việc rồi. Tôi muốn mời họ về, quá khó!

Lão Đường và lão Ngô liếc nhau, đều không thể hiểu. Tại sao khi lão Tề nói khó khăn, hai tròng mắt lại sáng lên?

Chỉ có thể nói là hoàn cảnh khiến người ta phải mạnh mẽ, Tề Quốc Quân vẫn là một người đàn ông lương thiện ban đầu nhưng ông ấy đã hoàn toàn kích thích tiềm năng của mình khi làm việc trong nhà máy.

Ngày hôm sau, Tề Quốc Quân thực sự lên tàu và đi đến Trùng Khánh.

Bên này, Đường Thành Cương và Ngô Liên Sơn cũng bận bù đầu.

Mặc dù nói, có Thôi Ngọc Mẫn ở nhà máy cả ngày để hỗ trợ, nhưng cũng không giúp được quá nhiều. Đường Thành Cương không cho phép bà tham gia vào các vấn đề quản lý, thậm chí cả vấn đề tài chính.

Đây là quy tắc và điểm mấu chốt.

Dù mẹ Thôi không phải loại người hay gây chuyện nhưng ba người bố đều nhất trí không được để phụ nữ xen vào, nếu không, không thì sớm muộn gì cũng xảy ra rắc rối.

Mỗi ngày, Thôi Ngọc Mẫn đều bận giúp đỡ ở căng tin. Còn nhìn chằm chằm vào Đường Thành Cương và Ngô Liên Sơn, dù bận đến đâu, cũng phải ăn đúng giờ.

Bên này Quách Lệ Hoa cũng đang rất bận rộn. Việc thí điểm nông nghiệp ở Thượng Bắc là chuyện ván đã đóng thuyền. Là kho lương cho các đơn vị hỗ trợ. Họ cũng đã trở thành đơn vị đầu tiên hưởng ứng chính sách thực hiện cải cách thí điểm của quốc gia.

Nhiệm vụ tiếp theo của kho lương không chỉ là đảm bảo các nhu cầu cơ bản của Thượng Bắc mà còn thực hiện việc thay đổi cơ cấu các công ty, tách biệt chính phủ và doanh nghiệp.

Là chủ nhiệm văn phòng làm việc tổng hợp, nhiệm vụ của Quách Lệ Hoa không hề nhẹ nhàng chút nào.

Hơn nữa, vốn không có ý nghĩ gì, nhưng lúc này Quách Lệ Hoa đột nhiên có chút dã tâm.

Chồng bà bây giờ đã bắt đầu bước sang mùa xuân thứ 2. Với tính cách mạnh mẽ hiếu thắng của Quách Lệ Hoa, bà cũng muốn mượn cơ hội thay đổi cơ cấu công ty để tiến thêm một bước.

Vì vậy, trong khoảng thời gian này, Quách Lệ Hoa cũng hết sức cống hiến cho sự nghiệp.

Đổng Tú Hoa cũng không nhàn rỗi. Cùng là vấn đề về thí điểm nông nghiệp. Phương hướng hoạt động chung của Thượng Bắc đang được chính phủ điều chỉnh cho phù hợp. Làm túi tiền của cục tài chính còn khẩn trương hơn so với bộ nông lâm nghiệp.

Bọn họ phải chắt chiu từng xu trong quỹ tài chính tồi tàn và tiêu mỗi một phân tiền như ở trên lưỡi dao.

Nói tóm lại, ba cặp bố mẹ, đi lại bận rộn. Ba đứa con đều được nuôi thả.

Không còn cách nào, bọn họ thật sự không có thời gian để chăm lo. Ba anh em đã mấy ngày rồi không thấy bóng dáng của ba ông bố.

Sau khi hết giờ tự học buổi tối, không phải đã ngủ quên thì chính là chưa về.

Ngày hôm sau, mấy người lại dậy sớm hơn và đi sớm hơn.

Ba người mẹ cũng giống vậy, không ai thèm để ý đến bọn hắn.

Điều mà lão Đường có thể làm với các con bây giờ là cho tiền và cho đủ tiền!

Chỉ có thể nói là cố chịu đựng năm nay. Năm sau chậm lại bước chân thì lại đi nhìn chằm chằm việc học của bọn trẻ!

May mắn thay đây là năm đầu tiên ở cấp 3. Dù bị chậm trễ một chút thì vẫn có thể khắc phục được.

Chỉ tiếc là lão Đường rất khó hiểu. Tại sao ba tên nhóc này lại không quan tâm với việc được cho tiền nhỉ?

Nếu ông không chủ động đưa thì ba tên nhóc sẽ không chủ động xin.

Ngay cả khi ông đưa, ba anh em cũng không hào hứng lắm. Khi Đường Tiểu Dịch cầm tiền, tâm trạng không có chút dao động nào.

Trước kia, cái gì là “Lão Đường hào phóng!” “Lão Đường là cha ruột!", đủ thể loại ca ngợi. Còn hiện tại, một câu cũng không có.

Được rồi, bố Đường nào biết rằng thứ ba anh em không thiếu nhất chính là tiền!

Tiểu kim khố đã sắp nổ tung. Hơn nữa con số trong đó tuyệt đối sẽ khiến cho ba người bố nghẹn họng trân trối.