Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tề Lỗi nhếch miệng cười, coi như là một trò đùa:
- Cậu nghĩ đi, khái quát của đoạn đầu tiên chính là như vậy.
Hứng thú lên, lại nói thêm vài câu:
- Kỳ thật, thuộc văn cổ cùng viết văn cổ đều giống nhau.
- Cậu chỉ cần hiểu rõ ý tứ, dông dài một chút chính là tiếng bản địa, đơn giản chính là tác phẩm văn cổ. Nhưng dàn ý là như nhau.
- Cậu chỉ cần làm dàn ý trong bốn chữ, đó chính là cổ văn.
Mọi người nhướng mày:
- Ý là như nào?
Tề Lỗi:
- Ví dụ như này, buổi trưa tan học đi ăn cơm, mỗi ngày đều giống nhau.
- Dịch sang cổ văn chính là nghỉ học rồi ăn, ngày ngày như vậy.
- Ăn xong rồi đọc sách, mỗi ngày đều như vậy.
- No bụng rồi đọc, ngày qua ngày.
- Đọc sách cũng vô dụng, kiểm tra đứng nhất từ dưới lên, trở về một dạng.
- Học mà không luyện, thi đứng cuối cùng.
- Chỉ có như vậy sao?
"..."
"..."
"..."
Mọi người tôi nhìn anh, anh nhìn tôi:
- A, đơn giản như vậy sao?
Lý Mân Mân trợn trắng mắt, thuận tay cầm sách tiếng Anh:
- Vậy theo như cậu nói, vậy tiếng Anh quá khó học, bà đây nhìn thấy là đau đầu.
- Không được rồi, tiếng Anh rất khó, bà đây bỏ học?
- Cái này cũng không giống cổ văn?
Tề Lỗi:
- Tiếng nước ngoài tối nghĩa, thấy là chán rồi.
Lý Mân Mân:
“...”
Cuối cùng, chị Mậu Mậu giơ ngón tay cái lên:
- Cậu thật tuyệt vời, được rồi nhỉ?
Vĩ ca hơi đau răng, sao lại có chút không quen với bộ dạng khoe khoang của Tề Lỗi?
Nói không nên lời.
- Vậy cậu nói đi, cậu không biết xấu hổ như vậy, làm sao sống đến tận bây giờ. Biến thành văn cổ nói như thế nào! ~?
Tề Lỗi mở miệng liền nói:
- Ngươi và oán phụ, chỉ cần để tóc ba ngàn, một tâm hoa lan. Nếu tin, ba tháng là được!
Ý tứ là, chênh lệch giữa ngươi và oán phụ chỉ còn lại tóc dài ba ngàn cùng một hoa lan chỉ (tay xếp hình hoa lan). Tin tôi, ba tháng là có thể giống như oán phụ.
Tôi thèm vào! Vĩ ca suýt nữa nói ra.
- Cút!!
Chọc mọi người cười ha ha.
Mà Tề Lỗi liếc mắt nhìn Vĩ ca một cái, trong lòng tự nhủ, Tiểu tự, còn muốn chơi anh?
Quyết định trêu chọc cậu ta:
- Vĩ ca, có muốn tôi dạy anh một cách học thuộc lòng cổ văn vừa nhanh, vừa đánh chết cũng không quên, còn đặc biệt là phương pháp thoải mái thú vị không?
Vĩ ca vừa nhìn, liền biết thằng nhóc này không có lòng tốt rồi.
Thế nhưng, không chịu nổi tò mò!
- Cậu... Nói cho anh nghe xem?
Tề Lỗi thần bí nhìn lướt qua mọi người:
- Cái này… chỉ dạy cho mình anh, không thể nói cho ai khác.
Nói xong, kéo Tài Vĩ qua một bên, thì thầm một lúc lâu.
Mọi người không nghe thấy bọn họ nói gì, trong lòng khó chịu, đều dựng thẳng lỗ tai lên nghe.
Đáng tiếc, không nghe thấy gì cả.
Chỉ biết rằng cuối cùng Vĩ ca bùng nổ, nhảy lên:
- Tề Lỗi! Tiểu tử cậu! !
Quay đầu bỏ đi, không ở trong rừng cây nhỏ nữa.
Chờ Tề Lỗi trở về, mọi người nhịn không được hỏi:
- Rốt cuộc cậu cùng Vĩ ca nói gì vậy?
Tề Lỗi:
- Đừng hỏi thăm, không có lợi đâu!
Thế nhưng chuyện này, hắn càng không nói, mọi người lại càng tò mò, cuối cùng Tề Lỗi thật sự không chịu được.
- Tớ để cho anh ấy thử đọc kết hợp bài thơ và văn cổ bất kì, tất nhiên sẽ không bao giờ quên!
- Sau đó, lại đưa ra cho anh ấy vài ví dụ thì anh ấy chạy đi!
Nói xong, còn chửi bới về phía Vĩ ca đang chạy trốn:
- Mọi người nói xem, người này… Thật xấu tính, không rộng lượng!
Mọi người tôi nhìn cậu, cậu nhìn tôi, tùy ý kết hợp?
Có gì đặc biệt không?
Có vẻ như... Không có gì đặc biệt, phải không?
Về vấn đề này, Vĩ ca không nghĩ như vậy.
Tề Lỗi nói không sai chút nào, rất nhanh!! Hiệu quả!! Một lần không thể nào quên!!
Phương pháp này thực sự đã làm được điều đó!!
Hơn nữa nghe Tề lỗi nói qua mấy ví dụ kia, Vĩ ca thật sự nhớ kỹ.
Hơn nữa nhớ quá chắc chắn, muốn quên cũng không quên được!
Vĩ ca cũng phải khóc rồi.
Ví dụ:
Có bạn bè từ phương xa đến, roi hàng chục, lái xe biệt viện?
Có bạn bè từ phương xa đến, trước hết phải có ý chí chịu khổ, làm việc chăm chỉ, đói da thịt?
Có bạn bè từ phương xa đến, chết trước khi học thành nghề?
Có bạn bè từ phương xa đến, tuy ở xa nhưng có hình phạt!!
Đặc biệt câu tiếp theo “Có bằng hữu từ phương xa đến” rốt cuộc là cái gì?
Cháu trai Tề Lỗi này, thật sự xấu xa như vậy sao!
Đầu óc Vĩ ca có hơi rối loạn, phải từ từ.
Nhưng mà, không nghĩ tới, điều khiến cho Tài Vĩ không nói lên lời vẫn còn ở phía sau!
Còn chưa kịp bình tĩnh, buổi chiều chính là đề thi ngữ văn. Hơn nữa, chết hay không chết, trọng điểm chính là văn xuôi và thơ cổ.
Điền vào chỗ trống: “Thùy tử bệnh chung lương tọa khởi....”, câu tiếp theo là....
Vĩ ca không chút suy nghĩ, liền điền vào: “Phù diêu trực thượng cửu vạn lí”
Điền xong mới phát hiện sai rồi, gần như phát điên, đều là tại Tề Lỗi hại!
Nhanh chóng thay đổi nó.
Đến phần viết văn, Vĩ ca như bị ma xui quỷ khiến, quyết định thể hiện ít văn xưa.
Mặc dù ngoài miệng không tin bộ bốn chữ kia của Tề Lỗi, nhưng nội tâm vẫn rất thành thật.
Đề bài làm văn: “Về môi trường tự nhiên và mối quan hệ giữa con người”
Đây là kết quả sau trận lụt năm 98, năm nay, hầu như tất cả các giáo viên dựa vào các chủ đề liên quan đến chống lũ lụt.
Và bài viết văn của Vĩ ca là 《Luận Vạn Vật》!
“Vạn vật trong trời đất, ngăn nắp trật tự, mọi người bước đi trên đó, linh hồn vạn vật cũng vậy. Nhưng, người sao có thể ngông cuồng cướp đoạt vạn vật, cũng dám quên là bản thân do vạn vật nuôi dưỡng…”
Căn bản là cậu ta không thể kiểm soát được văn xuôi cổ, trên thực tế cậu ta đã bịa ra số lượng từ.
Chủ nhiệm lớp Lý Diễm Hồng bị kinh hãi.
Văn xuôi cổ ư?
Tài năng nha!
Nhìn kỹ, tuy rằng hành văn bình thường, nhưng không lạc đề, cơ bản cũng hoàn chỉnh.
Trong lòng cao hứng, nếu như lúc thi đại học cậu ta dám làm như vậy, chỉ cần toàn văn thông thuận, đề tài mới lạ, đây chính là một yếu tố cộng điểm.
Chỉ riêng lá gan này thôi đã đủ để cho điểm cao rồi!
Không nói hai lời, lấy bài văn của Vĩ ca ra làm bài văn mẫu, đọc cho cả lớp nghe.
Tào Tiểu Hi cùng lớp nghi ngờ nhìn Vĩ ca nghiêng ngả, nhỏ giọng bức bách:
- Cậu đây là mới học liền dùng à?
Vĩ ca cũng rất xấu hổ:
- Nói gì? Tớ vốn có thiên phú như vậy được không?
Vĩ ca vẫn rất đắc ý, trong lòng tự nhủ, cuối cùng Tề Lỗi cũng làm được một việc đúng đắn.