Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hai ngày thi thời gian lặng lẽ trôi qua trong lo lắng.

Tề Lỗi rời khỏi phòng thi đã là buổi chiều ngày 10, ánh sáng ban ngày ở phía đông bắc ngắn đến mức không nói nên lời, chưa đến bốn giờ trời đã tối.

Gặp các bạn cùng lớp:

- Mọi người thi thế nào?

Nhưng lại thấy vẻ mặt Ngô Ninh ngơ ngác:

- Có thể nói là đã toi đời rồi, mẹ nó cái đề này khó vãi!

Một lúc sau, Lư Tiểu Soái cũng tụ tập lại, cũng có vẻ bối rối:

- Chết rồi chết rồi, xem ra thi tạch rồi.

Đề thi cuối kì chắc chắn đã dạy cho lớp 10/14 một bài học để bọn họ thấy rõ thực tế.

Hhọ chỉ học những cái cơ bản thôi, thế mà còn định phản công? Mơ mộng nhiều quá rồi đấy!

Đề thi rất khó, bây giờ có thể nói trước được.

Một tháng rưỡi chạy nước rút vừa qua của họ, chẳng những không cải thiện được điểm số mà còn có khả năng bị thụt lùi.

Dù sao, Ngô Ninh không còn mong đợi tổng điểm của mình sẽ phá vỡ một nghìn điểm nữa.

Đúng vậy, đừng nói đã hứa với thầy Lưu là sẽ tăng thành tích mỗi môn lên 10 điểm và thu hẹp khoảng cách với khối 7 xuống còn 35 điểm. Liệu họ có thể giữ được điểm của kỳ thi tháng trước hay không còn chưa biết được.

Ra khỏi phòng thi, lòng ai cũng lạnh đi một nửa.

Trở lại lớp, vào buổi tối tự học bình thường, mọi người đều rất im lặng.  Khi thầy Lưu đến, không ai có mặt mũi nào mà ngẩng đầu nhìn thầy.

Hết cách, chém gió kinh quá, còn bảo là sẽ giữ tiền thưởng cho thầy Lưu nữa chứ! Giữ cái con khỉ ấy! Sức bản thân thế nào mà cũng không biết à?

Tinh thần cả lớp xuống dốc vô cùng, thậm chí là nản chí.

Đây là tình huống mà các giáo viên và Chương Nam lo lắng nhất, một nhóm trẻ không muốn học từ tận đáy lòng chắc chắn sẽ lung lay ý chí và từ bỏ thành tích trước đây của mình.

Lưu Trác Phú nhìn thấy điều này, nhưng ông không làm gì cả.

Được rồi, các em nghĩ riêng lớp 10/14 bị đề thi làm choáng váng ư? Cả trường bị cũng bị đánh cho hiện nguyên hình luôn đấy được chứ?

Ba kỳ thi tháng đều là bài đơn giản, độ khó đột nhiên tăng lên, hơn nữa không chỉ tăng thêm một nửa độ khó, trước mắt không chỉ lớp 10/14 bị choáng, ngay cả lớp 10/1 cũng phải nghi ngờ cuộc đời.

Lưu Trác Phú không nói nhiều về chuyện này, bởi vì ông không rõ, nên chỉ có thể chờ ngày 13 công bố kết quả rồi hẵng nói sau.

……

Ba ngày không dài nhưng cũng không ngắn, hơi khó khăn.

Trong ba ngày này, lớp 10/14 dường như đã mất đi tiếng nói chung.

Khi liều mình nhất, có thể ồn ào thì ồn ào. Nhưng bây giờ đã thi xong lại không biết nói gì nữa.

Một đám học sinh học xong một học kỳ như thể bị điên vậy, không cần biết chúng học cho ai, nhưng rốt cuộc đã học như thế nào, không lo lắng ư? Không tò mò hay sao?

Trong lòng chúng đã có một dấu chấm hỏi: Mình đã học đến trình độ nào rồi?

Vì vậy, vào đêm ngày 12, hầu hết mọi người trong lớp 10/14 đều bị mất ngủ, bao gồm cả Tề Lỗi.

Tiết tự học sáng ngày 13, thầy Lưu không đến lớp.

Hơn 60 người trong lớp 10/14 không nghiêm túc đọc sách, tất cả đều ngồi đó mắt to mắt nhỏ, không khí nặng nề.

Đúng vậy, Tề Lỗi rất đàng hoàng, môn Văn hắn thi tốt, các môn khác cũng thi ổn. Nhưng kết quả thi thế nào, hắn không biết.

Chu Chi Châu cũng ngưng trọng, có thể vượt qua Tề Lỗi hay không, cậu ta cũng không biết.

Ngô Ninh, Trình Nhạc Nhạc, Dương Hiểu thậm chí còn được xếp ở vị trí cao hơn, lần trước họ đã lọt vào top 100, nếu lần này bị rớt hạng thì thật là quá xấu hổ.

Mọi người đều nghiêm túc, đừng đắc tội, cuối cùng thi như thế nào, cũng không chắc đã giữ được tiền thưởng cho thầy Lưu.

Ngược lại thì lớp 10/1 ung dung hơn nhiều, họ thích làm gì thì làm nấy.

Lớp 10/1 không bị ghét và ít liên hệ với tòa nhà chính như lớp 10/14.

Lớp 10/1 rất được lòng người, từ lâu họ đã biết rằng tất cả các lớp học đều thi không tốt chứ không riêng gì lớp học của mình.

Vì vậy, họ cũng tự nhiên ung dung.

Vương Học Lượng càng ung dung hơn, nói thật thì bộ đề thi cuối kỳ này coi như đúng ý của cậu ta.

Rất khó, nó có thể nới rộng khoảng cách. Nếu làm không tốt, có thể đẩy Từ Thiến xuống, đứng nhất chơi chơi.

Ở tòa nhà chính cũng ung dung, đặc biệt là lớp 10/7

Vì mọi người đều thi hỏng nên chẳng có gì phải lo lắng.

Hơn nữa, trước đó không có lớp 10/14 làm bia chống đạn, lớp 10/7, bọn họ suýt nữa bị giáo viên chủ nhiệm mắng chết.

Lần này thì tốt rồi, đám yếu kém của lớp 10/14 cuối cùng cũng đã đóng góp được chút ít rồi. Ít nhất thì đứa áp chót cũng không bị đè đầu cưỡi cổ nữa, chủ nhiệm lớp Túy Quyền chắc cũng có thể nở một nụ cười đúng không?

……

Sau giờ tự học buổi sáng, tiếng chuông chuẩn bị vào tiết một vang lên, thầy cô chủ nhiệm từng lớp đúng giờ ra khỏi văn phòng và mang kết quả của từng lớp về cho lớp mình.

Trưởng ban tổng kết năm học cũng dán danh sách kết quả thi cuối kỳ lên góc công khai ở tầng 1 của toàn nhà chính, nơi dành cho khối 10.

Cho dù đó là một con la hay một con ngựa, cuối cùng nó cũng sắp xuất hiện.

- Có rồi đây, có rồi đây!

Mọi người trong lớp 10/1 và lớp 10/14 đang nhìn chằm chằm ra ngoài sân thể dục, nhìn thấy Uông Quốc Thần và Lưu Trác Phú bước ra từ tòa nhà chính, đi về phía này, cảm đám đều rất phấn khích.

Hơn nữa, không chỉ có hai giáo viên chủ nhiệm, mà còn có các giáo viên bộ môn khác? Sao lại có cả cô hiệu trưởng Chương Nam!?

Quả nhiên là hiệu trưởng Chương, đi ở phía trước, theo sau là một đám giáo viên, cả người tràn đầy khí thế.

Khi các giáo viên càng lúc càng gần, thậm chí còn lên đến hành lang của dãy phòng học phía Tây, Uông Quốc Thần vội vàng chặn tiếng thảo luận ​​trong lớp lại:

- Đừng nói chuyện nữa, hiệu trưởng đến rồi!

Cả lớp đều yên lặng, tất cả đều ngồi ngay ngắn, chờ hiệu trưởng Chương tới.

Vương Học Lượng đang mong chờ điều đó, có lẽ cậu ta thực sự có thể vượt qua Từ Thiến!

Nhưng, sau một thời gian dài chờ đợi, hoa cúc căng thẳng, sao chẳng có động tĩnh gì vậy nhỉ?

Không có bóng dáng ai bên ngoài lớp học.

- Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?

Vương Học Lượng mạnh dạn chạy ra cửa, mở ra một kẽ hở nhìn ra ngoài.

Được rồi, cậu ta tức thì suy sụp, mình tự đa tình rồi.

Cậu ta nhìn thấy hiệu trưởng Chương Nam và một nhóm giáo viên đang vào lớp 10/14. Hóa ra là họ không phải đến lớp mình.

Quá đáng hơn nữa là Uông Quốc Thần, giáo viên chủ nhiệm lớp của cậu ta, cũng đi theo vào lớp 10/14.

Vương Học Lượng hơi bối rối, có chuyện gì vậy? Thầy không đến lớp của mình để thông báo kết quả thi, mà chạy sang lớp yếu kém kia làm gì?

Cậu ta nói nhỏ:

- Lớp 10/14 lại bày ra trò gì gây ra hoạ hả?