Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Thực sự thì lớp 10/14 cũng thấy hơi hoang mang.

Nhìn thấy hiệu trưởng và các giáo viên lạnh lùng đi vào lớp, sao không hoang mang cho được?

Tại sao lại có một trận chiến lớn như vậy? Còn kinh động đến cả hiệu trưởng?

Mà dưới sự chú ý của hơn sáu mươi cặp mắt, các giáo viên đứng yên trước bục giảng, Chương Nam đứng ở bàn giáo viên.

Quét mắt khắp cả lớp, đặc biệt dừng ở trên người Tề Lỗi một hồi.

Cuối cùng, vẻ mặt nghiêm túc của bà đột nhiên dịu đi:

- Sao ai cũng nghiêm mặt hết vậy? Giờ các em nên hoan hô, nên tự hào mới đúng!

Toàn bộ học sinh lớp 10/14:

"..."

Hoan hô gì cơ? Tự hào cái gì vậy?

Chỉ thấy Chương Nam đột nhiên chỉ vào cửa:

- Buổi trưa. Không có! Chút nữa! Ngay bây giờ!

- Tôi mong rằng chốc nữa các em hãy xé bảng hiệu lớp yếu kém ở cửa đi cho tôi!!

- Từ nay về sau, ai dám nói lớp 10/14 là lớp yếu kém, thì các em hãy đến tìm tôi, tôi sẽ làm chủ cho các em!

- Lớp 10/14 không phải là lớp yếu kém!

"…"

"..."

"..."

Nếu thầy Lưu nói ra điều này, chắc chắn sẽ chẳng có gì to tát.

Thầy lừa người chứ gì! Đó là sở trường của thầy Lưu mà lại.

Nhưng, nếu hiệu trưởng Chương nói thì ý nghĩa sẽ khác hẳn!

Lớp 10/14 còn bối rối hơn, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra vậy? Trông có vẻ không phải là điều xấu, vậy chắc là bài thi cũng ổn nhỉ?

Sẽ không thực sự đạt được mục tiêu của thầy Lưu đó gứ?

Cả lũ giật mình và cuối cùng đã lấy lại tinh thần.

Phương Băng không thể bình tĩnh, mạnh dạn nói:

- Thưa cô hiệu trưởng. Lớp bọn em thi cũng được phải không ạ?

Chương Nam cười cười, từ tốn trả lời:

- Em tên là gì?

- Phương Băng ạ.

- Tôi nhớ em, em đến từ Cáp Nhĩ Tân, điểm xét tuyển của em rất kém.

Phương Băng lúng túng gãi đầu, thầm nói, sao cô hiệu trưởng lại biết được? Nhưng trong lòng cảm thấy rất thoải mái.

Mà Chương Nam vẫn chưa nói hết:

- Em Phương Băng, em nên tự tin hơn và em phải tin rằng công sức mà em bỏ ra sẽ được đáp lại.

- Và cũng đừng dùng những từ bảo thủ như "cũng được"!

"…"

"..."

"…"

"!!!"

Cả lớp đều sửng sốt, "cũng được" là là là là là bảo thủ ư?

Ngay khi mọi người dần dần có chút bồn chồn, Chương Nam lấy ra một xấp bảng điểm.

Là bảng điểm cá nhân của từng người, bao gồm kết quả chi tiết của từng môn học, cuối kỳ được mang về nhà cho phụ huynh xem.

- Tôi đến lớp 10/14 chỉ vì một mục đích.

- Đó là chính miệng nói cho các em biết, các em rất tuyệt vời! Các em đã không phụ công sức đã bỏ ra trong suốt một học kỳ của thầy cô và không phụ chính mình!

- Tôi phải chính miệng thông báo bảng điểm này, mừng cho các em!

Hít một hơi thật sâu, trong ánh mắt mong đợi của mọi người, bà từ từ đọc:

- Điểm trung bình của lớp 10/14 là 783!

- Tổng số học sinh trong lớp là sáu mươi sáu người, và số người thi qua môn là sáu mươi sáu người!

- Lọt vào top 900 của trường, số lượng đỗ vào trường chính thức là sáu, mười, sáu, người!

- Một trong hai lớp không có ai bị điểm yếu của cả khối.

- Khối 10 có 14 lớp, lớp các em xếp thứ 10 về điểm trung bình.

- Thứ 10...

Mọi người hơi kinh ngạc, sau đó đầu óc ong ong.

Thứ 10!!

Bọn họ đã làm được rồi ư?

Không, không chỉ làm được, mà còn vượt qua nó.

Không chỉ đuổi kịp lớp 10/7, mà còn đá bốn lớp ra phía sau.

Có thể điểm này không là gì đối với các lớp khác, thậm chí là bảng điểm kém, nhưng đối với lớp thứ 14 mà nói.

Trình Nhạc Nhạc bỗng che miệng, mắt đỏ hoe. Mặc dù cô ta vẫn không biết mình đạt bao nhiêu điểm trong kỳ thi, nhưng lớp 10/14 thật tuyệt vời.

Vào lúc này, ngoại trừ giọng nói của Chương Nam, không có bất kỳ động tĩnh nào trong lớp học.

Ngoại trừ một vài bạn nữ ướt đẫm hốc mắt vì phấn khích, những chàng trai đang siết chặt cơ bắp.

Đúng vậy, chẳng có hoan hô hay cổ vũ gì cả, cũng không có tự hào, ngược lại các cậu trai càng thêm bướng bỉnh, tự cao tự đại, xị mặt

Bọn yếu kém?

Xem ai còn dám nói rằng tôi là một tên yếu kém nữa?

Ai dám coi thường chúng ta!?

Mẹ kiếp!!

Quỳ xuống cho ông!

……

Bên đó, Chương Nam thông báo xong thành tính cả lớp, và lại cầm bảng điểm cá nhân, tự tay phát cho từng người, và tặng mọi người ánh mắt khích lệ.

- Vương Đông, với tổng điểm là 649, xếp hạng 66 trong lớp, và xếp hạng 889 cả khối.

- Triệu Tuyết Đồng, với tổng điểm là 751, đứng thứ 38 trong lớp, và đứng thứ 685 toàn khối.

- Lưu Lâm, với tổng điểm 797 đứng thứ 29 trong lớp, 599 toàn khối.

- Phương Băng, tổng điểm 691.

- Đổng Vĩ Thành, tổng điểm 665.

Chương Nam đọc từng cái một, rất nghiêm túc. Đây là kết quả thi cuối cùng của lớp 10/14 sau một học kỳ học tập chăm chỉ.

- Ngô Ninh, tổng điểm 978. Đứng thứ 4 trong lớp, xếp 61 toàn khối.

- Dương Hiểu, tổng điểm 960. Xếp thứ 7 trong lớp, 99 toàn khối.

……

- Chu Chi Châu

Cuối cùng cũng đến Chu Chi Châu, cả đám đều hồi hộp muốn chết.

Hiệu trưởng Chương vừa nói ra một cái tên, cậu ta đã phấn khích đứng lên, thật ra cậu ta không nói cho ai biết là những người khác làm bài thi không tốt?  Nhưng cậu ta thi rất tốt, cực kỳ tốt! Tốt một cách bứt phá luôn!

Cậu ta có linh cảm là sẽ đè bẹp được Tề Lỗi, chính là lúc này.

Cậu ta dỏng tai lên nghe.

- Chu Chi Châu, với tổng điểm là 1049. Đứng thứ 3 trong lớp và đứng thứ 5 toàn khối!

"..."

Chu Chi Châu nghe vậy:

- Thứ ba trong lớp?

Hai mắt đen lại, suýt thì ngã nhào xuống mặt đất, thậm chí còn chẳng buồn đi lên lấy bảng điểm.

M* kiếp xếp thứ ba gì chứ!! Vẫn xếp thứ ba là sao!?

Kết quả, thấy Chu Chi Châu chưa đi ra, Chương Nam cau mày bối rối:

- Chu Chi Châu là ai? Bạn ấy chưa tới à?

- Em!

Chu Chi Châu uất ức đáp lại một tiếng, bước lên bục với những bước chân nặng nề.

Chương Nam nhìn kỹ cậu học sinh, thành thật mà nói thì bà đã rất ngạc nhiên, tài năng của cậu nhóc thực sự rất phi thường.

Nhưng, có chuyện gì vậy? Xếp thứ 5 toàn khối!  Khi biết chuyện này bà đã ngạc nhiên cả nửa ngày

Nhưng nhìn thấy vẻ mặt của cậu ta, ai không biết còn tưởng rằng cậu ta thi xếp thứ 500 đấy!

Mọi người không hề biết, Chu Chi Châu thậm chí không buồn nghe việc đứng thứ 5 toàn khối. Cậu ta chỉ có một mục tiêu:

Tề Lỗi!! Tề Lỗi! Vẫn là Tề Lỗi!