Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Cậu ta cười hối lỗi:
- Không, không ý kiến ạ, nuôi con là phải làm trâu làm ngựa mà?
Kết quả, cậu ta không giả nai còn đỡ, Đường Thành Cương không biết tính của con trai mình như thế nào chắc, vừa nhìn là biết nó đang chột dạ.
Vốn dĩ không nghĩ ngợi gì nhiều, lập tức cùng hai ông bố còn lại phóng ra:
- Bọn con ra hết đây cho bố!
Đường Dịch rùng mình một cái:
- Mợ nó, cái miệng chết tiệt này, sẽ không bị lão Đường xử đẹp thật chứ?
Khi ba thằng đứng trước mặt ba ông bố, Đường Thành Cương cau mày quét mắt một lượt:
- Rốt cuộc bọn con thi thế nào?
Thật ra ba ông bố đã chuẩn bị tâm lý rồi, cả một học kỳ không lo được cho ba đứa con, điểm số chắc sẽ không tốt.
Nhưng chỉ xuống dốc một chút hay ngã hoàn toàn thì ông Đường vẫn chưa biết.
Thầm nói, dù thế nào thì cũng phải nhân cơ hội để nhắc nhở chúng.
Hai ông bố còn lại cũng có suy nghĩ như vậy, tựa vào ghế sô pha chờ ba đứa con báo tin.
Vậy thì cứ báo cáo thôi!
Ngô Ninh vừa định nói, nhưng Đường Dịch lại trợn tròn mắt:
- Tao trước!!
Khiến cho mọi người giật cả mình.
Dứt lời, Đường Dịch chạy đi lấy cặp sách, cầm bảng điểm ra ném cho bố Đường.
- Đây ạ!
Ông Đường hoài nghi liếc Đường Dịch, cầm bảng điểm lên xem:
- Hả??
Một tiếng nghi hoặc, khá là ngạc nhiên:
- Hình như... không tệ?
Khác với những gì ông nghĩ! Ông còn tưởng nếu không có ai quản lý, Đường Dịch còn phải xuống dốc không phanh cơ?
Kết quả, nhìn bảng điểm thì xếp thứ hơn 30 trong lớp, xếp thứ 500 toàn khối. Không những không rớt mà còn tiến bộ?
Lập tức cười toe toét, ngắm nghía Đường Dịch:
- Được đấy nhóc!
- Hehehe.
Đường Dịch cười hơi áy náy:
- Cũng chỉ được đến đó mà thôi ạ.
Bố Ngô và bố Tề thấy hai cha con như vậy bèn lấy bảng điểm của Đường Dịch ra xem.
- Tốt đấy.
- Có tiến bộ!
Cả hai cũng rất ngạc nhiên.
Nửa năm qua, ba ông cảm thấy mình nợ con nhiều nhất, lo nhất là kết quả học tập của con.
Kết quả là Đường Dịch không hề xuống dốc, thật là bất ngờ!
Tốt!! Thực sự rất tốt!!
Ngô Liên Sơn lập tức nhìn thẳng vào Ngô Ninh:
- Con thi thế nào? Tiểu Tiện nhà người ta thi rất tốt đấy!
Khiến Ngô Ninh trợn tròn mắt, như cậu ta mà cũng thi rất tốt, đó là bởi vì anh đây chưa biểu hiện ra ngoài thôi, được chưa?
Chờ con lấy bảng điểm ra, xem bố có thể nói như vậy không nhé?
Nhưng mà, làm anh em nhiều năm như vậy, ai mà không biết Đường Dịch có ý nghĩ gì cơ chứ, cậu ta muốn lừa xong là chuồn ngay chứ gì.
Nếu bây giờ báo cáo kết quả thi, cái mông của Đường Dịch sẽ nở hoa mất, thế thì còn chạy gì nữa!
Đối với sự khinh thường của Ngô Liên Sơn, vì anh em, Ngô Ninh chỉ có thể chịu đựng, quay đầu qua một bên, giả vờ như không nghe thấy.
Tề Lỗi cũng giống như vậy, nhìn trần nhà, không lên tiếng, dù thế nào thì cũng không thể phá đám Đường Dịch được!
Đường Dịch thầm giơ ngón tay cái, anh em đúng là anh em, thật là nghĩa khí!
Mà ba ông bố thấy vậy lại tưởng hai người này không thi tốt như Đường Dịch!
Đều tức giận nhìn hai thằng, nói dông dài vài câu, đợi lát tính sổ với hai thằng sau, trước tiên phải khen ngợi Đường Dịch đã.
Ba ông bố ập tức bắt đầu khen ngợi Đường Dịch.
Lúc này, Quách Lệ Hoa và Thôi Ngọc Mẫn cũng từ phòng bếp đi ra, sáu vị phụ huynh chọn những câu khen ngợi có cánh nhất, khiến Đường Dịch toát mồ hôi hột.
Ảo! Ảo thật đấy!
Thần nói, đừng khen nữa, còn khen nữa là tối mai không dám về nhà mất!
Nhưng chỉ khen bằng miệng đâu là phong cách của ba ông bố?
Gần như là móc túi ra cùng một lúc, Đường Thành Cương 500, Ngô Liên Sơn và Tề Quốc Quân mỗi người 300.
- Nhà chúng ta luôn luôn có thưởng có phạt, cầm lấy đi!
Đường Dịch:
"..."
Mồ hôi túa ra:
- Không, không cần đâu ạ?
- Cầm lấy!
Đường Thành Cương không chút nghi ngờ:
- Hai thằng kia không được xu nào, là của con hết!
Đường Dịch:
"..."
Ngô Ninh và Tề Lỗi:
"..."
Cuối cùng, Đường Dịch miễn cưỡng nhận lấy, nhìn thấy ba ông bố chuẩn bị nhắm vào Tề Lỗi và Ngô Ninh.
- Vậy thì, con hết chuyện rồi phải không ạ?
- Vậy thì con…
Vừa đi về phía cửa, cậu ta vừa nói:
- Con đã hẹn với các bạn cùng lớp lên mạng rồi, con đi đây.
Thôi Ngọc Mẫn cau mày:
- Con đi đâu vậy? Sắp ăn tối rồi đấy.
Đường Dịch đang xỏ giày:
- Người đang đợi con kia kìa, con không ăn đâu.
Đẩy cửa:
- Buổi tối con cũng sẽ không về, dù sao cũng nghỉ lễ rồi mà.
Rầm rầm, co chân bỏ chạy trong nháy mắt.
“…”
Sáu người lớn thật sự cạn lời, nhưng dù sao là kỳ nghỉ, với lại còn thi tốt nữa, tại sao không cho người ta thư giãn cơ chứ? Cứ để nó thích đi đâu thì đi!
Chuyển mũi tên sang Ngô Ninh và Tề Lỗi, bắt đầu giáo dục.
- Làm sao vậy? Cũng đổi cả giáo viên cho bọn con rồi, hiệu trưởng cũng để ý tới, mà còn không học tốt nữa, hai thằng nói đi, còn có lý do gì nữa?
- Rốt cuộc đã thi tệ đến mức nào, nói mau!
Ngô Ninh:
"..."
Tề Lỗi:
"..."
Hai thằng nhìn nhau, trao đổi một chốc.
Ngô Ninh:
- Không đuổi kịp nữa đâu nhỉ?
- Bây giờ chắc đã đến đường cao tốc rồi.
Ngô Ninh:
- Được rồi, anh đây thật nghĩa khí!
Tề Lỗi:
- Con cũng thi tốt!
---
Hai thằng trao đổi một hồi.
Sáu vị phụ huynh nhíu mày, lạnh lùng nhìn hai thằng bày trò.
Cuối cùng Quách Lệ Hoa không chịu nổi nữa:
- Thi thố thế nào? Cứ yên tâm, lần này vì tình có thể tha thứ được, lần sau không được phép viện lý do nữa! Thành thật khai báo mau lên!
Rồi xong! Bà đã trở thành một người mẹ hiền rồi.
Nhưng vẫn là câu nói đó, học kỳ này bọn họ thực sự không chăm sóc chu đáo, Quách Lệ Hoa đã chuẩn bị tâm lý, thậm chí còn bày tỏ sự cảm thông cho chuyện ba thằng không thi tốt.
Cùng lắm là bận nốt lần này nữa, sau đó sẽ cầm chổi giám sát chúng học hành.
Nhưng không ngờ, hai thằng nhóc chẳng hề xem trọng, vẫn giữ trạng thái im lặng như trước, cằm vểnh lên trời, nhưng lại cảm thấy cô đơn như tuyết.
Chỉ thấy hai thằng bước đến chỗ cặp sách với nhịp bước mà sáu vị phụ huynh không nhận ra, rồi từ từ rút bảng điểm trong đó ra.
Quay lại trước mặt sáu vị phụ huynh, không lên tiếng, lại bắt đầu nhìn nhau.
Tề Lỗi:
"Tao trước hay mày trước?"
Ngô Ninh:
"Tao trước, tao còn có thể vơ vét được một khoản nữa, lát nữa mày giả vờ tiếp."
Thế nên, Ngô Ninh đập mạnh vào ghế sô pha và ném bảng điểm cho bố mẹ.
- Thi không tốt con cũng rất đau khổ. Kém kỳ thi hàng tháng hơn chục điểm!
Ba ông bố, ba bà mẹ đều hơi ngơ ngác, nhìn nhau trong sự khó hiểu.
Cái điệu bộ này là không thi tốt? Sao cứ cảm giác như nó sắp lên trời vậy?