Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Ngô Liên Sơn cau mày cầm bảng điểm, sau đó liếc nhìn, ặc!

Ông nấc lên, mắt tròn xoe, đồng tử giãn ra, hồi lâu không cử động.

Đường Thành Cương và Tề Quốc Quân thấy vậy, ý gì đây? Phải thi tệ đến mức nào mà hù được lão Ngô như thế này?

Họ ghé lại xem.

Ặc!  !

Ặc!!

Hai tiếng nấc cùng một lúc.

Đường Thành Cương không khỏi đọc lên:

- Xếp thứ 4 trong lớp? Xếp thứ 61 toàn khối?

- Được đấy nhóc!

- Bao nhiêu!?

Ba người mẹ đang giả vờ bình tĩnh, vừa nghe kết quả này thì bật dậy.

Mẹ Ngô chộp lấy bảng điểm:

- Xếp thứ 4 trong lớp? Xếp thứ 61 toàn khối?

Khuôn mặt ngay lập tức biến dạng, vừa không tin vừa ngây ngất.

Nhìn một hồi lâu, bà ngẩng đầu nói với Ngô Ninh:

- Nói thật đi, chính con tự sửa đúng không?

Không phải Ngô Ninh chưa từng làm chuyện này bao giờ. Sửa thứ hạng 44 thành thứ hạng 14, lừa cả một kỳ nghỉ hè và lừa được một món tiền tiêu vặt hậu hĩnh.

Đừng hỏi Ngô Ninh đã làm thế nào, dùng lưỡi lam cạo những nét thừa, sau đó làm ướt bảng điểm rồi dùng bàn ủi ủi lại, rồi ném vào đống cát để hoành hành một hồi, có ma mới nhìn ra nổi.

Tiếc là lần này Ngô Ninh cứng đầu đến mức người lớn cũng không thể tin được.

Bắt tréo chân, khịt mũi:

- Cũng không phải là không có số của thầy Lưu, cứ tự hỏi đi!

- Haizzz!

Thở dài buồn bã:

- Thi không tốt, không thì tổng điểm đã có thể vượt một nghìn điểm rồi.

"..."

Sáu vị phụ huynh sốc, đặc biệt là Ngô Liên Sơn và Đổng Tú Hoa, cũng có cùng suy nghĩ như Quách Lệ Hoa trước kia, đây có phải là giống nhà mình không vậy?

Hiện tại không còn nghi ngờ gì nữa, khen Ngô Ninh một hồi rồi ba ông bố đồng loạt móc túi ra.

Đường Thành Cương 500, bố Ngô và bố Tề mỗi người 300.

- Cầm lấy! Con trai tốt!! Thật sự là con rất tốt!!

Ngay cả với người có tính tình điềm đạm như Ngô Liên Sơn, lúc này ông cũng cười đến tận mang tai, cười lộ cả răng hàm.

Khi vừa mới xem kết quả của Đường Dịch, ông vẫn có chút ghen tị. Không ngờ Ngô Ninh còn mạnh hơn Đường Dịch nhiều!

- Cầm lấy, tiếp tục giữ vững cho bố!

Ngô Ninh đương nhiên không hề khách khí, vui vẻ cầm tiền bỏ vào túi.

Sau đó vẫy tay với Tề Lỗi:

- Tao xong việc rồi, lên đi!

Nói xong là phủi đít đi về phòng của Tề Lỗi.

Đành chịu thôi, của Tề Lỗi còn ác hơn, tránh cho người lớn lôi cậu ta ra nói.

- Haizzz!

Tề Lỗi thở dài một hơi, loại chuyện cưỡng chế này mỗi ngày có thể có đến một trăm lần.

Hắn ngồi chỉnh tề ở vị trí mà Ngô Ninh nhường cho, dùng hai tay đặt phiếu điểm trên bàn trà, chậm rãi đẩy tới trước mặt ba ông bố.

- Con làm bài cũng được, cho các vị lãnh đạo mở mang tầm mắt!

"..."

"..."

"..."

Tất cả phụ huynh lại rơi vào câm nín, mở mang tầm mắt gì cơ?  Họ dầm mưa dãi nắng, trận chiến nào mà họ chưa từng trải qua?

Quách Lệ Hoa và Tề Quốc Quân chậm rãi cầm bảng điểm, sau đó họ im lặng.

Tổng điểm là 1061, đứng đầu lớp, đứng nhất toàn khối...

Nhìn nhau, chà, đúng là mở mang tầm mắt thật.

Từ khi họ đi học đến khi lũ con đi học, lần đầu tiên biết bảng điểm của người đứng nhất trông như thế nào.

Hai tay Quách Lệ Hoa run lên:

-Con trai, nói thật với mẹ, con không lừa mẹ đâu phải không?

Đường Thành Cương và Ngô Liên Sơn thấy vậy thì nghĩ, chuyện gì thế? Sao lại còn phản ứng mạnh hơn xếp hạng bốn của Ngô Ninh vậy?

Ghé lại xem, phút chốc khuôn mặt Ngô Liên Sơn há hốc, Ngô Ninh đứng thứ 4 trong lớp, thứ 61 toàn khối, lập tức không còn thơm nữa.

Ông vô thức cầm lên xem, được rồi, kết quả chi tiết của từng môn:

Ngữ văn 150 ...

Tiếng Anh 150 ...

Đại số 118 ...

Hình học 119 ...

Hóa học 117 ...

Vật lý 116 ...

Chính trị 100 ..

Địa lý 97 ...

Sinh học 94!!

Hơi loá mắt đấy!!

- Cái này...

Tề Quốc Quân không thốt nên lời.

- Con thi được à?

Sao không đáng tin chút nào vậy nhỉ!?

Đó là một sự khác biệt vô cùng lớn!

Phải biết nửa năm trước, khi Tề Lỗi thi tuyển sinh vào lớp 10 được 300 điểm là hai vợ chồng đã thấy mãn nguyện rồi, vì cái thằng nhóc này mà phải thắp hương cầu khấn.

Tại sao nửa năm không để mắt tới, nó đã giành được hạng nhất toàn khối vậy?

- Haizzz!

Chỉ thấy Tề Lỗi thở dài, cầm cặp sách, lấy từ trong cặp sách ra một tờ giấy chứng nhận, đập xuống bàn trà.

- Học sinh ba tốt cấp thành phố.

Hự ! Lại lấy ra một tờ khác.

Bốp!

- Đoàn viên thanh niên cộng sản ưu tú cấp thành phố.

Hự!! Bốp!

- Hình mẫu thanh niên cấp tỉnh.

Hự... Hự ...

- Đây là chứng chỉ...

"..."

"!!!"

Ba ông bố bà mẹ không thể không tin nữa, hôm nay quả thực là được mở mang tầm mắt!

Phải một hồi lâu sau Đường Thành Cương mới hoàn hồn, hai mắt trợn tròn, đột nhiên đồng tử dần dần mở to, sau đó giật nảy mình như sấm, cả người bật dậy lao ra cửa:

- Đường Dịch! Thằng khốn kiếp, cút về đây cho tao!!

Cuối cùng cũng nhận ra có chuyện gì không đúng, mợ nó, người ta một người đúng nhất một người đứng thứ tư, sao mày lại lừa bố!?

Tề Quốc Quân bỗng bật cười, nhìn cái này cười haha, nhìn cái kia cũng cười haha.

Cuối cùng, ông chỉ vào Tề Lỗi, và vẫn cười haha không nói được lời nào.

Quách Lệ Hoa tiến lên nắm lấy tay Tề Lỗi, nắm thật chặt.

Không đánh ...

Không dám đánh….

Nếu đánh là sẽ thành vô ý mất!

Hạnh phúc là gì? Hạnh phúc là nuôi dạy được một đứa con trai, và rồi quên nó đi. Khi nhớ ra mình còn có một đứa con trai rồi quay đầu nhìn lại...

Ấy? Lớ ngớ mà cũng có thể mang hạng nhất về cho mình, thế có tức không cơ chứ?

Mà Ngô Liên Sơn và Đổng Tú Hoa cũng ổn, họ rất hài lòng với kết quả của Ngô Ninh.

Chỉ có Thôi Ngọc Mẫn là có hơi lo lắng, so sánh thì Đường Dịch nhà bà là kém nhất.

Đi ra ngoài kéo Đường Thành Cương về:

- Không được, học kỳ sau cũng phải cho Tiểu Dịch sang lớp 10/14 mới được!

Đường Thành Cương nghe xong không biết nên cười hay nên khóc, Đường Dịch không vào lớp 10/14, ông còn cảm thấy may mắn. Bây giờ có vẻ là ông thiển cận rồi.

Suy nghĩ một hồi rồi nói:

- Tôi thấy được đấy, chốc nữa tìm hiệu trưởng Đổng!

Được rồi, Đường Thành Cương đâu biết rằng, đừng nói là tìm hiệu trưởng Đổng, tìm Chương Nam cũng vô ích thôi.