Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

- Xin chào! Đương nhiên là nhớ.

Lão Cảnh cười ha ha, đã từng gặp một lần thì đương nhiên là nhớ rồi:

- Có chuyện gì sao?

Đầu bên kia điện thoại:

- Thế nào anh Cảnh, anh còn muốn mở quán Internet không?

Lão Cảnh:

- Ồ, chú nói chuyện đó à?

Ông ta hơi suy tư:

- Sắp làm xong rồi.

- Hả?

Vệ Quang Minh rất ngạc nhiên, đây là một khách hàng lớn! Hơn nữa, nó còn có dính líu với một vị lãnh đạo lớn mà gã đang cố lấy lòng, gã có chút không cam tâm.

Ngay lập tức gã bắt đầu sử dụng trí thông minh không đúng chỗ, nhỏ giọng hỏi:

- Anh Cảnh, anh có thể cho em biết, anh đặt mua thiết bị ở công ty nào không?

Lão Cảnh:

- Đó là quảng cáo trên đài truyền hình tỉnh... Công ty Tam Thạch.

Vệ Quang Minh:

"..."

Sau khi cân nhắc một lúc:

- Anh Cảnh, công ty nhỏ đó có đáng tin cậy không?

Lão Cảnh:

- Anh thấy cũng được.

Vệ Quang Minh:

- Anh nên cẩn thận một chút, nước ở đây rất sâu!

Lão Cảnh nhướng mày nhìn điện thoại:

- Chú nói thử xem

Vệ Quang Minh:

- Chúng ta không nói chuyện khác, em cũng đã xem quảng cáo của họ rồi. Nói trắng ra là họ chỉ muốn nhận một số lượng lớn đơn đặt hàng thiết bị, sau đó thương lượng giá cả với đại lý của bọn em!

- Nhưng nếu bọn họ đàm phán, thì còn có thể đàm phán gì được? Chả phải vẫn cần đến tìm em ư? Em là tổng đại lý của mấy thương hiệu lớn ở Long Giang!

- Cho nên, giá của bọn họ chưa chắc sẽ thấp hơn giá mà em đưa cho anh. Anh đừng quên là vẫn còn mặt mũi của phó chủ tịch Đổng. Em sao dám kiếm tiền của anh được?

Lão Cảnh gật đầu:

- Có lý, nói tiếp!

Vệ Quang Minh trầm ngâm suy nghĩ:

- Nó là như thế này, nếu giá cuối cùng của họ rẻ hơn của em, thì chỉ có một khả năng. Thiết bị của họ không đáng tin cậy, họ sử dụng phụ kiện cũ và giả cho anh. Vậy thì anh sẽ là người chịu thiệt!

- Thật sao?

Lão Cảnh đáp:

- Này, nói thật với chú, anh chẳng thiếu hai khoản tiền kia đâu.

- Tôi thích họ chủ yếu là vì các dịch vụ mà họ cung cấp. Trang trí và hệ thống quản lý phần mềm rất hấp dẫn.

Vệ Quang Minh:

- Anh Cảnh, đừng nghe họ!

- Bây giờ các quán net mở ở thành phố Cáp Nhĩ Tân đều tuyên bố rằng họ có một hệ thống quản lý và một kiến ​​trúc máy chủ hoàn toàn mới, nhưng em đang kinh doanh lĩnh vực này, sao em không biết cơ chứ?

- Cái gọi là phần mềm quản lý thực chất là một chương trình nhỏ do mạng cục bộ điều khiển. Không có gì mới, chỉ bật tắt được mỗi máy tính.

Lão Cảnh gật đầu:

- Hoá ra là vậy! Vậy cái chú vừa nói về kiến ​​trúc máy chủ là sao?

Vệ Quang Minh:

- Đúng vậy, nói chung có hai cách để kết nối ở trong quán Internet.

- Một là sử dụng máy tính thông thường để kết nối Internet. Kết nối này đơn giản nhất, chi phí thấp nhưng tính bảo mật rất kém và rất dễ bị nhiễm virus.

- Loại thứ hai là chuyển mạch phụ, sử dụng một công tắc chính là máy chủ để kết nối mạng và thiết bị đầu cuối phụ trong quán net được kết nối với máy chủ. Đặc điểm của loại này là thông tin mạng được lọc, bởi máy chủ đầu tiên, sau đó nhập thiết bị đầu cuối. Tính bảo mật cao nhưng giá đắt. Giá của một máy chủ có giá trị bằng bốn hoặc năm thiết bị đầu cuối thông thường. Hơn nữa, theo quy mô của anh thì sáu hoặc bảy máy chủ mới được, đó là rất nhiều chi phí.

- Ồ.

Lão Cảnh dường như đã hiểu:

- Vẫn cần nhờ vào các chuyên gia các chú!

Vệ Quang Minh:

- Anh Cảnh không cần khách sáo đâu ạ.

Lão Cảnh nói:

- Được rồi, hôm khác hẹn nhau đi! Đến lúc đó, chú hãy dạy kỹ hơn cho anh.

Vệ Quang Minh vừa nghe vậy là biết có triển vọng rồi đây!

- Vâng vâng vâng!! Em chờ điện thoại của anh Cảnh.

Cúp điện thoại xong, vợ ông tạ từ trong bếp đi ra: - Ai vậy? Cái người béo béo ăn cơm hôm nọ sao?

Lão Cảnh gật đầu:

- Ừ.

Bà Cảnh nghe vậy thì nhíu mày:

- Người đó thoạt nhìn cũng không phải người tốt lành gì, ông quan tâm gã làm gì?

Lão Cảnh vui vẻ:

- Cho vui thôi.

Sau khi nói xong, ông ta khoác áo quân đội và đến công ty Tâm Thạch để nghe ngóng.

Khi ông ta vừa bước vào công ty, mọi người đều ý thức hướng mắt về một phía và giả vờ như không nhìn thấy ông ta.

Ông chú này quả là cực phẩm!

Đặc biệt là Chu Đào, gần đây chị ta rất bực bội, không buồn để ý đến ông ta.

Số lượng đơn hàng đã ký khác xa với những gì Chu Đào nghĩ.

Ngoài việc ký bảy đơn hàng ngày đầu tiên và sáu đơn hàng ngày thứ hai, trong năm sáu ngày gần đây chỉ có hai, ba đơn hàng, tóm lại là không suôn sẻ như những ngày trước.

Hơn nữa, nhiều khách hàng lúc đó nói tốt, nói về sẽ nghi lại, nhưng sau đó không có động tĩnh gì nữa.

Nó giống như trâu đất xuống biển, một đi không trở lại.

Ban đầu Chu Đào cũng cảm thấy tự mãn, nhưng dần dần cảm thấy áp lực.

Nếu cứ tiếp tục như vậy, còn một tuần nữa mà chị ta có thể không ký được, thì con số năm chục đơn hàng kia chỉ là một trò đùa cho vui.

Trước đây, khi Tề Lỗi nói chuyện với chị ta là lấy năm mươi đơn hàng làm ví dụ, kết quả chị ta còn không đàm phán tới năm mươi đơn hàng, vậy còn chơi cái quái gì nữa?

Từ Thiến cũng bực bội, ông chú này đang nhìn chằm chằm vào cô.

Cô thở dài rồi khó chịu đi lên chào hỏi và sắp xếp chỗ cho lão Cảnh ngồi xuống.