Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Cô bĩu môi:

- Trà... hay nước nóng?

Lão Cảnh:

- Cô gái, thái độ của cháu không thể tốt hơn sao?

Từ Thiến trợn tròn mắt:

- Chú Cảnh, hay là cháu bảo với ông chủ cũng đưa tiền lương cho ông là xong.

- Ha!

Lão Cảnh vui vẻ:

- Mồm miệng cũng độc địa gớm! Được rồi, vậy cháu gọi ông chủ qua đây  để chú trò chuyện một lúc.

Từ Thiến lắc đầu:

- Ông chủ không có ở đây, chú không có cơ hội gặp rồi!

Tề Quốc Đống thực sự không có ở đây, vì chú ấy đã đi đón những người từ Đại học Công nghệ rồi.

Hôm nay, phần mềm quản lý đó cuối cùng đã ra mắt.

Nhưng khi lão Cảnh nghe thấy, ông chủ không có ở đây? Nhưng ánh mắt lại lướt tới Tề Lỗi ở khu văn phòng, ông ta nói:

- Đó không phải là ông chủ sao? Cháu gọi cậu ta sang đây cho chú.

"!!!"

----

- Kia không phải là ông chủ sao? Cô gọi cậu ta đến đây!

Lão Cảnh vừa nói ra lời này, Từ Thiến kinh hãi.

- Chú...

Chỉ thấy lão Cảnh phất tay:

- Đi kêu đi! Nói cho cậu ta biết, chú đã chuẩn bị xong rồi, hôm nay sẽ ký hợp đồng.

"..."

Từ Thiến sợ hãi, làm sao ông ta biết?

...

Một lát sau, ở tầng hai.

Cảnh Trường Hải cùng Tề Lỗi một người ngồi trên một chiếc ghế nhỏ, còn cách buổi thuyết trình một lúc nên trên lầu chỉ có hai người bọn họ.

Tề Lỗi tò mò nhìn lão Cảnh:

- Bác, bác có thể nói cho cháu, làm sao bác lại nghĩ cháu là ông chủ vậy?

- Hừm!

Cảnh Trường Hải vui vẻ, thừa nước đục thả câu:

- Tôi chẳng những biết cậu là ông chủ, còn biết nhiều hơn, cậu có tin hay không?

Tề Lỗi lắc đầu:

- Không tin.

- Vậy cậu nghe lão già tôi đây nói xem có đúng hay không!

Lão Cảnh bắt đầu biểu diễn cho hắn:

- Cậu cùng cô bé Từ kia là một đôi

Tề Lỗi:

"..."

- Ông chủ mà các cậu treo trên tường, hẳn là anh trai cậu, hoặc là trưởng bối như chú chẳng hạn, anh ta cùng cô bé họ Triệu kia là một đôi.

- Tên nhóc họ Triệu kia lăn lộn ở xã hội, ở bên ngoài chạy đi làm cho các người.

Tề Lỗi:

"..."

- Họ Dương kia và cậu... thôi bỏ đi, chuyện này không dễ nói liều.

- Cô bé họ Chu kia, là cao thủ cậu mời tới, Lưu Duyên cùng Trương Lệ kia là người do cô ấy mang tới.

- Cậu mời người họ Chu này, tiêu không ít tiền chứ? Ánh mắt không tệ, hai cô bé kia có bản lĩnh đó.

- Còn ông lão họ Mã kia, không phải là người của các cậu, là một người thành thật làm việc kiên định.

- Cậu đó, cùng cô bé Từ, còn có cô bé Dương, các cậu là bạn học của nhau, hẳn là còn đang học cấp 3!

- Đám người các cậu, nói hoa mỹ một chút thì chính là thiếu niên thành công, ra ngoài lập nghiệp. Nói khó nghe một chút chính là bắt được một ý tưởng tốt, cũng nắm được thời cơ tốt, chuẩn bị kiếm một khoản tiền.

Tề Lỗi:

"..."

Nghe mà choáng váng, thầm nghĩ, lão nhân gia, ông là thầy bói đúng không!? Sao nói chuẩn thế!

Lại không biết rằng, để có được như ngày hôm nay, lão Cảnh đã phải dựa vào hai con mắt này để sống.

Năng lực của mỗi người không giống nhau, bản lĩnh của lão Cảnh chính là biết nhìn người, cũng biết xem chuyện.

Đừng nhìn ông ấy không có văn hóa gì, cái gì cũng không hiểu, nhưng ông ấy hiểu con người và sự việc là đủ rồi.

Mấy người Tề Lỗi tự cho là người khác nhìn không ra, thế nhưng ở trong mắt lão Cảnh, đó là chuyện hiển nhiên.

Một ánh mắt, một hành động nhỏ, có thể tiết lộ rất nhiều thông tin.

- Cậu nói xem, lão già tôi đoán đúng không?

Tề Lỗi không nói nên lời, giơ ngón tay cái lên, vô cùng cảm thán:

- Xuất sắc!

- Xuất sắc hả?

Lão Cảnh vui vẻ:

- Người bình thường tôi sẽ không nói cho cái này đâu, chỉ là thấy thằng nhóc cậu không tệ.

Tề Lỗi nhíu mày, lời này có chút quá đáng đi!

Lão Cảnh tuy rằng mỗi ngày đều đến, thế nhưng Tề Lỗi thật sự chưa từng nói chuyện với ông ấy, nên không thể nói là "Không tồi".

Tề Lỗi thoáng suy nghĩ:

- Bác làm thế nào mà nhìn thấy cháu không tồi?

Hắn nửa đùa nửa thật nói:

- Cháu là người cứng rắn, khen cháu cũng vô dụng, cũng không thể giảm giá hợp đồng!

Lão Cảnh:

- Ha!! Liền cậu? Cậu cứng rắn chẳng có nghĩa lý gì!

Ông ấy dứt khoát cởi áo khoác quân đội ra, ngồi trở lại trước mặt Tề Lỗi:

- Vì sao nói thằng nhóc cậu không tệ đúng không?

- Cô bé Tiểu Từ kia, có tâm nhãn, nhưng tính tình thất thường, cũng đơn thuần. Từ cô bé có thể nhìn ra được, đám trẻ các cậu tuy rằng không quá đáng tin cậy, nhưng cũng không phải là lừa đảo.

- Nếu không ngày ngày tôi đến đây để làm gì?

Tề Lỗi:

"..."

- Cô gái họ Chu kia, bản lĩnh rất lớn, cậu có thể đánh bại cô ấy, chứng tỏ tiểu tử cậu có chút đồ vật.

Tề Lỗi:

"..."

- Rất nhiều người, có sinh viên đại học, thợ trang trí, những người làm kinh doanh và xã hội. Cậu có thể đem bọn họ lại cùng một chỗ, hoàn thành chuyện này. Thằng nhóc cậu cũng không phải người thường, giống như tôi khi còn trẻ, rất liều mạng!

Tề Lỗi:

"..."

Hôm nay xem như là một trải nghiệm dài.

Thành thật mà nói, Tề Lỗi gặp qua không ít người khôn khéo lão luyện.

Chương Nam, ba Đường, ba Ngô, cô tư, còn có thứ trưởng Trần kia, mỗi người mỗi vẻ, đều là thái độ cao nhân.

Thế nhưng, ông lão họ Cảnh này, thật sự là lần đầu tiên gặp.

Cuối cùng cũng đứng lên, trầm ngâm một lúc lâu, cuối cùng tán thưởng:

- Đại gia ngài... Vẫn là đại gia!