Trọng Sinh Chi Thủy Tựa Lưu Niên

Chương 463. Thanh Xuân Đều Có Tiếc Nuối

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nhìn bề ngoài, Lý Mân Mân là lớn tuổi nhất trong đám bạn chơi chung, đã 19 tuổi rồi.

Nhưng mà trên thực tế, cô ấy mới là người có tâm trí trẻ con nhất.

Trước đó còn có cái gọi là kiêu ngạo, còn có lý luận lộn xộn về xuất giá kia của cô, nhưng kể từ khi bị Tề Lỗi đánh trở lại vòng tròn của những kẻ ngốc, vị đại tỷ này đến một chút nguỵ trang cuối cùng cũng không chừa lại.

Nếu như lấy cô ấy ra so sánh với Tài Vĩ, vậy thì tiểu Mân tỷ chắc chắn là thái cực khác của Tài Vĩ.

Vĩ Ca là kiểu người sống quá minh bạch, minh bạch có chút đáng sợ.

Ví dụ như, Vĩ Ca từng thích Từ Tiểu Thiến, cho rằng đó chính người bạn đời của mình. Cho nên, hắn ta có thể bình tĩnh ung dung đưa cho Tề Lỗi một điếu thuốc.

Thế nhưng, sau khi bị Tề Lỗi phá huỷ tam quan, gần như nhìn không ra hắn ta có chút bế tắc nào, nó tương đương với việc, quỹ đạo của cuộc sống đã được hiệu chỉnh ngay lập tức, và các vấn đề của Từ Tiểu Thiến đã không còn vướng mắc nữa.

Lại ví dụ như, nghe đám Tề Lỗi hát bài 《Theo đuổi giấc mơ thuần khiết》trong phòng phát thanh, sau khi chứng kiến sự điên cuồng của thiếu niên bị say mê, Vĩ Ca chỉ dùng một buổi tối, từ “Cán bộ kỳ cựu” đã biến thành thiếu niên nhếch nhác.

Loại năng lực điều chỉnh này, dáng vẻ quyết tâm này, không phải người bình thường có thể sánh bằng. Không phải Vĩ Ca dễ thay đổi, mà nó chỉ khẳng định rằng anh chàng này đáng sợ đến mức nào.

Mà Lý Mân Mân hoàn toàn tương phản.

Nếu như Vĩ Ca là người minh mẫn tỉnh táo, vậy Lý ngốc nghếch chính là người hồ đồ hiếm thấy.

Lúc nào cũng mơ mơ màng màng, cái gì cũng có thể, mà cái gì cũng không thể.

Một khi xác định rõ ràng một việc, bạn rất khó để kéo cô ấy ra từ trong quán tính. Trông như thể một lòng, thật ra là không có phương hướng.

Chính là đơn thuần, đơn thuần đến nỗi gần như không có cái tôi.

Thế nhưng, Tề Lỗi là một người từng trải, thật nhìn ra được tâm tư của Lý Mân Mân, càng hiểu rõ tại sao ngày hôm đó Tào Tiểu Hi lại nổi cơn thịnh nổ như vậy.

Nhưng mà, hắn chỉ có thể làm như không nhìn thấy, hoặc không biết, bởi vì hắn hiểu quá rõ tình cảm của người trẻ tuổi.

Thứ tình cảm đó, ngây thơ mà không có lý do, có thể bởi vì một giấc mơ, một câu nói, một ánh mắt, một cái chạm tình cờ, liền sẽ thích một người, không hề bởi vì Tề Lỗi có bao nhiêu ưu tú mà thêm điểm.

Giống như sự bắt đầu của Từ Thiến và Tề Lỗi, chỉ bởi vì một câu “bà thím” trên trường thi mà thôi.

Sau đó là lời thề son sắt cho rằng càng là vĩnh viễn, nhưng trên thực tế, đây chẳng qua là sự gia tăng hooc môn ở độ tuổi, một sự kích thích rất bình thường mà thôi.

Không phải nói không trong sáng, không nghiêm túc. Ngược lại, là quá trong sáng, quá nghiêm túc rồi.

Trong sáng đến mức không có bất kì sự hiểu đời, suy nghĩ bẩn thỉu nào, dù chỉ là đứng nhìn từ xa, âm thầm suy nghĩ.

Thế nhưng, cũng chính vì như thế, chỉ cần giao nó cho thời gian là được rồi, cũng có thể vào một buổi sáng sớm nào đó, tất cả lại trở về bình thường.

Đúng vậy, thế giới này nó là khốn nạn như vậy, những thứ đẹp đẽ, hoặc là tuổi thọ đều rất ngắn, hoặc là chỉ tồn tại trong tiểu thuyết và phim ảnh.

Thực tế không nhiều người có được sự may mắn, cho nên mới có nhiều ước muốn như vậy.

Mà kiểu tính cách giống như Lý Mân Mân, nếu như Tề Lỗi dùng cách đối xử với Tài Vĩ, cho dù là kiểu như Lý Lâm, cách thức dứt khoát một bước đúng chỗ, ngược lại đối với cô ấy là một loại tổn thương.

Sẽ khiến cho cô ấy cảm thấy rất mất mặt, sau đó sẽ thu mình theo quán tính, rất lâu không thoát ra được.

Không bằng thuận theo tự nhiên, đợi đến khi lên đại học rồi, cách xa ngàn dặm, theo thời gian sẽ dần dần hao mòn.

Có thể đột nhiên hiểu ra, không còn dằn vặt đau khổ, giống như vô số những nam niên thiếu nữ ngây thơ ở độ tuổi này.

Thật ra, chính xác bởi vì kiểu từ chối cẩu huyết “Chúng ta không có khả năng”, “Chúng ta không hợp”, “Tôi không thích bạn” như vậy mà buông xuống, thật sự ít càng thêm ít.

Mặc dù đạo lý nói cho chúng ta biết, không thích thì phải nói rõ ràng.

Thế nhưng là, cuộc đời thật sự làm gì có nhiều đạo lí trắng đen đến vậy? Phần lớn những bồng bột của tuổi trẻ sẽ dần được chữa lành theo thời gian.

Cũng chính vì như vậy, trong thanh xuân của mỗi người, hầu như đều có tiếc nuối.

Thích cô gái nào đó mà không kịp tỏ tình…… đều quên mất rồi.

Chỉ cách cô gái đó một lớp giấy cửa sổ, nhưng một khi không cẩn thận là không thể quay về được.

Mùa hè năm đó, căn phòng học đó, dưới tia nắng đó... Khuôn mặt tươi cười non nớt đó khiến người ta nhớ suốt đời.

Nhưng đã từng nghĩ qua? Đây mới là cuộc sống, cuộc sống khốn nạn mà không thể trốn thoát.

Lúc này hai chân Lý Mân Mân chụm lại, cái eo thẳng tắp, hai tay cầm lấy mẫu đơn che đi mái tóc dài thật ra không hề có gàu, khuôn mặt nghiêm túc mà thận trọng, đôi mắt lại viết đầy sự bất ngờ cùng sợ hãi.

Có chút giống con mèo nhỏ làm sai chuyện, đôi mắt trợn tròn, nhưng khuôn mặt lại vô tội, có thể thấy được dáng vẻ xấu hổ của Giang Dao và Tào Tiểu Hi bên cạnh.

Mà Tề Lỗi ngồi xổm trước mặt cô, bình tĩnh, và cố gắng không nhìn thẳng vào mắt Lý Mân Mân:

- Cứ thi 2 trường này trước, thi không đậu thì lại quay về chăm chỉ học tập cũng không muộn.