Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Chỉ thấy Lý Mân Mân vẫn còn ở trạng thái mơ hồ, gật gật đầu, lại lắc lắc đầu.
Làm cho chỉ số IQ của Tề Lỗi cũng bị hạ theo xuống, trợn con mắt:
- Làm phiền chị giải thích cho em, đây là mấy nguyện vọng?
Thật sự nhìn không hiểu mà!
Lý Mân Mân cũng trợn con ngươi, nhịn cười:
- Không có mấy nguyện vọng!
Tề Lỗi:
- Không có nguyện vọng, vậy mà chị gật đầu rồi lại lắc đầu?
Lý Mân Mân đảo con ngươi vòng vòng:
- Tôi cũng không biết nữa, là muốn gật đầu cũng muốn lắc đầu. Không được sao?
Tề Lỗi:
- Lý ngốc nghếch, chị có thể nghiêm túc một chút được không hả? Mấy người bọn em mất 3 ngày để tìm kiếm cho chị đó!
Lý Mân Mân khẽ giật mình:
- Còn có người khác hả?
Tề Lỗi:
- Sự quan tâm của chị rõ ràng rất đặc biệt đó!
- Hì hì.
- Vậy rốt cuộc là thi hay không thi hả?
- Để tôi suy nghĩ đã.
- Chị, tại sao giống như là em đang cầu xin chị vậy?
- Chẳng lẽ không phải sao?
- Phải!
Lý Mân Mân lại cười ngốc nghếch:
- Vậy để chị cân nhắc.
- Được.
Tề Lỗi:
- Quay về đi, cầu xin chị!
- Ừ!
Lý Mân Mân đứng lên rời đi.
Thế nhưng, vẫn chưa xuống đài chủ tịch, đột nhiên lại quay ngược lại, thay đổi thần thái, kêu to trước mặt Giang Dao.
- Dao Dao à, em nghỉ ngơi đi, để chị dẫn chương trình đại hội thể thao cho!
Nói xong, liền giật lấy bản thảo lễ khai mạc của Giang Dao, quay đầu liền chạy. Trong lúc đó còn vẫy tay rống to:
- Chờ tôi một chút, quay trở lại ngay!
“......”
Giang Dao hoài nghi nửa ngày:
- Lý Mân Mân vốn dĩ đã không thông minh, bây giờ càng khờ hơn.
Nhìn Tề Lỗi:
- Vậy rốt cuộc chị ấy thi hay không thi thế?
Tề Lỗi liếc nhìn cô ta:
- Chị cũng không thông minh!
Khuôn mặt Giang Dao nghiêm nghị:
- Nói ai vậy?
Tề Lỗi:
- Nếu như chị ấy không thi, còn dẫn chương trình đại hội thể thao cái gì nữa! Chị, đầu óc là thứ tốt, đáng tiếc......
Giang Dao:
- Đáng tiếc cái gì?
Tề Lỗi sống chết không nói nữa, Giang Dao tức giận phát điên:
- Thằng nhóc tồi! Một chút cũng không có Vĩ Ca an tâm.
Tề Lỗi cười khà khà, nhưng không nói lời nào.
......
Một bên khác, Tào Tiểu Hi đuổi theo Lý Mân Mân, quay đầu trừng mắt liếc đài chủ tịch, oán hận nói:
- Coi như tên tiểu tử kia có chút lương tâm!
- Hì hì!
Lý Mân Mân cười:
- Nói bậy cái gì, đầu đá đã nói rồi, là bọn hắn cùng nhau giúp đỡ, là bọn hắn có lương tâm!
Tào Tiểu Hi nhíu mày lắc đầu:
- Thật không hiểu nổi mày!
Lý Mân Mân:
- Không phải mày không hiểu tao, là do mày ngày nào cũng nghĩ lung tung được không? Tao là thi không tốt, mày hết lần này đến lần khác muốn kéo tao đến nơi khác.
- Tiểu yêu tinh, mày càng lúc càng giống bà tám rồi đấy! Đầu đá người ta và Từ Tiểu Thiến rất tốt, đừng kiếm chuyện cho người ta.
Tào Tiểu Hi: “......”
Sao quay tới quay lui, ngược lại biến thành lão nương sai vậy?
- Được được được, tao mặc kệ, được chưa?
Sau đó, Tào Tiểu Hi cũng hỏi câu hỏi của Giang Dao:
- Vậy rốt cuộc mày có thi hay không?
Đối với Tào Tiểu Hi, Lý Mân Mân lại không có sự mập mờ, trực tiếp xé hai tấm phiếu báo danh kia:
- Không thi!
Tào Tiểu Hi có chút lờ mờ, cuối cùng cạn lời:
- Vậy còn không phải sao? Trách tao đa nghi? Mày hạ quyết tâm thi BISU rồi phải không?
Lại không nghĩ, Lý Mân Mân đột nhiên trở nên nghiêm túc:
- BISU cũng không thi.
Tào Tiểu Hi hai mắt tỏa sáng:
- Thật không thi?
Lý Mân Mân:
- Thật không thi.
- Vậy thì đúng rồi, chị ủng hộ mày!
Lý Mân Mân nhíu mày nở nụ cười, lại biến thành người chị gái ngốc nghếch bất cẩn kia.
Đúng lúc đi đến trước cửa toà nhà chính, gào hét to:
- Chăm chỉ học tập! Mỗi ngày hướng về phía trước!
Muốn bao nhiêu ngốc nghếch có bấy nhiêu ngốc nghếch.
Chưa đến 5 phút, chị Lý Mân lại hùng hùng hổ hổ đi ra khỏi toà nhà chính, lần này tóc tai buộc lên thành hình viên tròn, người cũng tràn trề tinh thần.
Tràn đầy sức sống bước lên đài:
- Tôi đến đây! Dao Dao, em đứng bên chơi đi!
Phải ~~ Cô ấy đầy máu sống lại.
......
————————
Diễn tập thật ra khá đơn giản, tất cả các lớp đi một vòng theo trình tự, tiếp đó sắp xếp theo thứ tự ở giữa sân trường, trong lúc đó làm một số điều chỉnh là xong rồi.
Mà trên đài chủ tịch, là hai người một nam một nữ đọc bản thảo, đừng xảy ra sai lầm là được.
Không cần sắp xếp cho từng lớp, cứ theo đội hình tập luyện bình thường mà đi ngay ngắn là được.
À, đúng rồi, đi ngang qua đài chủ tịch còn có khẩu hiệu, căn bản là một câu: “Phát triển phong trào thể dục thể thao, tăng cường thể chế nhân dân; Hữu nghị thứ nhất, thi đấu thứ hai."
Lúc này cũng đều nhìn ra thành quả tập luyện của các lớp.
Chỉ nói khối lớp 10, chỉnh tề nhất, hô khẩu hiệu vang dội nhất , là lớp 10/7 và 10/1.
Lộn xộn nhất, đương nhiên là lớp 10/14 rồi!
M* nó không có được một ngày tập luyện, họ không lộn xộn thì ai lộn xộn? Hơn nữa, ngay cả một khẩu hiệu cũng không có.
Những lớp xung quanh, bước chân chỉnh tề, lớp thứ 14 ngoại trừ Dương Hiểu ở phía trước dơ hai tay tạo hình biển hiệu ra thì coi như nghiêm túc một chút, những người khác hoàn toàn ở trạng thái buông lơi. Hàng ngang không ra hàng ngang, hàng dọc không ra hàng dọc, đi qua hi hi ha ha giống như đi dạo chợ rau, có thể nói là qua loa đến cùng cực.
Những lớp khác dường như ngây ngốc:
- Má nó đây là từ bỏ điều trị sao? Cũng quá không coi trọng rồi nhỉ?