Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tề Lỗi nhìn theo bóng dáng của bố yêu, nhưng thật ra lại không kinh ngạc cảm thán như bố mình.

Ngân hàng Đức Thịnh??

Cố vấn kỹ thuật?

Còn con mẹ nó công ty quản lý?

Phô trương như thế sao! Trong lòng Tề Lỗi ngập tràn sự nghi ngờ, cảm giác càng thêm kỳ lạ.

Ngân hàng Đức Thịnh có cấp bậc gì? Tề Lỗi sống ở những năm sau này ít nhiều cũng có chút hiểu biết.

Là ngân hàng đầu tư dường như đã có đến hơn một trăm năm lịch sử hình thành, nổi danh trên trường quốc tế.

Thập niên 90 bắt đầu đặt chân vào nội địa Trung Quốc, qua tay họ không phải là đại xí nghiệp của cả nước, thì chính là công ty lớn đưa án tử ra thị trường.

Chạy tới Thượng Bắc để đầu tư ư?

Con mẹ nó còn mang theo một công ty quản lý quốc tế?

Điều này còn chưa đủ, lại kéo theo một công ty nông nghiệp nước ngoài đến, tạo dựng căn cứ điểm nghiên cứu khoa học cái quái gì chứ?

Sao lại mơ hồ như thế được?

Một thị điểm nông nghiệp cấp huyện mà cần phải phô trương lớn đến thế sao?

Tề Lỗi nghĩ sao cũng không hiểu được, thậm chí còn so sánh chuyện này với những câu chuyện của bọn lừa đảo.

Nhưng dường như lại không có loại khả năng này, nhà đầu tư do phó bộ trưởng Trần tìm tới, nếu là tên lừa đảo vậy thì cũng thật sự là trò khôi hài.

Hơn nữa, vừa rồi nói chuyện với Đổng tổng kia thấy cũng thấy có chút không đúng lắm.

Chó chút giọng khách lấn át giọng chủ, không đặt một quan huyện nhỏ như Từ Văn Lương vào trong mắt.

Nhưng mà, nếu như đến thư ký đều không đểu vào mắt, vậy con mẹ nó quan tâm tôi có quan hệ gì với Từ Tiểu Thiến để chi?

Không nghĩ ra, chỗ nào cũng đều kỳ quái.

Nhưng mà, suy xét lại một lần nữa, dù sao thì bố vợ mình cũng không phải dạng vừa, có gì mờ ám hẳn là ông sẽ nhìn ra được, không cần ông phải nhọc lòng.

Quay người trở về phòng, đi vào trong liền hỏi Từ Tiểu Thiến:

- Trước kia cậu đã từng gặp qua tổng giám đốc Đổng kia bao giờ chưa?

Miệng nhỏ của Từ Tiểu Thiến còn đang nhai thức ăn, vừa nghe thấy câu này thì lập tức nhíu mày:

- Chưa gặp bao giờ á! Cậu hỏi để làm chi?

Vẻ mặt của Tề Lỗi rối rắm:

- Chưa gặp bao giờ sao? Vậy ông ấy có đứa con trai nào lớn bằng cỡ bọn mình không?

Nếu không thì nói sao cũng thấy lạ!

Quả thực Từ Tiểu Thiến rất cạn lời, hung hăng nói:

- Tớ còn chưa gặp ông ấy bao giờ, vậy thì làm sao biết ông ấy có con trai hay không chứ?

Tề Lỗi cười hi hi:

- Vậy thì không sao cả, ăn đi, ăn đi! Ăn xong thì tàn tiệc nhanh nhanh, bố với bố vợ tớ đều đang ở cách vách đó!

Lời này là nói với Ninh quản lý, khiến cho anh ta nghe xong cũng cạn lời hết chỗ nói.

Tuy nhiên, có một điều Ninh quản lý đã chắc chắn, vừa rồi Tề Lỗi ở ngoài cửa nói chuyện với Từ Văn Lương và bố ruột, trong phòng cũng có thể nghe được một chút.

Anh ta mới ngộ ra, bảo sao, mẹ nó mới 17 tuổi đầu đã có bản lĩnh như thế rồi, thì ra bố vợ là thư ký, bố ruột là thương gia lớn ngồi ăn cơm cùng thư ký.

Kế tiếp, Tề Lỗi không đề cập đến chuyện Gốc cây đa chuyển nhà, Ninh quản lý còn ở lại tận hai ngày, có thời gian để thảo luận.

Mà Tề Lỗi phận làm ông chủ cũng rất vất vả xin nghỉ phép tháng, ăn uống nói chuyện, đột nhiên muốn ra liền ra.

- Không thì… ngày mai chúng ta đến núi Long Phượng chơi một chuyến đi?

Đó là một cảnh khu du lịch tương đối nổi danh ở Thượng Bắc, có dãy núi bao quanh, còn có đập chứa nước siêu lớn, hơn nữa lại còn có làng du lịch đầu tiên của Thượng Bắc.

Có thể câu cá, chèo thuyền, ngắm cảnh, chủ yếu vẫn là nơi đó mang đậm không khí tự nhiên hoang dã nhất.

Ninh quản lý đương nhiên là không có ý kiến gì, tới gặp ông chủ còn được đi du lịch, cớ gì mà từ chối được chứ?

Vì thế liền hẹn nhau như thế, Tề Lỗi chuẩn bị quay đầu, gọi điện thoại cho bố Đường, đừng cho khách thương vụ mượn chiếc xe kia, để Tiểu Lượng Ca lái.

Hai chiếc xe là có thể chở hết mọi người đi.

- Học kỳ này mệt chết đi được, vừa hay đi có thể giải khuây một chút!

Ninh quản lý nghe xong liền muốn khóc, mẹ nó, có thể đừng nhắc đến chuyện bọn họ còn đang đi học nữa không, hơn nữa còn đang học cấp ba nữa, chuyện này kích thích người ta biết bao nhiêu?

----

Tề Lỗi bên này nhẹ nhàng lên kế hoạch cho một chuyến đi chơi thư giãn thì ở một phòng khác, Từ Văn Lương lại không ngừng đưa đẩy, nỗ lực tranh thủ vì tương lai của Thượng Bắc.

Lúc này, ông chủ Đổng đã ngồi bên cạnh Từ Văn Lương, giơ chén rượu lên:

- Tới đây, thư ký Từ, tôi kính ông một ly.

Từ Văn Lương không giỏi uống rượu, cố gắng thoái thác:

- Tửu lượng của ông chủ Đổng thật kinh người nha! Tôi lại không được như thế. Để tôi nghỉ một chút đi!

Trước đó, Từ Văn Lương đã kính rượu một vòng.

Nhưng ông chủ Đổng lại giả vờ tức giận:

- Ông nhìn xem, thư ký Từ, đây không phải là không cho tiểu đệ đây chút mặt mũi sao?

Từ Văn Lương không còn cách nào khác, đành phải làm thêm một ly. Lại có chút say, trong bụng cũng nôn nao.