Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Thấy ông đã cạn ly, ông chủ Đổng lúc này mới vừa lòng buông chén rượu, rót đầy cho mình. Đột nhiên cách Từ Văn Lương, nâng chén với Tề Quốc Quân ở phía xa:
- Trưởng xưởng Tề, tới nào, tôi mời ông một ly.
Tề Quốc Quân có chút kinh ngạc vì tự dưng được gọi tên, nhanh chóng nâng ly đứng dậy, đi đến trước mặt ông chủ Động chạm ly một cái. Cũng không nói những lời chúc mừng gì, chỉ thốt một câu:
- Hoan nghênh tổng giám đốc Đổng đến Thượng Bắc đầu tư.
- Lời gì đấy?
Ông chủ Đổng cười to:
– Tới Thượng Bắc cũng là muốn nhờ mấy người bản địa các ông chăm sóc nhiều hơn mới đúng! Tục ngữ không phải đã nói, cường long còn đánh không lại địa đầu xà sao?
Quay đầu lại nhìn về phía Từ Văn Lương:
- Thư ký Từ, ngài nói xem có phải như thế không?
Từ Văn Lương khẽ nhíu mày, cái này là lời gì đây? Sao lại giống như đang sỉ vả vào mặt ông vậy chứ?
- Tổng giám đốc Đổng yên tâm, Từ Văn Lương tôi ít nhất sẽ đảm bảo cho ngài không xảy ra chuyện gì sơ xuất ở Thượng Bắc này!
- Vậy sao?
Ông chủ Đổng cười to:
– Vậy thì tôi an tâm rồi.
Chuyển hướng qua Tề Quốc Quân:
- Cậu nhóc vừa rồi là con trai nhà xưởng trưởng Tề đúng không? Tôi thấy rất xứng đôi với cô bé nhà thư ký Từ đó nha!
Tề Quốc Quân vừa nghe, cũng sửng sốt, sao lại chuyển đề tài đến bọn nhỏ rồi?
Vội vàng giải thích:
- Tổng giám đốc Đổng hiểu lầm rồi, hai đứa nhóc vẫn còn nhỏ, chỉ là bạn học thôi, cũng không phải như ông chủ Đổng nghĩ đâu.
- Vậy sao?
Ông chủ Đổng ngẩn ra, giường như là rất kinh ngạc, nhìn về phía Từ Văn Lương:
– Là… Là tôi đã hiểu lầm rồi sao?
Từ Văn Lương quả thực đã vô cùng cạn lời, gật đầu nói:
- Tổng giám đốc Đổng thất biết nói đùa, bọn nhóc còn đang học cấp ba, cũng không phải là loại quan hệ đó đâu.
- Ồ ồ!
Tổng giám đốc Đổng tự biết là mình thất thố:
- Ông xem tôi hồ đồ rồi này, tôi còn tưởng hai nhà bọn ông đã sớm định đoạt hết rồi chứ!
- Không phải, không phải, không phải!
Tề Quốc Quân xấu hổ đến cực điểm:
- Tổng giám đốc Đổng ngàn vạn lần đừng nói như thế, hôm nay tôi với thư ký Từ mới được xem như là gặp mặt lần đầu tiên đấy nhỉ?
Tề Quốc Quân là người thành thật, chuyện này không riêng gì có liên quan đến mấy đứa nhỏ, mà còn liên quan đến thanh danh của Từ Văn Lương, nhất định phải giải thích rõ ràng.
Đối với điều này, Từ Văn Lương khẽ nhẹ nhàng thở ra, nhìn Tề Quốc Quân bằng một ánh mắt cảm kích.
Lúc này Tề Quốc Quân không bắt quàng làm họ, đúng là đang giúp ông. Dù sao thì ông chủ Đổng này cũng là được phó bộ trưởng Trần điều tới, nếu trở về nói bậy nói bạ gì đó. Ông cũng không dễ thanh minh được.
Mà dựa vào nhãn lực của ông chủ Đổng, đương nhiên cũng nhìn ra được lời của Tề Quốc Quân không phải là lời dối trá, trong lòng âm thầm nhẹ nhàng thở phào.
Đúng vậy, dạo một vòng tròn lớn như thế, kỳ thật chính là muốn xác nhận Từ Văn Lương cùng Tề Quốc Quân đến cùng là có mối quan hệ gì.
Nếu không phải là mối quan hệ thân mật, vậy thì làm được nhiều việc hơn rồi.
Dần dần thu liễm lại biểu tình, không mời rượu nữa, biểu cảm nói cười cũng ít dần.
Mà Từ Văn Lương bên kia lại không rõ, nhà đầu tư từ trên phái xuống này tại sao lại đột nhiên thay đổi biểu tình liên tục như thế.
Chỉ đành lại bắt đầu hầu hạ cẩn thận, mưu cầu việc làm cho tổng giám đốc Đổng này cao hứng lên một chút, đầu tư mạnh tay cho Thượng Bắc một chút.
…
Rượu đã quá ba đợt, thuận theo tự nhiên cũng nói vào chuyện chính với Từ Văn Lương. Khuôn mặt hiền lành trước đó đã bắt đầu xụ xuống, dáng vẻ thái độ xử sự làm việc nghiêm túc.
- Lão Từ à, tôi nói với ông vài lời thật lòng, có thể là sẽ không dễ nghe lắm.
Từ Văn Lương cố gắng tiết chế bản thân duy trì trạng thái tự nhiên nhất:
- Tổng giám đốc Đổng cứ nói thẳng, chúng tôi rất vui lòng nghe lời chỉ bảo!
Nói xong, lại nhìn về phí thị ủy và mấy đồng nghiệp đi theo cùng, mọi người cũng miễn cưỡng bày ra ý cười, phụ họa nói:
- Thượng Bắc của chúng ta bây giờ đang thiếu ý kiến!
Tổng giám đốc Đổng xua tay:
- Ý kiến thì không dám nói, trên thương trường chỉ nói chuyện làm ăn thôi.
- Có người tìm đến tôi, hy vọng Đổng Chiến Lâm tôi đến nhìn Thượng Bắc một chuyến, góp một phần lực vào việc chấn hưng Đông Bắc.
- Nói thật lòng thì tôi rất không muốn tới.
Câu đầu tiên của ông chủ Đổng hơi không chút lưu tình.
Nhìn khuôn mặt xấu hổ của mọi người, vẫn thản nhiên cười:
- Chỗ này vẫn còn quá lạc hậu, cần giao thông cũng không có giao thông, cần tiền cảnh kinh tế thì cũng lại chẳng có.
- Nói một câu khó nghe thì đó chính là, đầu tư tiền bạc vào đây thì chẳng khác nào rải tiền ra đường. Đổng Chiến Lâm tôi tích góp từng đồng tiền một, làm sao có thể chấp nhận việc tiêu xài như thế?
Nói cho những người bên phía Thượng Bắc ở đây đều không thể tức giận được, ngược lại càng thêm xấu hổ.
Có người không muốn thấy thư ký Từ bị làm khó, vội vàng tiếp lời:
- Đúng thế, đúng thế, đúng thế, tổng giám Đổng nói rất có đạo lý! Tuy nhiên,điều này lại không phải là đang chứng minh tổng giám Đổng rất thú vị sao! Mặc dù không tình nguyện, nhưng vẫn tới.
Ông chủ Đổng nghe mà lòng thoải mái:
- Haizz, con người của tôi ấy mà, khẩu xà tâm phật, mạnh miệng dễ mềm lòng. Ngoài miệng nói không muốn tới, những vẫn là không đành lòng!
Chỉ một vòng những thành viên mà ông ta dẫn đến đây:
- Đừng nói là có tình nguyện hay không, nhưng thành ý này, lão Từ ông có thấy không? Thế nào? Có đủ thú vị chứ? Đủ chuyên nghiệp chứ?
Lúc này là hỏi thẳng Từ Văn Lương, không nói lời nào thì không được rồi:
- Không thể chê! Thành ý này của tổng giám đốc Đổng, Thượng Bắc chúng tôi cảm kích vô cùng.