Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Chỉ thấy ông chủ Đổng thở dài:

- Có thành ý hay không… Không thẹn với lương tâm đi! Còn về cảm kích, chưa cần cảm kích vội, dù sao thì vẫn còn chưa quyết định có đầu tư tiền vào hay không mà, không phải sao?

Từ Văn Lương:

- …

Ông chủ Đổng nhướng mày, tay vân vê ly rượu:

- Chỗ này của các người, thật sự quá lạc hậu! Nếu như tôi không kéo chút đồ tiên tiến đến cải tạo lại, không đủ tài chính để đầu tư, vậy thì sợ là không làm được chuyện gì!

Từ Văn Lương vẫn chỉ có thể vội vàng gật đầu:

- Tổng giám đốc Đổng đúng là đã hao phí tâm tư rồi.

Ông chủ Đổng lại tiếp tục đề tài này:

- Lúc tôi chưa đến, tôi đã suy nghĩ rất lâu, làm sao có thể khởi tử hồi sinh Thượng Bắc đây?

- Kết luận cuối cùng chính là, thành lập một chính sách trù tính thí điểm chung, phân phối cải cách phát triển hợp lý các tập đoàn. Học tập đặc khu, học tập phía nam, đều không quá nhiều tác dụng, còn phải học hỏi thêm từ nước ngoài nữa.

- Điều này, tôi cũng đã từng báo cáo qua với hội đồng lãnh đạo bên trên, phía trên cũng đã đồng ý rồi.

Ông chủ Đổng bắt đầu bàn cao luận rộng, nói chuyện trên trời dưới đất, cái gì mà gia nhập tư bản của Đức Thịnh, lý niệm quốc tế hóa của quản lý công, gây dựng cho nông nghiệp của Thượng Bắc một nhãn hiệu, chẳng những muốn khai hỏa tên tuổi trong nước, mà còn muốn có thành tựu trên trường quốc tế.

Hơn nữa gia nhập công ty nông nghiệp quy mô lớn kia, có thể được cung cấp thêm nhiều kỹ thuật tiên tiến hiện đại.

Toàn bộ dự kiến quá trình phát triển quy hoạch, cố gắng đưa Thượng Bắc thoát khỏi cục diện sụp đổ trong vòng năm năm, mười năm phát triển trở thành thành phố lớn giàu có về nền nông nghiệp nhất trong ba tỉnh Đông Bắc.

Giữa chừng còn có Đức Thịnh cùng với hiện thân của công ty quản lý kia đưa ra giải pháp.

Đức Thịnh nói về lịch sử hình thành của ngân hàng bọn họ, những ví dụ lớn nhất về việc bọn họ đã đầu tư thành công, cùng với việc làm thế nào có thể mở đường về vấn đề tiền bạc cho Thượng Bắc.

Còn về công ty quản lý kia, câu nào câu đấy đều đầy thâm ý, tạo ra viễn cảnh tươi đẹp, phân tích những thể chế cùng tệ nạn xã hội của Đông Bắc, sau đó, kết cấu quản lý của bọn họ giải trừ nguy cơ đó như thế nào.

Bao gồm cả sản phẩm nông lâm nghiệp của Thượng Bắc phải đóng gói như thế nào, làm sao để tiến vào bàn tiệc của những thành phố tuyến một, lại làm như thế nào để bắc cầu được với phần mềm FlashGet trong các kho hàng của các tập đoàn quy mô lớn.

Nói thật, mấy vấn đề này, đám quan viên ở Thượng Bắc cũng đều đã tự hỏi qua, nhưng mà tầm nhìn của bọn họ sao có thể sánh được với những công ty lớn, đại cơ cấu đã thành danh ở ngoài quốc tế?

Nghe mà huyết dịch phun trào, khát khao vô hạn.

Nhưng đến cuối cùng, tổng giám đốc Đổng lại chuyển giọng:

- Những thứ này tôi đều đã báo cáo lại lên cấp trên rồi, phía trên cũng đồng ý với ý kiến của tôi, chẳng qua còn có một chút khác biệt.

Từ Văn Lương cứng lại:

- Khác nhau cái gì vậy? Tổng giám đốc Đổng cứ nói thẳng đi, không sao cả.

Ông chủ Đổng:

- Ý tứ ở trong câu, vẫn là muốn ZF chủ đạo phát triển tập đoàn này, phải trở thành đại cổ động của thành Thượng Bắc. Nhưng mà…

Từ Văn Lương vừa nghe liền hiểu, ngắt lời nói:

- Tôi hiểu được ý của ông. Điểm này thì tổng giám đốc Đổng cứ yên tâm, ông là người làm ăn kinh doanh, chỉ cần ông chủ Đổng thật lòng muốn tốt cho Thượng Bắc, ai đến quyết sách, chúng tôi đều có thể nhượng bộ. Chỉ cần phía trên đồng ý, chúng ta liền phối hợp.

- Ồ?

Ông chủ Đổng nhướng mày:

– Thế sao?

Trầm ngâm nói:

- Nhưng mà thái độ của bên trên vô cùng kiên quyết! Tôi lại không nằm bên trong thể chế, không tiện nói gì nhiều. Ngược lại, không bằng thư ký Từ ở trong đó, ý kiến của mọi người có lẽ sẽ được tiếp nhận dễ dàng hơn.

Từ Văn Lương lại càng thêm hiểu rõ, đây là muốn tôi đi thu phục giúp các người sao?

Trầm ngâm một lúc thật lâu sau:

- Chuyện này… Tôi không làm chủ được. Còn phải xin chỉ thị.

Tổng giám đốc Đổng cười:

- Không sao cả, xin chỉ thị là điều cần thiết mà! Tôi có thể hiểu được. Nhưng Mà, lời tục thì nói trước, nếu tập đoàn phát triển không phù hợp với lợi ích của tôi, vậy thì thật sự xin lỗi, vẫn là câu nói kia, dù sao thì tôi cũng là thương nhân.

- Ừm.

Từ Văn Lương cắn răng gật đầu, lại vẫn là câu nói kia:

– Tôi phải xin chỉ thị!

Chuyện này, đúng là ông không dám đồng ý ông chủ Đổng bừa.

Mà ông chủ Đổng nghe đến đây, khẽ nhíu mày, phải xin chỉ thị…

Vậy khó rồi, bên trên sẽ không đồng ý cho dân tư bản kinh doanh làm chủ việc cải cách địa phương.

Xem ra thì tên Từ Văn Lương này không đơn giản như vẻ bề ngoài, cũng càng không dễ đối phó.

Cúi đầu trầm ngâm, cuối cùng thầm hạ quyết tâm, lấy không được tối đa số cổ phần, vậy thì không lấy được vậy, dù sao cũng không có ảnh hưởng lớn.

Hơn nữa, đôi khi phải học được cách giữ chặt hoặc buông bỏ, nếu như không chịu giao quyền khống chế ra, vậy thì có một thứ khác, ông nhất định phải cho tôi.

Đó mới là thứ mà Đổng Chiến Lâm và mấy vị đang ngồi ở đây thật sự muốn có được.