Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Thiên hạ không có bữa cơm trưa nào là miễn phí.
Đối với Thượng Bắc mà nói.
Đổng Chiến Lâm, là một thương nhân lớn nổi danh trong ngành sản xuất nông lâm của cả nước.
Ngân hàng Đức Thịnh, là ngân hàng đầu tư nổi danh quốc tế.
Còn về công ty cầu nối đường ray quốc tế hóa quản lý hóa kia, đây có thể nói là đoàn đầu tư hàng đầu về nông nghiệp nội địa, thậm chí là cả quốc tế nữa?
Chạy tới Thượng Bắc?
Phô trương càng lớn, đội ngũ càng hùng mạnh, càng làm người ta ao ước, có nghĩa là bọn họ muốn nhận về nhiều sự báo đáp hơn.
Mà có thể khiến cho ngân hàng Đức Thịnh đứng cùng chiến tuyến với Đổng Chiến Lâm thì rốt cuộc là tại sao?
Đạo lý tương tự, cũng áp dụng với Đổng Chiến Lâm, muốn nhận được báo đáp lớn hơn nữa, thì phải đầu tư vào nhiều hơn.
Một huyện thành được nhà nước dẫn dắt mà thôi, thay vì nói đây là việc làm ăn mà ông ta khao khát, chi bằng nói là vì đón nước cờ đầu từ việc Thượng Bắc mở cửa.
Có một điểm mà Đổng Chiến Lâm nói không sai, chính là với tình hình trước mắt và tương lai phát triển của Đông Bắc, ông ta đến đầu tư, thì đó chẳng khác nào trải tiền ra đường cả.
Một huyện nhỏ của Đông Bắc, còn mưu toan mượn chiêu bài thí điểm nông nghiệp để xoay chuyển cục diện? Tính khả thi không cao lắm.
Thậm chí Đổng Chiến Lâm đã có ý định không dùng cái này để thu hồi vốn cho tập đoàn. Cho nên, vấn đề toàn quyền kiểm soát dự án, có quan trọng không?
Không quan trọng, hoàn toàn có thể vứt sang một bên!
Cho dù thật sự rút ra vài trăm triệu, để cả Thượng Bắc xem mình là quán, tự mình chơi đùa cho vui, chỉ cần có thể lấy được thứ mà ông ta muốn có được, vậy thì cũng đáng giá.
Nghĩ đến đây, đầu lông mày của Đổng Chiến Lâm giãn ra, nở ra một nụ cười vô cùng tự nhiên:
- Được rồi!
Từ Văn Lương và những người bên Thượng Bắc đều cứng đờ, cùng lúc nhìn về phía Đổng Chiến Lâm:
- Tổng giám đốc Đổng đây là…
Chỉ thấy Đổng Chiến Lâm cười nói:
- Ý của tôi là nói, một chút chuyện nhỏ mà thôi, tôi thấy thư ký Từ cũng là thật tâm và kiên định, là một lãnh đạo tốt, hẳn là sẽ không có trò gì mờ ám đằng sau lưng, mù quáng chỉ huy, dẫn đến tập đoàn lâm vào tình cảnh khốn khó đúng không?
Từ Văn Lương xấu hổ cười, nói theo:
- Tổng giám đốc nói gì vậy chứ, chuyện trên thương trường, tôi là người ngoài nghề, còn phải nhờ đến tổng giám đốc Đổng.
- Cho nên thế này!
Đổng Chiến Lâm lại buông tay:
- Chúng ta cũng không cần tranh luận gì nữa? Cái gì mà 51% và 49%, không phải là vì vấn đề về quyền khống chế sao. Còn khoản chênh lệch 2% kia? Đổng Chiến Lâm tôi còn thiếu 2% ấy à. Cho nên không cần phải làm phiền đến các lãnh đạo cấp cao đâu.
Gánh nặng trong lòng Từ Văn Lương được tháo gỡ, thầm nói, vậy là mình phải ra mặt đối phó! Có lẽ tình hình thực tế không giống như những lời mà Đổng Chiến Lâm đã nói.
Mà trên thực tế, đúng là không phải.
Phó bộ trưởng Trần rõ ràng đã nói qua với Đổng Chiến Lâm, mặc dù đã quyết định đầu tư, cũng là chiếm đa số cổ phần của Thượng Bắc.
Mà tâm tư của Đổng Chiến Lâm thật ra cũng rất đơn giản, ông ta không tiện giải thích với phó bộ trưởng Trần, vậy thì để Từ Văn Lương đi thử xem sao. Dù sao thì Từ Văn Lương cũng là người làm công tác ở tuyến một, ý kiến của ông vẫn sẽ có tác dụng hơn một chút.
Nếu như đầu óc của Từ Văn Lương xoay chuyển chậm thêm một chút, cạm chịu lấy số ít cổ phần, còn thay ông ta đi giải quyết vấn đề của phó bộ trưởng Trần, vậy đương nhiên là tốt. Nhưng nếu như Từ Văn Lương không đi theo kế hoạch mà ông ta đã tính toán, vậy thì cũng không cần chọc vào phiền phức làm gì.
- Vậy thì cứ quyết định như thế đi!
Đổng Chiến Lâm khẳng khái nói:
- Về Tương lai của tập đoàn, Đổng Chiến Lâm tôi coi như chịu chút thiệt thòi, lấy phần cổ phiếu ít hơn, cứ coi như là cống hiến cho Thượng Bắc đi!
Lời vừa mới nói ra, toàn bộ những người có mặt ở đây đều hoan hỉ, người bên phía Thượng Bắc đương nhiên vui mừng.
Mà bên phía Đổng Chiến Lâm, giám đốc Văn của Đức Thịnh, đại biểu của công ty quản lý, người nào người nấy cũng đều nức nở khen tổng giám đốc Đổng thật là độ lượng, hy sinh lớn như thế để cống hiến xây dựng cho Thượng Bắc.
Còn về Từ Văn Lương, trong lòng lại càng nhẹ nhõm hơn:
- Ý của tổng giám đốc Đổng là quyết định đầu tư sao?
- Haizz~!
Đổng Chiến Lâm rất tự nhiên mà tiếp lời, đây là ông ta cố ý tạo ra một lỗ hổng với Từ Văn Lương, cúng chính là lời dẫn vào vấn đề tiếp theo, Từ Văn Lương không thể không tiếp nhận.
Hoàn toàn không lo lời mình nói có vấn đề gì, cái gì mà vì tương lai của tập đoàn tôi chịu chút thiệt thòi, lời như thế này khiến cho người ta phải hiểu lầm ý của ông ta.
Oán trách nói:
- Thư ký Từ, bây giờ nói những điều này vẫn còn sớm lắm!
Khiến cho Từ Văn Lương cảm thấy nửa vời, lại không tiện vạch trần, chỉ có thể tiếp tục tiếp lời ông ta.
- Nếu không thì nói như thế nào nữa đây, tôi không muốn tới hả? Có một số lãnh đạo của vài nơi thích khoa tay múa chân, cuối cùng đưa ra quyết sách sai lầm, bên tổn thất tiền bạc lại chính là chúng tôi! Thư ký Từ cũng không thể ép chúng tôi vứt tiền ra ngoài đường chứ?
Từ Văn Lương xấu hổ cười:
- Không dám… Không dám.