Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đổng Chiến Lâm không tiếp lời:

- Ý định của tôi, lão Từ ông cũng là biết rồi đấy, tài chính do Đức Thịnh đầu tư, vẫn có thể duy trì một lúc. Còn tôi sao, làm một doanh nhân, dốc sức ở thương trường nhiều năm như thế… cũng được coi như là một người doanh nhân thành công đi!

- Trên phương diện nông nghiệp, cái gì có thể kiếm tiền, kiếm tiền như thế nào, vẫn là có chút tâm đắc, hơn nữa, mời được công ty quản lý rất chuyên nghiệp bày mưu tính kế, tôi tin tập đoàn phát triển Thượng Bắc vẫn sẽ có chút tiền đồ đấy.

- Nhưng mà…

Ông chủ Đổng đột nhiên chuyển ngữ điệu, cả bàn tiệc lập tức trở nên yên tĩnh, ánh mắt của mọi người cũng đều nhìn lại đây.

Chỉ thấy ông chủ Đổng hơi mỉm cười:

- Vẫn là câu nói đó, tôi là một người làm ăn kinh doanh.

- Ngược lại có thể giả bộ coi như bố thí kẻ nghèo mà giúp đỡ cho Thượng Bắc vượt qua vài đợt nguy cơ, nhưng mà thương nhân chung quy vẫn là muốn kiếm tiền. Tôi giúp lão Từ ông chuyện lớn như thế, Thượng Bắc các người lấy cài gì đảm bảo lợi ích cho chúng tôi đây?

Lời vừa mới nói ra, tất cả người bên phía ông chủ Đổng đều câm miệng lại, nghiêm túc và có thêm vài phần chờ mong mà nhìn Từ Văn Lương.

- Vậy…

Từ Văn Lương nghẹn lời, trong khoảng thời gian ngắn cũng không biết nói gì cho phải.

Lúc này, tổng giám đốc Văn của ngân hàng Đức Thịnh, còn có người bên công ty quản lý Nhã Trí, đầu tiên là liếc mắt nhìn nhau một cái, giám đốc Văn cười nhạt nói:

- Tổng giám đốc Đổng nói vậy đúng là không xuôi tai, nhưng lại là vấn đề thực tế.

Đĩnh đạc mà nói:

- Thư ký Từ, tôi nói với ngài một số tình hình thực tế nhé, Đức Thịnh của chúng tôi có thể góp chút ít tài chính xây dựng nền tảng vào tập đoàn phát triển này. Là mấy trăm triệu, hay là hơn một tỷ thì đối với Đức Thịnh chúng tôi mà nói thì cũng chẳng phải là con số lớn lao gì.

- Thậm chí giúp Thượng Bắc làm một kế hoạch đầu tư lâu dài, học hỏi từ quốc tế, cũng không phải là không có năng lực đó.

- Tập đoàn thông tín đứng đầu quốc gia, Đức Thịnh cũng đều có thể nhẹ nhàng hợp tác chuyển giao, càng đừng nói gì đến xây dựng kinh tế cho một huyện thành nho nhỏ. Nhưng mà…

- Thư ký Từ luôn muốn lấy ra một chút thành ý, ít nhất để tiền của chúng tôi đầu tư vào, không đến mức không thể thu trở lại được. Ngài nói có đúng không?

Từ Văn Lương:

- …

Khụ… Ho hắt ra một hơi, lập tức trở nên tỉnh rượu.

Nói lời thật lòng, cái người tên Đổng Chiến Lâm, ông chủ Lâm này có thái độ gì đối với ông, Từ Văn Lương rất rõ ràng.

Nhưng mà, nếu tiền của Đổng Chiến Lâm và nhân mạch của ông ta có thể giúp đỡ cho Thượng Bắc, vậy thì Từ Văn Lương cũng sẽ không để bụng, bởi vì đây là thứ mà Thượng Bắc thiếu nhất.

Tài chính đầy đủ, kinh nghiệm quản lý tiên tiến, cùng với tầm nhìn rộng lớn, tư duy đường lối, những thứ này tất cả đều là những thứ mà Đổng Chiến Lâm có thể mang đến, mà Từ Văn Lương trước nay cũng chưa từng dám mơ về miếng bánh béo bở ngon lành tự dưng từ trên trời rơi xuống này.

Giống như muốn tới cơ hội huyện thí điểm nông nghiệp, đúng là chuyện vô cùng tốt. Nhưng mà ai biết được, Từ Văn Lương phải gánh vác bao nhiêu sự nguy hiểm tiềm ẩn cùng với áp lực.

Một khi không làm được, không có thành quả, thư ký là ông chắc chắn sẽ bị khiển trách.

Điều này cũng có nghĩa là, con đường làm quan của Từ Văn Lương cũng đến đường cùng.

Mà hiện tại, sự xuất hiện của Đổng Chiến Lâm cũng giống với đạo lý đó, một người làm ăn kinh doanh không thể đến Thượng Bắc làm từ thiện, chỗ này chắc chắn có thứ gì đó mà ông ta muốn có.

Vấn đề là, Từ Văn Lương thật sự không biết ông ta muốn cái gì.

Nói cho cùng, Thượng Bắc cũng là nơi nghèo nàn hẻo lánh, còn lại là nơi lạc hậu, quả thật là chẳng có gì đáng giá, có thể cho người ta cái gì được cơ chứ?

Mà hiện tại, hiển nhiên Đổng Chiến Lâm giúp ông tìm đến quân lực đến giúp đỡ, Thượng Bắc có thứ mà bọn họ muốn.

Tuy nhiên, Từ Văn Lương lại không biết thứ mà bọn họ muốn rốt cuộc là cái gì.

Từ Văn Lương nghiêm túc trở lại, ông biết thời khắc mấu chốt đã tới, là lúc mà người ta ra điều kiện.

Chợt ngẩng đầu lên, nhìn Đổng Chiến Lâm, ánh mắt cũng trở nên sắc bén:

- Tổng giám đốc Đổng, có chuyện gì cứ nói thẳng.

Đổng Chiến Lâm ngẩn ra, quan viên nhỏ ở nơi này, ban nãy có chút hèn mọn, giờ lại như biến thành một người khác, ánh mắt vô cùng có khí chất.

Nhưng mà, vô dụng, lời cũng đã nói đến tận đây rồi, cục diện đã bày ra hết, cũng đến lúc ngả bài rồi.

Cười nhẹ nhàng, dựa vào trên ghế:

- Vậy họ Đổng này không khách sáo nữa.

Cả đám yên tĩnh trở lại:

- Đến Thượng Bắc cũng được một đoạn thời gian rồi nhỉ? Xem ra không ngắn, cũng tràn đầy cảm xúc!

- Nói thế nào nhỉ? Tất thảy đều dễ nói! Tôi đầu tư mấy trăm triệu, thậm chí đẩy số tiền lên đến một tỷ, tìm đoàn đội quản lý chuyên nghiệp đến hộ giá, hộ tống, còn có trú điểm kỹ thuật của công ty nông nghiệp vượt biên giới.

- Những thứ này đều dễ nói. Thậm chí việc thành lập tập đoàn, tất cả nhân mạch cùng tài nguyên của Đổng Chiến Lâm tôi đều có thể chia cho Thượng Bắc. Bao gồm cả công ty của tôi, cũng có thể dọn luôn đến Thượng Bắc.

- Nhưng tôi chỉ có một yêu cầu, một yêu cầu có thể đảm bảo triệt để lợi ích cho tôi.