Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Từ Văn Lương:

- Yêu cầu gì vậy?

Đổng Chiến Lâm:

- Quyền thống nhất tiêu thụ gạo trong tương lai của Thượng Bắc, quyền đăng ký nhãn hiệu, còn có tiêu chuẩn ngành sản xuất, còn nguyện sẽ tặng phần ăn cho thư ký Từ, giao việc vận tải cho công ty lương mậu của tôi!

- Đây cũng là thứ duy nhất mà trước mắt tôi có thể nghĩ đến, có thể giảm thiểu nguy cơ đầu tư xuống một chút, hơn nữa là thứ mà Thượng Bắc các người cũng có thể đem ra được.

- Chỉ cần ông có thể làm được điểm này, vậy thì lần đầu tư này, tôi sẽ đồng ý!!

Từ Văn Lương:

- …

Tề Quốc Quân:

- !!!!

Lúc này, Từ Văn Lương còn đang nhanh chóng cân nhắc lợi và hại.

Mà Tề Quốc Quân, trong lòng đã lạnh hơn nửa phần, đây còn không phải đồng nghĩa với việc hoàn toàn bóp chết xưởng gia công Tinh Mễ của ông sao?

----

Đây mới là Đổng Chiến Lâm, hoặc có thể nói là mục đích cuối cùng của ngân hàng Đức Thịnh và Đổng Chiến Lâm.

Thượng Bắc đúng là chỉ có hai bàn tay trắng, nhưng mà Thượng Bắc lại cũng ôm một cái kho báu tiềm tàng mà không ai biết.

Đó chính là… Gạo Thượng Bắc!

Sản địa sản sinh ra loại gạo chất lượng tốt này trước giờ chưa được khai quật, vừa lúc quốc gia mới thả lỏng mậu dịch lương thực tư nhân, vừa mới bắt đầu cải cách kho quốc lương này, ngoài ý muốn lại bắt được giấy thông hành thí điểm nông nghiệp của quốc gia.

Vào lúc người Thượng Bắc mới chỉ có thể khởi bước từ một xưởng gia công Tinh Mễ nho nhỏ, cũng đã bị nhóm nhà tư bản của Đổng Chiến Lâm theo dõi. Hơn nữa, ông ta không những muốn tham dự nhúng chân vào, mà muốn ăn hết luôn.

Đổng Chiến Lâm tính toán lần đầu tư này, sản lượng sản xuất gạo hàng năm của Thượng Bắc khoảng 80 vạn tấn, cũng chính là 1 tỷ 6 cân gạo chất lượng tốt.

(Cân của trung chỉ có 5 lạng thôi nhá)

Nếu như 80 tấn gạo này do tập đoàn vận táỉ lương thức của ông ta tiêu thụ, kết hợp đạo lý cùng khái niệm marketing tiên tiến của ông ta…

Được thôi, thật ra cái gọi là đạo lý cùng chiêu bài marketing rất đơn giản, vận chuyển gạo Thượng Bắc đến các nước khác, đóng gói đổi tên, lại vận chuyển trở về, liền biến thành gạo nhập khẩu cao cấp.

Với chất lượng tối ưu của gạo Thượng Bắc, căn bản không cần marketing gì nhiều, liền có thể bán ra với giá trên trời.

Với giá thu mua gạo từ tay người nông dân chưa tới một tệ, trải qua gia công, xuất khẩu, tinh tẩy qua nước ngoài, đóng gói, lại nhập khẩu, thực hiện một loạt thao tác này xong, một tệ đồng tiền gạo có thể thay đổi gấp mười lần, bán hệt như giá gạo thơm của Thái Lan.

Đến lúc đó, ông ta liền có thể cùng Đức Thịnh, còn có một công ty nước ngoài khác chia tiền, mỗi năm ít nhất cũng thu được năm tỷ tiền lợi nhuận.

Hơn nữa, còn không chỉ nhiều như thế.

Bên cạnh tỉnh Long Giang, tỉnh Cát Lâm, các loại gạo cùng loại được gieo trồng giống với gạo Thượng Bắc, sản lượng hàng năm gần mấy trăm tấn hơn.

Tuy rằng về mặt chất lượng có một ít chênh lệch so với gạo Thượng Bắc. Nhưng mà, một khi gạo của Thượng Bắc đã thành danh trong tay của ông ta, có nguồn tiêu thụ, vậy thì những loại gạo cùng loại trong khu vực khác cũng có thể thuận thể đẩy thuyền phát triển như thế.

Nếu như… Trộn lẫn gạo Thượng Bắc với những loại gạo khác để tiêu thụ thì sao?

Đến lúc đó, tiêu chuẩn ngành sản xuất là của ông ta mà, quyền thống nhất tiêu thụ gạo Thượng Bắc, nhãn hiệu đều là của ông ta, vậy thì sẽ có thể kiếm được thêm bao nhiêu lợi nhuận nữa chứ?

Đáng tiếc, đây là sự chênh lệch của tầm nhìn, cũng là vấn đề về cách nhìn nhận mọi vật.

Đổng Chiến Lâm, Đức Thịnh có suy nghĩ và tầm nhìn này, cũng có cách nhìn nhận vấn đề như thế, trong mắt bọn họ, đây là một cuộc làm ăn có lời.

Tuy nhiên, trong mắt của người Thượng Bắc, lại chưa nhìn được chuyện ngon béo bở này, còn tưởng rằng bọn họ chỉ có hai bàn tay trắng.

Cho nên, Đổng Chiến Lâm mới có thể bỏ ra số vốn lớn như thế, Đức Thịnh tới, tìm công ty quản lý tới, thậm chí còn để cho Đức Thịnh lợi dụng quan hệ, để xí nghiệp lượng thực quốc tế ra sân.

Tất cả những chuyện mà ông ta làm, mục đích chính là phải cho Thượng Bắc một lời mời gọi không thể chối từ được bọn họ.

Đổng Chiến Lâm cũng không phải đến làm từ thiện, Thượng Bắc có phát triển hay không, không có liên quan gì đến ông ta, ông ta vốn dĩ không phải đến vì sự phát triển của Thượng Bắc.

Nếu tập đoàn phát triển để ông ta đến làm chủ, vậy thì còn dễ nói.

Nhưng mà, Thượng Bắc một hai tranh quyền kiểm soát, vậy thì cứ cho bọn họ thôi.

Đập mấy trăm triệu vào đây, chỉ cần nắm chặt gạo Thượng Bắc vào tay mình, các người muốn chơi thế nào thì chơi! Còn về có thể phát triển được hay không thì lại chẳng liên quan gì đến Đổng Chiến Lâm này cả.

Cho tới bây giờ, tất cả mọi chuyện đều được xem như là thuận lợi, nhóm lãnh đạo Thượng Bắc chưa thấy qua sự đời, đã bị sự phô trương của ông ta làm cho hôn mê bất tỉnh.

Nói trắng ra một chút đây là một “dương mưu” đã được tính toán cẩn thận, không vi phạm bất kỳ quy định cùng những tính kế âm mưu ngầm dấu gì cả. Chẳng qua tầm mắt của hai bên quá cách biệt, khiến cho Từ Văn Lương không thể nhìn được xa tới vậy.

Ở trong mắt ông, mấy trăm triệu, một tỷ để đầu tư vào tập đoàn phát triển, chắc chắn còn quan trọng hơn cả quyền tiêu thụ gạo Thượng Bắc.