Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

- Thư ký Từ…

Lúc này Đổng Chiến Lâm cũng coi như là đã hiện nguyên hình rồi.

- Tôi cứ thế mà nói thẳng vậy, ông giao quyền bán ra cùng với nhãn hiệu gạo toàn thành phố cho tôi, vậy thì tôi sẽ đầu tư số tiền này, hơn nữa sẽ không giảm. Điều này xin ông cứ yên tâm, dù sao thì chuyện này cũng là do phó bộ trưởng Trần đứng ra giao phó.

Nói đến đây, Đổng Chiến Lâm còn thoáng nhìn qua Tề Quốc Quân sắc mặt trắng bệch ngồi trong một góc.

Nói thật, ông ta đúng là sợ Tề Quốc Quân có quan hệ gì đó với Từ Văn Lương, cho nên trước đó mới có thể căng thẳng như thế.

Lỡ như cái tên quan nhỏ ở nên này vì quan hệ của bản thân, không muốn giao quyền bán gạo của Thượng Bắc ra, thì vô cùng phiền toái.

Nhưng mà, vừa rồi vừa mới nhử thử, dường như không nghiêm trọng như bản thân ông ta đã tưởng.

Không hề để ý đến Tề Quốc Quân, một ông chủ nhỏ ở nơi xó xỉnh này mà thôi, đã không đáng phải bận tâm tới.

Nhìn về phía Từ Văn Lương:

- Như thế nào hả thư ký Từ? Ngài hãy suy xét kỹ đi.

Giám đốc Văn bên kia cũng cất lời:

- Thư ký Từ à, tôi nói mấy câu công bằng nhé, để tổng giám đốc Đổng vận tác gạo Thượng Bắc, đó là chuyện tốt đấy!

- Thượng Bắc muốn phát triển, nhưng mà lại chẳng có kinh nghiệm ở bên ngoài, mà trên phương diện này, tổng giám đốc Đổng lại là bên xí nghiệp đứng đầu nội địa.

- Nông dân bán lương thực, bán cho người nào cũng đều giống nhau cả thôi, không có gì ảnh hưởng đến việc sinh sản của nông nghiệp Thượng Bắc cả đâu!

- Nhưng ngược lại, đây là tập đoàn phát triển này, mới chính là yêu cầu cấp thiết nhất của Thượng Bắc đó!

- Đúng thế!

Giám đốc Văn đập bàn một cái “bốp”:

- Tôi làm chủ cho, chỉ cần tập đoàn phát triển của bọn ông được thành lập, Đức Thịnh sẽ đi đầu gửi qua Thượng Bắc trước một tỷ!

- Tôi thấy con đường của Thượng Bắc này, vẫn là nên tu sửa cẩn thận hơn!

Đổng Chiến Lâm cười nói:

- Giám đốc Văn, cái này không đủ hào phóng rồi! Tài chính của tập đoàn phát triển là dùng để mở rộng Thượng Bắc, bồi dưỡng xí nghiệp địa phương, sửa đường thì sao có thể sử dụng chút tiền cứu mạng này được chứ?

- Cũng đúng!

Giám đốc Văn cười to:

- Tổng giám đốc Đổng nói rất đúng, là tôi suy xét không thấu đáo.

Đổng Chiến Lâm lại cười:

- Tiểu Văn à, cậu đừng giả bộ ngớ ngẩn để lừa gạt người ta ở chỗ này nữa! Nếu như tôi nói đúng, cậu lại đề cập đến việc nên tu sửa đường xá Thượng Bắc, vậy thì cậu cứ nhìn tình hình mà làm đi!

Giám đốc Văn ngẩn ra, cười khổ hùa theo:

- Được được được! Liền giữ chút thể diện cho tổng giám đốc Đổng của chúng ta vậy, Đức Thịnh chi nhánh Trung Quốc chúng tôi, quyên góp! Quyên góp một trăm triệu, được rồi chứ gì? Giúp đỡ việc xây dựng sửa chữa lại cơ sở hạ tầng cho Thượng Bắc.

Người bên phía Thượng Bắc, ngoại trừ Từ Văn Lương ra thì đều ngây người toàn bộ.

Không giống nhau, đúng là không giống lắm ha! Tài chính Thượng Bắc lấy ra mấy chục vạn đã tốn không ít công sức, người ta mới đùa vui vài câu đã quyên góp một trăm triệu, cộng thêm một tỷ tiền đầu tư.

Còn về Tề Quốc Quân…

Tuy rằng bọn họ cũng biết chuyện này chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến xưởng gia công lương thực của Tề Quốc Quân, nhưng mà so với số tiền trăm triệu một tỷ thì không đáng để nhắc tới.

Thấm chí có người vội không thể chờ nổi mà thay Đổng Chiên Lâm lên tiếng:

- Thư ký Từ…

- Chuyện này… Có thể suy nghĩ!

---

Quyên góp 100 triệu, còn muốn đầu tư một tỷ…

Hơn nữa còn nói “Trước tiên đầu tư vào một tỷ…”, ý là khả năng sau này còn đầu tư tiếp nữa!

Đây là cái khái niệm gì vậy chứ?

Lấy Thượng Bắc làm ví dụ, tài chính thu vào năm 1998 chỉ có 118 triệu. Để GDP toàn thành phố có thể tăng lên, người ta hận không thể đào phân người lên mà tính vào, cũng chẳng qua nổi con số ba tỷ.

Toàn thành phố, hành vi thương nghiệp lớn nhất trong năm năm vừa qua, chính là xưởng dược mới bắt đầu từ năm ngoái cùng với xưởng tư hữu hóa thực phẩm phụ, tổng đầu tư còn chưa tới con số ngàn vạn.

Chính nó đã là công trình mặt nổi của Thượng Bắc rồi, được xem như chiến tích không nhỏ.

Nào gặp qua cách đầu tư tiền như thế bao giờ?

Đều không nói một tỷ đổ vào tập đoàn phát triển kia to thế nào nữa, chỉ riêng 100 triệu quyên góp cho Thượng Bắc này, đã đủ sửa sang lại một lượt toàn bộ đường xá của các hương trấn trên toàn thành phố rồi.

Đương nhiên, là đường cát đá, còn đường xi măng với đường nhựa, thì có mơ cũng không dám mơ tới.

Không có cách nào khác, người của nơi xó xỉnh này, thì chỉ có tầm nhìn hạn hẹp như thế thôi, có thể sửa chữa tất cả các con đường thành đường cát đá một lượt đã giống như nằm mơ rồi.

Mà Thượng Bắc yêu cầu phải trao đổi lợi ích, chẳng qua cũng chỉ là quyền thống nhất tiêu thụ gạo thôi mà? Cái thứ này trước nay chưa từng có giá trị gì cả?

Tề Quốc Quân kia đang nắm quyền đó, nhưng trong mắt của bọn họ, xưởng gia công mà Tề Quốc Quân đang làm kia, có thể lắc người một chút là đã có thể biến ra một tỷ sao, một tỷ đó có tác dụng hơn một tỷ của Đổng Chiến Lâm sao?

Người ta là xí nghiệp lớn đứng đầu cả nước, giao cho ông ta vận tác nông lương, có thể sẽ càng tốt hơn so với Tề Quốc Quân, sẽ chẳng thể kém hơn đâu.

- Thư ký Từ, có thể suy xét một chút.

Có người đã vội đến mức không thể chờ nổi được nữa mà lên tiếng, “có thể suy xét” được xem như vẫn còn tương đối tỉnh táo, là cách nói bảo thủ.

Trên thực tế thì ý muốn diễn đạt chính là:

- Thư ký đừng nghĩ nữa! Cơ hội tốt không thể bỏ lỡ đâu!!

Mà Từ Văn Lương, nói thật lòng, cũng có chút đã bị con số mà bọn họ vừa nói làm cho đầu óc quay cuồng, thật sự không có cách nào chối từ.