Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nhưng mà, nhìn Đổng Chiến Lâm một cái, lại quét mắt nhìn cả bàn tiệc, hơi mỉm cười nói:

- Đúng là… Có thể suy xét.

Câu “có thể suy xét” này của ông, lại mang đầy ý tứ sâu xa.

Giống như không mấy giao động, lại giống như…

Ánh mắt vô tình mà lướt về phía của Tề Quốc Quân. Lại bị Đổng Chiến Lâm tinh tường bắt được.

Trong lòng vừa động, thầm nói, chẳng lẽ tôi nhìn lầm rồi sao? Tề Quốc Quân này quả thật có quan hệ không bình thường với Từ Văn Lương sao?

Trong lòng nhanh chóng suy nghĩ ra cách đối phó.

Lúc này, Từ Văn Lương cười, mở miệng nói:

- Tổng giám đốc Đổng ra tay thật là rộng lượng! Nói thật thì Từ Văn Lương tôi thật sự chưa bao giờ thấy qua thế trận lớn như này bao giờ, suýt chút đã đi lầm đường rồi nha!

- …

- …

- …

Lời vừa nói ra, giám đốc Văn, bao gồm cả những người bên phía Đổng Chiến Lâm đều cứng người lại.

Trong lòng thầm nói, hỏng rồi! Quá nóng vội, đã bị thư ký Từ này nhìn thấu.

Đúng là bữa tiệc ngày hôm nay là muốn bày thế cục với Từ Văn Lương, tạo ra một loại khí thế áp đảo, vô hình trung sẽ làm khả năng phán đoán của ông ấy bị ảnh hưởng, dẫn đến việc sớm đạt được chuyện hợp tác.

Đây là kỹ xảo mà người trên thương trường hay dùng, cũng không được xem là gì to tát.

Chẳng qua không ngờ được rằng, tên quan viên ở cái xó rách nát này lại cũng không phải là không có chút kiến thức gì.

Giám đốc Vắn cùng Đổng Chiến Lâm vội vàng trao đổi ánh mắt, Đổng Chiến Lâm có ý bảo ông ta trước tiên đừng nên vội vàng.

Tiếp đó, nhìn chằm chằm vào Từ Văn Lương một lúc lâu, ý cười đã có chút lạnh.

- Xem ra, thư ký Từ vẫn còn lưỡng lự đúng không? Không sao cả, chuyện quyền kiểm soát ở Thượng Bắc này, chúng tôi dù sao cũng là bên mà phó bộ trưởng Trần gọi tới để hỗ trợ, thư ký Từ có thể quay về suy xét cẩn thận một chút.

- Nhưng mà…

Chuyển sang chuyện khác, chỉ vào mấy người nước ngoài nói:

- Ngày mai, chúng tôi cùng ba vị chuyên gia này sẽ đến núi Long Phượng để khảo sát tài nguyên sinh vật ở chỗ này một chút, có thể sẽ ở lại đó dăm ba bữa, sau đó phải trở về thủ đô liền. Nếu như thư ký Từ muốn suy xét, vậy thì mong ông nhanh nhanh một chút.

Đổng Chiến Lâm lấy lui làm tiến, cũng không tiếp tục truy kích nữa.

Hơn nữa, dứt khoát đứng dậy:

- Thời gian cũng đã không còn sớm nữa, chúng tôi quay về sở chiêu đãi nghỉ ngơi đây.

Từ Văn Lương nghe thấy thế, cũng vội vàng đứng lên:

- Đã về rồi sao? Văn Lương còn tưởng lại được kính tổng giám đốc Đổng vài ly rượu nữa chứ!

- Nhưng mà không sao cả, người tới đều là khách, ngày mai ông dẫn chuyên gia đi khảo sát, tôi vẫn muốn đi theo hộ giá cho tổng giám đốc Đổng như cũữ.

Khuôn mặt tràn đầy vẻ hào khí của người Đông Bắc:

- Chỉ cần tổng giám đốc Đổng còn ở Thượng Bắc một ngày, ông vẫn chính là khách, Văn Lương làm sao có thể chậm trễ được!

Từ Văn Lương hiện tại giống như đã biến thành một con người khác, khách sáo như trước, nhưng khí chất thái độ hoàn toàn không giống với trước đó.

Kỳ thật rất đơn giản thôi, trước đây Đổng Chiến Lâm bày ra dáng vẻ của nhà từ thiện, là Từ Văn Lương cầu người ta giúp để, nên phải nịnh nọt.

Tuy nhiên hiện tại, nếu các người đã có đòi hỏi, vậy thì hoàn toàn không giống nhau nữa.

Đây là một đợt giao dịch, giao dịch thì phải cân nhắc, phải cò kè mặc cả.

Mà đúng là Đổng Chiến Lâm có chút không thể nhìn thấu, cuối cùng thì Từ Văn Lương đang có ý gì.

Sau khi ông ta đưa ra yêu cầu, nói ngắn ngủi vài câu, Từ Văn Lương liền bày tỏ mấy loại cảm xúc và ý nguyện của mình.

Rốt cuộc thì Từ Văn Lương là đang do dự, hay là đang cố ý dựng nên, chuẩn bị để ông ấy nhận được nhiều lợi ích hơn?

Là có quan hệ gì với Tề Quốc Quân sao? Hay là không có quan hệ gì?

Là muốn giao quyền bán gạo Thượng Bắc ra sao? Hay là không muốn giao ra? Hoặc là, chỉ nghĩ trao một số phần thôi?

Theo chân một đoàn người Đổng Chiến Lâm đi ra khỏi khách sạn Phúc Lâm là tiếng nói cùng hành động khách sáo của Từ Văn Lương, tiếp đó bọn họ lên xe.

Cửa xe đưa đón vừa đóng, giám đốc Văn đã vội vàng không kịp chờ nổi, nói với Đổng Chiến Lâm:

- Từ Văn Lương này, rốt cuộc ông ta đang có ý gì? Tề Quốc Quân kia có quan hệ gì với ông ta?

Dường như giám đốc Văn có chút thiếu kiên nhẫn:

- Tổng giám đốc Đổng, nếu như cuối cùng bọn họ không chịu giao quyền thống nhất tiêu thụ ra thì phải làm sao bây giờ?

Nhíu mày nói:

- Hôm nay chúng ta có phải đã có chút liều lĩnh rồi hay không?

Lại không ngờ, Đổng Chiến Lâm lại thản nhiên cười nhạt:

- Không sao cả, tùy cơ ứng biến vậy!

- Huống chi đã đi đến bước này rồi, chuyện đã không do ông ta quyết định được nữa rồi.

Nói với giám đốc Văn:

- Tiểu Văn à, cậu không cần lo lắng, phải trầm ổn, việc làm ăn lần này, kỳ thật tám chín phần mười là đã thành rồi. Chẳng qua là, dù sao cũng có quan hệ với quốc gia, rất nhiều chuyện phải làm ra vẻ.

Giám đốc Văn cười khổ:

- Vậy cái giá của việc làm ra vẻ như thế này cũng không nhỏ, ném hơn 1 tỷ đồng ra ngoài cửa sổ rồi.

Đổng Chiến Lâm:

- Chỉ cần tóm được quyền thống nhất tiêu thụ gạo Thượng Bắc, hơn một tỷ thì tính là cái gì chứ? Cậu về từ nước ngoài nên không hiểu triết học làm ăn của quốc nội, từ từ là quen rồi.

Cuối cùng lại an ủi nói:

- Tóm lại, yên tâm đi, chúng ta chỉ vừa mới bắt đầu thôi!

Đúng là chỉ vừa mới bắt đầu, còn có hậu chiêu vẫn chưa dùng tới nữa!