Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Bên kia, Từ Văn Lương tiễn một đoàn người của Đổng Chiến Lâm lên xe xong, để cho bí thư cùng với người bên phía Thượng Bắc tiễn tổng giám đốc quay về sở tiếp đón, bản thân lại không đi.

- Xưởng trưởng Tề, chúng ta có thể tâm sự riêng không?

Tề Quốc Quân ngẩng ra, gật đầu đồng ý.

Từ Văn Lương ngẩng đầu nhìn thoáng lên lầu:

- Đi, xem hai đứa nhỏ kia có còn ở đây không!

Được thôi, Tề Lỗi bên này còn đang muốn đi tính tiền chạy vội lấy người, kết quả lại bị cha ruột và cha vợ bắt được.

Vừa thấy đám Tề Lỗi muốn rời đi, Từ Văn Lương có chút xấu hổ.

Nhưng lại không ngờ được, bọn Tề Lỗi lại đi nhanh như thế, còn muốn mượn chỗ nói với Tề Quốc Quân vài lời nữa đây này!

Mà Tề Lỗi sao lại không nhận ra được hai ông bố đang có chuyện muốn nói.

Cũng vô cùng hiểu chuyện, để Triệu Duy đưa quản lý Ninh về khách sạn trước, buổi sáng ngày mai gặp nhau đúng vào thời điểm xuất phát.

Sau đó nói với hai ông bố:

- Hai người cứ nói chuyện đi ạ, con con đi gọi thêm hai món nữa.

Nói xong, tiễn Quản lý Ninh ra cửa cùng với Từ Tiểu Thiến, thật sự đi gọi thêm hai món ăn, sau đó lại trở về phòng hầu hạ hai bố.

Tề Lỗi quy quy củ củ mà đứng ở một bên, Từ Tiểu Thiến thấy thế, cậu ấy còn đang đứng kìa, vậy thì mình cũng đứng vậy!

Hai người giống hệt như Thiện Tài Đồng Từ, mỗi bên một đứa.

Tề Lỗi đứng bên phía của Từ Văn Lương, Từ Tiểu Thiến đứng bên phía Tề Quốc Quân, vô cùng ăn ý.

- Đứng làm gì?

Từ Văn Lương vừa tức vừa buồn cười, bây giờ cũng không có thời gian quản chuyện của hai đứa nhỏ.

Huống hồ, ông vẫn còn có hàm dưỡng, Tề Quốc Quân còn đang ở chỗ này, ông càng khó mà có thể nói gì được.

- Xưởng trưởng Tề, nếu không thì hai chúng ta uống một chút?

- Được thôi!

Cha ruột còn chưa lên tiếng, Tề Lỗi đã tiếp lời nói thay, xoay người chạy ra khỏi phòng bao, cầm theo bình “Quý Châu thuần” đi vào.

Rượu trắng chất lượng bình thường, một bình mấy chục tệ, vừa không bị gọi là bủn xỉn, vừa không long trọng quá mức.

Thuần thục mở nắp ra, rót vào ly cho hai bố. Sau đó lôi Từ Tiểu Thiến ngồi xuống ở bên cánh, chống cằm ngồi nghe.

Cậu cũng tò mò, dù sao thì đám người kia cũng làm cho Tề Lỗi có ấn tượng vô cùng đặc biệt, có chút kỳ lạ.

Lúc này, Tề Quốc Quân bưng ly rượu lên trước:

- Thư ký Từ, tôi kính anh trước một ly, xem như cảm tạ Thiến Thiến. Một năm nay, Thiến Thiến đã giúp Đầu Đá nhà tôi có tiến bộ rất lớn trong học tập.

- Haizz!

Từ Văn Lương nâng chén:

- Chuyện của mấy đứa nhỏ, không nhắc tới nữa.

Cũng một hơi uống cạn sạch, nói:

- Anh lớn hơn tôi vài tuổi, gọi anh là ông anh có thể anh sẽ không nhận, vậy thì tôi đây sẽ kêu một tiếng lão Tề vậy.

Tề Quốc Quân:

- Được vậy là tốt.

Thật ra tâm tình của hai người rất phức tạp, mấy đứa nhỏ có quan hệ như thế này, vốn dĩ đã có chút ngượng ngùng. Địa vị lại có chút xa cách, mặc dù Từ Văn Lương không thèm để ý đến những thứ này, nhưng nghĩ đến Tề Quốc Quân cũng sẽ không được tự nhiên.

Mà hiện tại lại xảy ra chuyện như thế này, nếu như Từ Văn Lương đồng ý Đổng Chiến Lâm, chẳng khác nào phá hỏng đường làm ăn của Tề Quốc Quân.

Vốn dĩ nếu như hôm nay không có Tề Quốc Quân ở đây, vậy thì dễ dàng hơn một chút.

Nhưng mà, cố tình ông ấy lại có mặt!

Vậy thì quan hệ của hai đứa nhỏ lại biến thành một sự ràng buộc, không thể không coi trọng được.

Vừa uống rượu, vừa nói chuyện phiếm, chuyện nói thì không có liên quan gì đến hai đứa nhỏ cả, chỉ là những chuyện vừa mới xảy ra lúc nãy đây thôi.

Giữa chừng, Từ Văn Lương cũng thật sự đã phát hiện ra, hình như mình đã xem thường Tề Quốc Quân này.

Người này, cũng không đơn giản là một người làm công ăn lương, đột nhiên hứng khởi đi xây dựng sự nghiệp như bình thường, cách nói năng đúng mực, giơ tay nhấc chân đều có khí chất, còn có…

Còn có,… sao lại có cảm giác ông ấy không xem người thư ký như mình đây như là chuyện gì lớn cả.

Theo lý mà nói, một ông chủ xí nghiệp nhỏ, hay là một người sắp bị ăn chặn chuyện làm ăn cả đời, trong lòng chắc chắn sẽ nóng như lửa đốt.

Thậm chí Từ Văn Lương có thể đoán được, khi Tề Quốc Quân đối diện với ông, cho dù không nịnh nọt lôi kéo, thì chắc chắn cũng phải cẩn thận đúng mực.

Nhưng mà, hoàn toàn không phải như thế.

Tề Quốc Quân thật sự bình tĩnh, càng không phải vì ngồi đối diện là thư ký mà có nửa điểm câu nệ.

Rất khéo léo, không kiêu ngạo, không siểm nịnh.

Được thôi, ông nào biết, Tề Quốc Quân thành thật thì thành thật thiệt đấy, nhưng lại không chất phác.

Hơn nữa, một thư ký thôi mà, không cần đến mức như thế. Quan chức bằng cấp bậc với Từ Văn Lương này, Tề Quốc Quân đã gặp nhiều từ nhỏ, không một trăm thì cũng khoảng tám mươi.

Hơn nữa, ai nói đây là người chuẩn bị bị ăn chặn chuyện làm ăn cả đời chứ?

Tuy rằng tình cảnh hiện tại chính là, chỉ cần Từ Văn Lương nhường nhịn gật đầu với Đổng Chiến Lâm, vậy thì xưởng gia công của ông được xem là tiêu tùng.

Nhưng mà, ngàn vạn lần đừng xem đây là chuyện xấu, phải xem ông ấy xử lý như thế nào nữa.

Xử lý không tốt, thì đó là họa ngập đầu. Xử lý tốt, vậy thì lại là một câu chuyện khác… Ha ha!